Chương 634: Vào biên cảnh Đại Tùy.
1711 chữ
Vân Sơn chân nhân bị đánh ngã vào trong từ đường, Pháp tướng Kim thân bị đập nát thành 6 – 7
mảnh.
Trong từ đường, pho tượng thần cuối cùng cũng bị đập nát tan.
Vân Sơn chân nhân cố gượng người đứng dậy.
Lại là một quyền.
Một quyền này ác liệt hơn nhiều so với quyền thứ nhất, ấn cả người Vân Sơn xuống đất.
Lục phủ ngũ tạng chưa kịp vùng vẫy đã bị thương.
Vân Sơn chân nhân vẽ lên trên không trung một đường vòng cung thẳng tắp, chồng chất đập vào một ngu rừng rậm trong ngọn núi.
Không biết đụng gãy bao nhiêu cây cối, cánh tay kề sát hộp sọ.
Toàn thân hắn run lên, phun ra một búng máu tươi.
“Tạp chủng!”
Ánh xanh từ xa xa lao tới,
Người đứng đầu phụng sự Thập Sát hải cũng không thể ngồi yên được nữa.
Vốn muốn cùng với Vân Sơn chân nhanh mau chóng giải quyết Yến Thập Tam kia, sau đó lại giống như hắn đề phòng Lý Bình An và Cố Tây Châu, ai ngờ cục diện lại đến bước đường này.
Đang muốn xuất thủ, lại bị một thanh kiếm chặn lại.
Hắn vốn cho rằng là Lý Bình An kia xuất thủ ngăn cản.
“Chương Ngư gia gia của ngươi đến đây!”
Chương Ngư kiếm sĩ cầm trong tay hơn mười cây kiếm lao vút tới.
Ánh xanh rơi thẳng tắp xuống người Vân Sơn chân nhân.
Vân Sơn chân nhân còn chưa kịp thi triển pháp bảo, một bên tay của hắn đã bị đánh nát. “Tap chung!”
Biết rõ mình chắc bại, vị chủ nhân Thập Sát Hải này cũng không có bất kỳ ý định xin tha nào. Yến Thập Tam đạp không mà đến, bình tĩnh nói: “Khi đó người tán thưởng một quyền của ta, bây
giờ ta trả lại ngươi một quyền. Nếu ngươi có thể sống sau một quyền này, ân oán của chúng ta coi như xong”
Dứt lời, một quyền lao xuống.
Quyền cương theo ánh sáng đưa tới, nghiêng mình mà xuống, ép Vân Sơn chìm xuống phía dưới. Vân Sơn chân nhân dùng tay chống mạnh xuống đất, gương mặt tràn ngập máu đỏ.
Điều động sức lực toàn thân, hít mạnh một hơi chân khí, đè xuống nội thương trong cơ thể.
Cả tòa núi chìm ngập trong quyền cương như là thác nước.
Sau khi tiếng vang kịch liệt qua đi, xung quanh bốn bề yên tĩnh.
Đem đến cho người ta cảm giác áp bức nặng nề mà kỳ dị.
Ngay cả tầng mây cũng mang một màu trắng ảm đạm.
Vân Sơn chân nhân nằm trên mặt đất, hai mắt nửa khép nửa mở, cực kỳ suy yếu.
Thân thể không tự chủ mà run lên, có thể thấy rõ đã mất đi khả năng khống chế cơ thể mình. Chẳng qua, thực sự là vẫn còn sống.
Vân Sơn chân nhân bật ra tiếng cười mang hàm ý trào phúng: “.......Là ta…là ta thắng…”
Yến Thập Tam chỉ bình tĩnh nhìn hắn.
Lấy tay làm đào, nhẹ quét một vòng.
Thân thể Vân Sơn chân nhân lại run lên hai lần, thần thái trong mắt lập tức tan đi.
“Ngươi….ngươi…
“Ngươi thắng, như ta không coi trọng chữ tín.”
“Hahaahah, ta thích tiểu tử này rồi đấy!”
Cố Tây Châu vui mừng đập mạnh một cái vào đùi lão Ngưu.
Lão Ngưu nhìn hắn ai oán, di chuyển tay của hắn sang một phía khác.
Muốn đập, tự đập chân của mình ý.
Ân oán khi xưa, hôm nay coi như đã kết thúc.
Lý Bình An uống rượu trong bình hồ lô, hai mắt nhắm lại.
Cỏ tươi oanh bay trời tháng hai, trăm hoa từ từ khoe sắc thắm, mười dặm gió xuân.
Lúc này bọn họ ngồi dưới tán cây, uống chén rượu nhỏ, ăn mấy món ăn.
Yêu hận tình thù, phân tranh, đủ các kiểu.
Giống như một cơn mưa lâm râm, luôn luôn lẫn lộn vào với nhau mãi không đến lúc dừng lại, có lẽ tại phút giây này trong lịch sử ngoài cửa sổ không có mưa rơi.
Mặc dù Lý Bình An không phải nhân vật chính trong câu chuyện này, nhưng hắn lại là người chứng kiến tất cả.
Khoảng cách câu chuyện thì rất dài, nhưng hắn lại cảm thấy chỉ trong chớp nhoáng.
Như là vừa cúi đầu ngẩng đầu uống một chén.
Đào lý xuân phong một ly rượu, giang hồ mưa đêm mười năm đèn.
“Cố huynh, sau này huynh định đi đâu?”
“Ta? Chưa nghĩ ra.
Cố Tây Châu ôm mèo con trong ngực, bàn tay lớn sờ khắp bộ lông xù của mèo con.
Mèo con…....
ヾ(。gt;)シ
“Ngươi thì sao?” Cố Tây Châu hỏi.
Lý Bình An do dự một lát: “Đi mệt rồi, muốn quay về thăm?”
“Về đâu? Kinh thành hay tứ trấn An Bắc?”
“Cứ đi đã, đến Kinh thành thăm mấy người bạn cũ ở đó trước. Lý Bình An nói. Cố Tây Châu tiếp lời hắn: “ Ừ cũng nên về thăm đi, ngươi đi mấy chục năm rồi.
Được rồi, đi đi. Ta đến hỏi thăm tiểu tử Yến Thập Tam kia.
“Vậy xin cáo từ. Lý Bình An cúi đầu chắp tay.
“Ngươi không lại gặp đệ tử của mình à?” Cố Tây Châu hỏi.
“Không, đến lúc đó ta lại đi một vòng quanh môn phái của hắn mất.
Nơi này còn nhiều chuyện rắc rối cần phải xử lý, không nên quấy rầy hắn.
Cố Tây Châu đặt mèo con lên trên bàn tay lớn của mình, lộ ra cái bụng mèo tròn xinh.
Lại sờ sờ mèo một phen.
“Hihi…”
Nói xong liền vung tay lên, tiêu sái rời đi.
Lần này, không ước hẹn khi nào gặp mặt.
Không chỉ có hắn, cố nhân nào cũng như vậy.
Ở một nơi không thể tưởng tượng được, ở một khoảng thời gian cũng không tưởng tượng được, tình
cờ gặp nhau, lại là một phen vui mừng.
Duyên, vi diệu không thể tả.
Đến vội vàng, đi cũng vội vàng.
Một lời chưa tận, tận ngay trước mắt.
Mèo con nằm trên mặt đất, ánh mắt trống rỗng, cả người cứng đờ.
(âm)
Lý Bình An đứng nhìn Yến Thập Tam và Chương Ngư kiếm sĩ từ xa.
Sẽ có lúc chúng ta gặp lại nhau.
Sau đó bèn cùng lão Ngưu và mèo con đi về hướng khác.
Mèo con nằm sát trên đầu lão Ngưu, mặt ủ mày chau.
“Sao vậy? Không nỡ xa Cố Tây Châu à?” Lý Bình An hỏi.
Mèo con muốn nói là mình không thích hắn, lại sợ Lý Bình An hỏi nàng lý do.
Tiên tử không thể nói cho hắn biết là mình rất sợ tên kia được, bởi vậy đành thôi.
Mây tím che mắt, nhẹ nhàng quét qua.
Trông thấy cảnh tượng phía dưới, liền cảm thấy thấm đậm tình quê hương.
“Đây là nhà của Đại Bình An và trâu sao?”
Biên cảnh không cho phép ngự không tiến vào.
Thế là bọn họ từ từ đáp xuống đất.
Vẫn chưa vào trong khu vực Đại Tùy, nhưng đã nhìn thấy xe ngựa từ xa xa mà đến.
Ngọn cờ theo gió tung bay, hai chữ “Đại Tùy” rất lớn được in trên mặt cờ.
“Nhập cảnh?”
Một đội quân của Đại Tùy oai phong lẫm liệt.
“Có”
Lão Ngưu lục lọi đồ trong nhẫn trữ vật một phen, cuối cùng cũng tìm được một tờ giấy thông hành đã cũ, đưa cho tướng lĩnh dẫn đầu xem.
Tướng kia xem qua một lượt, vẫn chưa đợi hắn liên tiếng, thì phó tướng ở bên cạnh đã lên tiếng trước, cứng rắn nói: “Giấy thông hành của ngươi quá hạn rồi! Không có giấy thông hành, không cho phép nhập cảnh”
Phó tướng tuổi còn trẻ, những năm này đi theo đội binh mã Đại Tùy đạp quanh Trung Châu, với những người tu hành như Lý Bình An, hắn còn không thèm để vào mắt.
“Quá hạn? Không thể nào. Lý Bình An nghi ngờ: “Ngươi lật ra phía sau xem thử.
“Có lật bao nhiêu lần cũng vô ích thôi.
Phó tướng ném thẳng giấy thông hành xuống.
Lý Bình An bình tĩnh nhặt giấy thông hành lên, sắc mặt không hề tức giận.
Trái lại với hắn, mèo con chống nạnh, tức xì khói nhìn người kia.
Phó tướng lườm mèo con.
“Ngài xem lại thử, phía sau còn có con dấu. Lý Bình An nói.
Phó tướng đang định làm khó dễ tiếp, lại bị tướng quân dẫn đầu ngăn lại.
Nhận lấy giấy thông hành, lật ra đằng sau.
Nhìn con dấu sáng loáng kia, sửng sốt một hồi.
Sau đó, lảo đảo một cái suýt ngã khỏi lưng ngựa.
Phó tướng vội đỡ lấy hắn.
Tướng quân cung kính trả lại giấy thông hành cho Lý Bình An: “Túc hạ….mời!” “Đa tạ” Lý Bình An khẽ gật đầu.
“Nghĩa phụ?” Phó tướng nhìn cha nuôi mình nghi ngờ.
Nghĩa phụ của mình luôn làm việc theo quy tắc, cho dù là tu sĩ như thế nào.
Mấy năm trước có tu sĩ ỷ vào mình có tu vi xông vào biên cảnh, giết chết một đội kỵ binh, chuyện này truyền tới tai hoàng đế Đại Tùy, đích thân phái mấy tên tu sĩ liên thủ vây giết.
Đuổi đến nơi cách Đại Tùy hơn sáu ngàn dặm, mang được đầu của người kia về, không để các tướng sĩ biên cảnh Đại Tùy thất vọng.
Cho nên tướng sĩ biên cảnh Đại Tùy mới làm khó tu sĩ như vậy, không chút nào nể mặt họ.
Phó tướng luôn coi đó là vinh quang, hôm nay….
“Nghĩa phụ?”
“. Dấu của ngọc tỷ”
Trầm mặc một lát, tướng quân dẫn đầu mới trầm giọng nói.
“...Hả?” Phó tướng giật mình.
“Khỏi phải hỏi, người kia có thân phận không tầm thường”