Chương 635: Về kinh thành.
1486 chữ
Những năm này Kinh thành Đại Tùy càng ngày càng phát triển, được xưng là đệ nhất thành của Trung Châu, nhưng điều này không hề nói quá.
Ngựa xe như nước, đến chỗ nào cũng có thể bắt gặp người bán hàng rong, hoặc đội thương nhân cưỡi lạc đà.
Nhìn mặt trời sắp lặn, nhưng nơi đây vẫn sầm uất như cũ.
Bảo sao người đi nam về bắc, cho dù không có chuyện phải làm, cũng nói muốn đến Kinh thành Đại Tùy xem thử.
Lý Bình An ôm vai lão Ngưu, nhìn Kinh thành phồn hoa.
Lần trước mình tới đây, là khi nào ấy nhỉ?
Hình như….hình như là vào triều đòi tiền Cảnh Dục.
Đó là lần cuối cùng mình đến đây.
“Nhiều người thật á ~”
Mèo con cũng coi như đi theo Lý Bình An vào Nam ra Bắc, nhưng đây là lần đầu tiên nàng gặp cảnh tượng náo nhiệt như vậy.
Nghe nói, Cảnh Dục bị triệu vào trong cung.
Ngẫm lại xem mình có bao nhiêu người quen ở Kinh thành, sau đó chuẩn bị đến phủ đệ của Cảnh Dục trước một phen.
Phủ đệ của Cảnh Dục cực dễ tìm.
Bây giờ Cảnh Dục đảm nhiệm vị trí Lại bộ thị lang, kiêm thành viên trong chính phủ.
Tuy nói hắn là thị lang, nhưng Lại bộ thượng thư quanh năm đau ốm, nên hắn kiêm luôn quyền của Lại bộ thượng thư, phù chính chỉ là chuyện sớm muộn.
Trong phường có người đồn, vị tương lai vị Lại bộ thị lang này sẽ là trợ lý trưởng trong chính phủ.
Lý Bình An vừa uống trà ven đường, tiện thể hỏi thăm tiểu nhị về căn phủ đệ của vị trợ lý trưởng tương lai của Đại Tùy này ở đâu.
Chưa từng nghĩ tới dư luận sẽ nói tốt về Cảnh Dục như vậy.
Lý Bình An chỉ hỏi bừa một câu, vậy mà tiểu nhị kia lại tuôn ra một tràng, nói thẳng ra là khen Cảnh
Dục thành một đóa hoa.
Lý Bình An bật cười một tiếng, uống một hớp trà, hắn nhớ về Cảnh Dục khi còn trẻ. Phóng đãng yêu tự do, không bị trói buộc.
Hắn thường nói đời này mình sẽ không làm quan, làm quan nhiều gánh nặng lắm tâm hồn nhỏ bé của hắn không chịu đựng nổi….
Nhưng mà nói tới nói lui, nguyên nhân chính vẫn là Đại Tùy không cho phép quan viên ra vào thanh
Chớp mắt đã qua nhiều năm như vậy rồi.
Cảnh Dục cũng đã trở thành một vị quan tốt ai ai cũng biết.
Ôi thật cảm khái
Trả tiền trà nước xong, ba người bọn họ bèn đi tới phủ của Cảnh Dục.
Rất nhanh đã đến Cảnh phủ, gõ cửa lớn.
Một thằng nhóc chạy ra mở cửa, nhìn từ trên xuống dưới dò xét Lý Bình An.
Không phải là bạn trên quan trường của lão gia.
Nhưng mà, nhìn dáng vẻ của người này có lẽ cũng là một người đọc sách. Thế là, thằng nhóc nói chuyện cũng lịch sự hơn: “Ngài là?”
“Tại hạ là Lý Bình An, đến thăm bạn cũ, xin hãy thông báo một tiếng”
“Bạn cũ? Ngài quen lão gia nhà ta?”
Những năm này, với danh tiếng của Cảnh Dục ở bên ngoài, có rất nhiều người đọc sách ngưỡng mộ danh tiếng của hắn mà đến thăm, không một trăm thì cũng tám chục là vậy.
Người nào người ấy đều khí độ bất phàm, thằng nhóc còn lâu mới gặp ai cũng cho vào. Nếu không cả ngày lão gia nhà mình chẳng làm được gì mất.
“Đương nhiên, hai ta quen nhau từ xưa.
“Được rồi, ngài đợi một lát”
Một lát sau, Cảnh Dục vội vàng chạy ra. “Hahaaha!”
Người chưa đến đã nghe thấy tiếng rồi.
Khiến thằng nhóc sai vặt bị dọa sợ giật mình.
Lão gia nhà mình từ trước đến nay đều là dáng vẻ trầm ổn nho nhã, gặp vương công đại thần trong triều còn lâu mới có dáng vẻ này.
Cảnh Dục cười lớn.
“Ôi, cục cưng của ta!”
Chưa nói đến câu thứ hai, đã chạy lại ôm chầm lấy Lý Bình An và lão Ngưu.
“Ta nhớ các ngươi chết mất!”
“Lâu rồi không gặp, Cảnh huynh vẫn khỏe chứ?”
“Khỏe! Huynh đệ ngươi vẫn khỏe nha!”
Cảnh Dục nhìn chằm chằm dung nhan không mảy may biến hóa của Lý Bình An, không nhịn được “Chậc” một tiếng.
Lý Bình An cũng nhìn Cảnh Dục.
Cảnh Dục mặc áo dài.
Mặc dù là người tu hành, tuổi thọ dài, có thể bảo trì thanh xuân.
Vậy nên bây giờ Cảnh Dục có một ít râu ria, trên mặt cũng có nếp nhăn.
Thoạt nhìn giống như một người trung niên 40 – 50 tuổi. “Đi! Vào trong thôi”
Lúc này, Cảnh Dục mới chú ý đến cô bé đứng bên cạnh.
Cô bé nắm tay Lý Bình An, đứng nghiêm chỉnh ở nơi đó.
“Ồ ai đây?”
“Con gái của ngươi à?” Cảnh Dục hỏi.
Lý Bình An cười: “Hiểu lầm rồi, vào rồi nói”
“Không phải ta nói nè, tuổi ngươi lớn như vậy rồi, cũng nên có con rồi? Cảnh Dục nói. “Ngươi có con?”
Cảnh Dục kích động đáp: “Huynh đệ ta kết hôn từ lâu rồi, con cũng mười tuổi rồi! Nhưng năm này ngươi ở bên ngoài bay nhảy nên không biết, những người như chúng ta, xảy ra rất nhiều chuyện, chờ lát nữa mình từ từ nói”
Vừa nghe chuyện Cảnh Dục đã có con, Lý Bình An bỗng cảm thấy hoảng hốt.
Ở trong căn gác nằm chính giữa Quốc Tử Giảm, vang lên tiếng đọc sách to rõ ràng.
Đại Nho Chung đại gia mặc áo bào nho sĩ, đang giảng bài cho mấy đứa trẻ tầm mười mấy tuổi. Con trai của Cảnh Dục, Cảnh Vân cũng ở đây.
Lúc này, đang giả vờ đọc sách.
Trên thực tế là đang lén đọc truyện tranh dài kỳ mới mua về, cuốn truyện kể về Lý Bình An và những câu chuyện của hắn,
Câu chuyện này, bắt nguồn từ thư sinh năm đó ở thành Quỷ được Lý Bình An cứu giúp đưa đến Kinh thành, lại được cải biên.
Do đích thân Cảnh Dục xuất bản, sau đó lưu truyền ra.
Nhận được sự yêu thích sâu sắc của người kể chuyện ở những quán trà.
Cảnh Vân nghe câu chuyện Cửu Châu tam kiệt của cha mình mà lớn tới bây giờ, nên đương nhiên rất có hứng thú với những câu chuyện này.
Chung đại gia lướt qua một lượt: “Cảnh Vân!” Cảnh Vân bị gọi tên giật mình một cái.
“Nói xem, hiện nay có nhiều học sinh có hành vi học tập không đứng đắn, mong ước vô biên mà hiểu biết hạn hẹp. Muốn đưa học sinh đó quay về con đường học tập đúng đắn, nên áp dụng biện pháp nào thì hợp lý?”
Cảnh Vân đứng dậy, nhất thời không nói được.
Bài vừa nãy thầy giảng hắn có nghe đâu, vốn đã chuẩn bị sẵn sẽ bị ăn mắng.
Ai biết, lúc này lại có hộ vệ chạy vào.
“Bẩm tiên sinh, Cảnh thị lang chuyển lời, nhà hôm nay có khách quý đến chơi, xin ngài cho phép công tử về phủ.
Cảnh Vân nghe vậy liền vui mừng, cũng sinh ra hảo cảm với vị khách chưa gặp này.
Đến đúng lúc thật chứ lị !
“Về phủ? Về gì mà về!” Chung đại gia hiếm khi nổi giận: “Khách quý cái chó gì chứ, cứ chờ tiếp đi!” Cảnh Vân lúng túng cúi đầu.
Không cần nói đến mình, Chung đại gia vẫn là thầy giáo của phụ thân, cho dù là phụ thân có đứng trước mặt hắn, cũng bị hắn dạy dỗ như con cháu của mình.
“Vậy..
Hộ vệ biết quan hệ của mấy người này, nếu chỉ là thầy giáo bình thường, đương nhiên sẽ giữ thể diện mấy phần cho vị tể tướng tương lai của Đại Tùy này.
Nhưng vị Chung đại gia này nửa phần còn chẳng thèm giữ.
Chỉ là Cảnh thị lang còn nói, đó là một vị khách cực kỳ quan trọng.
Nhất định phải gọi công tử về bằng được.
Hộ vệ do dự trong chốc lát: “Cảnh thị lang nói đó là một vị khách cực kỳ quan trọng”
“Có quan trọng đến đâu cũng không được!”
“Họ Lý, tên Bình An”
“......Hả?!”
Chung đại gia nghe vậy hơi giật mình.
Chung đại gia bỏ cuốn sách trong tay xuống, lại nhìn Cảnh Vân.
“Đi, ta đi với ngươi.”
Người trong phòng sách: (O_0?)