Chương 636: Nhân vật trên sách trong hiện thực.
1523 chữ
Rời khỏi căn gác, Cảnh Vân nhanh nhẹn bước đi.
Cuối cùng Chung đại gia cũng không đi cùng hắn được, vì vẫn chưa giảng bài xong. Lý Bình An?
Cảnh Vân có hơi kinh ngạc.
Với hắn mà nói cái tên Lý Bình An này không hề lạ lẫm.
Thủa thơ bé, đã được nghe cha hắn kể về tuổi trẻ của mình.
Nào là đưa học sinh xuống phía Nam, Cửu Châu tam kiệt, trận chiến thành Đằng Xung…...
Cuối cùng câu chuyện lại được dân gian lưu truyền thành dị bản.
Lúc này, khi nghe người nói người tên Lý Bình An đang ở trong nhà mình.
Hắn như cảm thấy nhân vật trong truyền thuyết, đột nhiên xé sách bước ra hiện thực.
Cảm giác này….thật thần kỳ.
Nghĩ đến đây, chỉ hận không thể bay nhanh về.
Chỉ là nửa đường, lại gặp phải một đội quân hùng hậu.
Vội đứng sang một bên, cúi người cung kính.
Xe kiệt chầm chậm đi qua, hoàng đế ngồi trên kiệu, hơi hơi nghiêng thân mình.
Tay đang chơi đùa với một chuỗi phật châu.
Ngồi ở nơi đó, khiến người trông mà thấy sợ.
Người như Liễu Vận thống lĩnh binh mã Đại Tùy quét ngang Trung Châu, lập ra một đế quốc vô cùng lớn mạnh.
Chưa nói đến những thần tử bình thường, cho dù là tu sĩ trên Tam Cảnh, gặp nàng cũng tất phải cung kính.
“Ngừng”
Kiệu đột nhiên dừng lại.
Liễu Vận hơi nghiêng đầu ra nhìn: “Ngươi là…con trai của Cảnh Dục, Cảnh Vân?”
Cảnh Vân được sủng mà sợ, không ngờ hoàng đế lại nhớ tên mình.
“Bẩm bệ hạ, cha ta chính là Cảnh Dục.
“Ừm dáng vẻ có mấy phần giống Cảnh Dục.
Liễu Vận nhìn từ trên xuống dưới đánh giá hắn, thuận miệng hỏi: “Quả nhân nhớ hôm nay Chung đại gia đang dạy học ở Quốc Tử Giám mà? Sao ngươi lại chạy ra ngoài?”
“Bẩm bệ hạ, gia phụ sai hộ vệ đến chuyển lời, nói nhà có khách quý đến chơi.
Lúc nói chuyện, Cảnh Vân chỉ chăm chăm cúi đầu, không dám ngẩng đầu lên nhìn vị quân vương này.
Ngẩng mặt nhìn vua, sợ rằng vua không vừa ý sai giết,
Đột nhiên lại nhớ đến mấy tin gà vịt về Lý Bình An và vị nữ vương này.
Cảnh Vân chớp mắt.
Có phải ngài và Lý Bình An từng trải qua một đoạn tuổi trẻ?
Đương nhiên hắn không dám hỏi câu hỏi này.
Nếu không, sợ rằng cửu tộc nhà mình bay màu mất.
Thế là, Cảnh Vân lại bổ sung một câu.
“Nghe phụ thân ta nói là Lý Bình An, Lý tiên sinh đến phủ chơi. “Ô?”
Quả nhiên, câu này khiến Liễu Vận giật mình.
....Về rồi ư?
Nội tâm mặc dù mưa sa bão táp, nhưng vẻ mặt thì vẫn vậy.
“Ừm, ngươi đi đi”
Cảnh Vân nhìn kiệu của Liễu Vận đi xa, gãi đầu.
Quả nhiên mấy tin gà vịt kia đều là giả, sao lại có mấy chuyện không đâu vào đâu như thế được. Cảnh Vân rời khỏi Quốc Tử Giám, nhanh chóng đi về nhà.
Trong Cảnh phủ.
Lý Bình An, lão Ngưu và Cảnh Dục vừa uống trà, vừa nói chuyện.
“Lúc ta kết hôn viết bao nhiêu thư cho ngươi, chỉ là lúc đó ta không biết ngươi đang ở đâu, không có vị trí chính xác.”
Lý Bình An trêu hắn: “Ta đâu có ngờ ngươi lại kết hôn thật.
“Không còn trẻ nữa rồi. Cảnh Dục cảm khái: “Ba huynh đệ chúng ta, Trường Thanh thì là một gã hòa thượng, tiểu tử ngươi thì không giống sẽ tìm người bầu bạn cả đời, xem chừng cũng chỉ có ta mới có thể để lại đời sau thôi”
Lý Bình An cười, lại hỏi tình hình dạo này của mấy người bạn cũ.
“Mấy học trò của ngươi cũng rất xuất sắc…”
“Cha, mẹ ta về rồi!”
Cảnh Vân đẩy cửa bước vào, rất nhanh đã chuyển tầm nhìn lên người một trâu và một bé gái trong phòng.
Còn ngươi áo xanh kia lại bị hắn bỏ qua.
Trâu kia tay cầm chén trà, dáng vẻ rất là nho nhã.
Cô bé kia xinh đẹp cực kỳ, đôi mắt to tròn của nàng đang nhìn hắn.
Cảnh Vân nhìn cô bé, cô bé cũng nhìn hắn.
“Còn không lại chào Lý bá bá của ngươi!”
“A, chào Lý bá bá
Lúc này Cảnh Vân mới chú ý đến người áo xanh, chắp tay cúi chào.
Lý Bình An cười cười, gật đầu nói với Cảnh Dục: “Rất có dáng vẻ của ngươi hồi trẻ”
“Lại chẳng, còn phải xem đấy là con của ai!”
Cảnh Dục dặn dò phòng bếp làm vài món ăn.
Hai người một trâu, vừa ăn vừa nói chuyện.
Nói đến những trải nghiệm bên ngoài của mình trong những năm này.
“Mấy năm nay Cảnh huynh đúng là có số làm quan, người ta đều nói ngươi có tài làm tể tướng.
Xong rồi ta bỗng nhớ lại, ngày xưa có người từng nói mình sẽ không làm quan. Lý Bình An trêu chọc
Cảnh Dục cười: “Ta đây là vì niềm tin của muôn dân, hy sinh cái nhỏ vì cái lớn.
Lý Bình An nghe vậy cũng cười…..
Cảnh Vân ngoan ngoãn ngồi một bên, nhìn Lý Bình An.
Mình có nhiều vấn đề muốn hỏi lắm, nhưng lại không tiện hỏi.
Cô bé nhàm chán ăn miếng bánh ngọt tinh xảo.
Cảnh Vân lại chuyển tầm mắt lên người cô bé: “Ngươi là con gái của Lý tiên sinh àgt;”
“Tiên tử không phải
“Vậy ngươi là ai?”
“Tiên tử là tiên tử”
“Ngươi…có gương mặt rất xinh đẹp” Cảnh Vân nói.
“Ừm, tiền tử rất xinh đẹp”
Cô bé rất dính chiêu này.
Lúc bắt đầu Cảnh Vân có chút hiếu kỳ và lạnh nhạt với cô bé.
Nhưng mà tuổi hai đứa trẻ gần bằng nhau, rất nhanh đã làm thân.
Cảnh Vân cũng phát hiện, chỉ cần mình khen cô bé này.
Cô bé sẽ rất vui vẻ, sau đó lại kể cho hắn nghe thật nhiều chuyện ở bên ngoài.
Cảnh Vân hết sức tò mò về những câu chuyện kỳ quái, kỳ lạ ở bên ngoài.
Đêm nay, Lý Bình An, Cảnh Dục và lão Ngưu uống hết rất nhiều rượu. Tựa như là nói không hết chuyện.
Rũ bỏ buồn phiền, cười đùa ba vạn lần.
Không cần than vãn biệt ly, chén đau từ lâu chẳng còn gan.
Lý Bình An và lão Ngưu, mèo con tạm thời ở lại Cảnh phủ.
Nhà Cảnh Dục mà cần gì khách sáo.
Mặc dù lúc mới đầu mèo con rất lo lắng, nhưng rất nhanh đã thích ứng được.
Mùa đông rét mướt, tuyết rơi như lông ngỗng.
Trời lạnh như vậy, khiến người ta không muốn ra ngoài.
Lý Bình An cuộn mình trong chăn ấm, lười biếng ngáp một cái.
Đã uống với Cảnh Dục liên tục bốn bữa rồi.
Lý Bình An uống một hớp trà nóng, nhìn ra bên ngoài.
Chỉ thấy cô bé đang đẩy bóng tuyết với Cảnh Vân, chắc là hai đứa định làm người tuyết đây.
Cô bé thi triển pháp thuật, biến ra một tiểu nhân mộc giáp.
Giúp cô bé đẩy tuyết.
“Hay do hay đô ~”
Cô bé hô hào, khí thế ngất trời.
Cuối cùng Cảnh Vân cũng không chịu nổi nữa, dù sao cũng là thân xác người phàm.
Mặc dù có chút căn cơ tu hành, nhưng hắn tuổi còn nhỏ nên không chịu được tiết trời băng tuyết lạnh giá này.
Cô bé ngẩng đầu, ưỡn ngực nhìn hắn.
“Lạnh có mỗi tí thôi có đáng là gì, tiên tử còn từng phải chờ ở cánh đồng tuyết rất lâu ý.
“Tiên tử thật giỏi. Cảnh Vân nói.
“Ừm, tiên tử còn biết pháp thuật nữa.
Nói rồi, cô bé lại móc một tấm phù triện ra.
“Dán tấm phù triện này lên, ngươi sẽ không thấy lạnh nữa.
Cảnh Vân dán phù trên lên trán: “....Nhưng mà vẫn lạnh lắm”
“Không lạnh!”
“Có!” Cảnh Vân nói.
“Dán lên sẽ không thấy lạnh nữa
“Nhưng mà vẫn thấy lạnh lắm”
Cô bé trầm ngâm một hồi: “Chắc do ngươi không biết pháp thuật á. Đúng rồi ta đói. “Vậy về ăn cơm thôi”
“Ở chỗ ngươi có thanh lâu không? Tiên tử muốn đến thanh lâu ăn cơm”
Cô bé chợt nhớ đến lời Đại Bình An từng nói.
“...Ha?”
Mặc dù Cảnh Vân vẫn chưa lớn lắm, nhưng mà hắn biết rất nhiều điều. “Ngươi…đến chỗ đó làm gì?”
“ăn cơm á!”
“....Đến chỗ ý ăn cơm ?” Cảnh Vân nghi ngờ.
Cô bé nhíu đôi lông mày đẹp mắt, nghĩ là người kia xem thường mình.
Thế là chống eo, phồng mang cá.
“Tiên tử thường đến chỗ đó ăn cơm mà, tiên tử rất trải sự đời đó!” Cảnh Vân:......