Chương 637: Hôm nay Kinh thành có tuyết rơi.

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 637: Hôm nay Kinh thành có tuyết rơi.

Kinh thành, hôm nay có tuyết.

Bầu trời âm u, vạn vật tĩnh mịch.

Cái lạnh chưa sâu, tuyết chưa lớn.

Người xưa đặt cho cái tên: “Tiểu tuyết”.

Hôm nay Cảnh Dục có công việc phải xử lý, đã hẹn tối sẽ về ăn cơm nhưng không biết có thể về kịp giờ hay không.

Đã lâu rồi Lý Bình An chưa được ăn những món ngon trong Kinh thành.

Bèn tìm một quán cơm trên phố, gọi một đĩa thịt trâu cắt lát, thêm ba cân bánh đa.

Đun một bình rượu nóng thêm mấy món nhậu khác, Lý Bình An và lão Ngưu vừa uống vừa ngắm tuyết, thưởng thức món ngon.

Hoa tuyết ngập tràn, từ trên bầu trời tối mờ lần lượt bay nhẹ xuống.

Bông tuyết bị gió thổi nghiêng ngả, đẹp tựa thác nước từ phía chân trời đổ xuống.

Càng thổi càng nhanh, càng rơi càng nhiều, như thể đang tìm kiếm những năm tháng đã qua. Dân gian có câu: Tháng mười tuyết nhỏ đầy trời, năm sau chắc chắn mùa màng bội thu. Nhìn cảnh này, năm sau chắc sẽ bội thu rồi.

Tốt quá ~

Cảnh phủ.

“Hây da hay da ~”

Cô bé đội mũ đeo găng tay, đã chuẩn bị đầy đủ tư trang đi nặn bóng tuyết với Cảnh Vân.

Ngoài cửa lúc này đã có ba người tuyết rồi.

Toàn bộ đều là kiệt tác của hai bọn họ.

“Ôi ta mệt quá. Cảnh Vân nói.

“Làm mèo phải có nghị lực!”

“Làm người cũng phải có nghị lực”

Cảnh Vân nói: “Ồ, vậy ta giúp ngươi nặn người tuyết, ngươi dạy ta pháp thuật nhé.

“Được thôi.”

“Vậy có thể dạy cho ta một chiêu trước không?”

“Chờ mai đi”

“Hôm qua ngươi cũng nói như vậy? Cảnh Dục bất mãn nói.

Cô bé phủi phủi tuyết trên thân: “Không phải là tiên tử không dạy ngươi, là cơ thể của ngươi quá yếu, tạm thời không thể học pháp thuật cao thâm được”

Dù sao Cảnh Vân cũng là con trai, sao có thể chấp nhận được lời này.

Lúc này Cảnh Vân nghe vậy mới cả giận nói: “Cơ thể ta còn lâu mới yếu! Không tin ngươi thử là biết.

Hồi ta còn bé, ta còn học quyền với Trường Thanh thúc thúc mà!”

Cô bé cởi găng tay ra, dùng đôi mắt to tròn nhìn hắn.

“Vậy ngươi thử đánh ta một quyền xem.

“Một quyền của ta rất lợi hại !”

“Tiên tử biết pháp thuật!” Cô bé nói chắc chắn: “Ngươi cứ đánh đi”

Cảnh Vân đứng vững, thi triển một thế quyền hơi gượng tay.

“Ta đến đây ~”

Cô bé ưỡn thẳng sống lưng, không chút sợ hãi.

Cảnh Vân hít sâu một hơi, đưa thẳng một quyền tới.

“Kình Thiên quyền!”

“Bịch !”

Một quyền này của hắn nện trúng vào giữa mặt cô bé, khiến cô bé lao cả người ra ngoài, rơi xuống bãi tuyết.

Không mảy may phản ứng.

Cảnh Vân giật mình: E(OvO! !

“Ngươi không sao chứ?”

Cảnh Vân vội chạy đến.

Máu ?

Cô bé bò từ trong đống tuyết ra, che miệng, hai viên cầu trên đầu giờ đã dính đầy tuyết.

Cũng có máu chảy ra từ khóe miệng.

Đôi mắt to tròn trừng hắn, nước mắt ngần ngộng, nhưng vẫn quả quyết không cho rơi xuống.

Cảnh Vân hốt hoảng nói: “Ngươi…Ngươi không sao chứ, ta xin lỗi, ta không biết ngươi yếu như vậy”

Cô bé hít mũi một cái, nén nước mắt vào trong, cố gắng đứng dậy.

“Tiên tử chả sao cả, tiên tử về ngủ đây!”

Cô bé che miệng, vội vàng chạy về phòng.

Trở về phòng, cô bé lập tức chui vào trong chăn, chỉ chừa nửa thân dưới ở ngoài.

“Huhuhu”

Cảnh Vân bối rối nhìn một đường máu kia.

Lúc này, từ ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng người.

“Tiểu Cảnh Vân ~”

Chỉ thấy một chiếc ô dầu bạch liên xuất hiện dưới hiên cửa.

Một người con gái khoác áo choàng trắng, da trắng hơn tuyết, đôi mắt trong veo như làn nước.

Tự có một phen khí chất trang nhã cao quý, hấp dẫn người khác.

Người con gái còn lại mặc một chiếc áo bông đỏ làm bằng lông cáo tuyết, đứng thẳng trong biển tuyết mênh mông.

Vai nhỏ như một vòng ôm cũng không đủ, kẹp tóc cài trên ba ngàn tóc xanh, gương mặt nở nụ cười tươi đẹp.

Một người khí chất trang nhã lạnh lùng, một người đầy ắp nụ cười trên mặt.

“Tiểu Cảnh Vân, lại đây tỷ tỷ bảo. A Lệ Á nói.

Cảnh Vân chạy lại gần các nàng.

Lúc này còn không quên lễ tiết, hành lễ với hai người họ.

Hắn đương nhiên biết hai người Triệu Linh Nhi và A Lệ Á này.

Triệu Linh Nhi chú ý đến biểu cảm hoảng loạn trên mặt và vết máu còn dính trên mu bàn tay của hắn, hỏi: “Sao vậy, sao trên mu bàn tay lại dính máu?”

“Ta…ta….”

“Đừng sợ, cha ngươi đâu? Lý tiên sinh đến rồi phải không, tiên sinh đâu?”

“Cha ta vào triều rồi, Lý tiên sinh và trâu đi dạo phố rồi, Miêu Miêu tiên tử thì bị ta đánh bị thương” “Miêu Miêu tiên tử?” A Lệ Á nghi ngờ hỏi.

“Hầy, các ngươi vào xem là biết!”

Cảnh Vân dẫn theo hại người họ vội chạy vào phòng Miêu Miêu tiên tử.

Chỉ thấy cô bé vùi nửa thân mình trong chăn, vang lên tiếng nức nở.

“Ơ…đừng bảo là con của tiên sinh nhé!?”

A Lệ Á thốt lên.

Sắc mặt Triệu Linh Nhi cũng hơi biến đổi.

“Miêu Miêu tiên tử! Miêu Miêu tiên tử”

Cảnh Vân gọi vài tiếng.

Cô bé bỗng ngừng tiếng khóc, một lúc lâu sau mới rút đầu từ trong chăn ra.

Lúc này đã không khóc nữa, chỉ trừng mắt nhìn bọn họ.

“Tiên tử, ngươi không sao chứ?” Cảnh Vân cẩn thận hỏi. Cô bé lắc đầu.

“Thật xin lỗi, ta thật sự không nghĩ là ngươi….

Cảnh Vân đang muốn nói, không nghĩ là ngươi yếu như vậy.

Lại bị cô bé lườm, thế là hắn vội sửa lại vế sau.

“Lại ngoài ý muốn như vậy”

Cô bé gật gật đầu, công nhận lời này của hắn.

Chỉ là vẫn im lặng.

A Lệ Á phát hiện ra manh mối: “Há mồm, a!”

Cô bé không há miệng, chỉ nhìn nàng.

Triệu Linh Nhi nhíu mày, đưa tay bóp lấy má cô bé, nhẹ dùng lực.

Miệng của cô bé đã mở ra.

Hóa ra là bị đánh rụng một chiếc răng.

“Cô bé này thật đáng yêu. A Lệ Á hỏi: “Ngươi tên là gì?”

“Miêu Miêu tiên tử ~”

Rất nhanh A Lệ Á và Triệu Linh nhi đã nhìn ra chân thân của cô bé này là một con mèo.

A Lệ Á thì thầm với Triệu Linh Nhi: “Khéo là con của tiên sinh với một một chú mèo nào đấy sinh nhỉ?”

“Bớt đùa!”

Triệu Linh Nhi đi qua, nhẹ đưa tay điểm một cái.

“Đau không?”

“Không đau”

Một vòng ánh sáng lóe lên.

Một lát sau, cô bé nháy nháy mắt.

“Răng tiên tử lại mọc ra nè.”

“Đúng vậy đó” Triệu Linh Nhi cười, giang rộng hai tay: “Ôm một cái?”

Cô bé lùi lại một bước, nhìn nàng chằm chằm, trịnh trọng nói: “Tiên tử không phải là trẻ con!” A Lệ Á cười hahaa: “Cô bé này thú vị ghê, tiên sinh có nói bao giờ về không?”

“Không nói”

“Vậy chúng ta chờ một lát đi”

Đang nói thì nghe thấy có tiếng bước chân từ bên ngoài truyền tới.

Không cần nhìn hai người A Lệ Á và Triệu Linh Nhi cũng biết là lão Ngưu và tiên sinh đã về.

Lý Bình An và lão Ngưu vừa bước vào trong sân.

“Tiên sinh !”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right