Chương 639: Trụ quốc tướng quân.

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 639: Trụ quốc tướng quân.

Tuyết lớn rơi như lông ngỗng, bếp lửa tỏa ra hơi ấm khắp căn phòng. Lý Bình An ôm lấy chăn, tay cầm một chén trà nóng.

Vừa ngồi sưởi, vừa thưởng thức cảnh tuyết ngoài cửa sổ.

Có tiếng người từ bên ngoài truyền đến.

Lý Bình An lười biếng đứng dậy.

Nghe giọng nói tầm trung này, Lý Bình An liền đoán ra là ai.

Lưu Dũng đến rồi.

Mấy gã vệ binh khiêng một cái rương vào, có thể đoán ra đó là lễ vật dành cho Lý Bình An. “Là Lưu Dũng à, vào đi.” Lý Bình An nói.

Lưu Dũng nghe tiếng hắn bước vào trong nhà, một cảm giác ấm áp đập vào mặt.

Đứng ở đó nhìn dung nhan không hề bị năm tháng ảnh hưởng phía xa kia, Lưu Dũng bỗng giật mình, hắn ôm quyền, thi lễ với Lý Bình An.

“Nhiều năm không gặp, từ sau khi chia tay đến nay tiên sinh không xảy ra chuyện gì chứ?”

“Từ khi chia tay đến nay Lưu tướng quân có gặp vấn đề gì không?” Lý Bình An cười.

Lưu Dũng nhìn qua dáng vẻ của hắn: “Có vẻ là ta quấy rầy giấc ngủ ngon của tiên sinh rồi. “Hai ta có gì đâu mà khách sáo”

“Nghe nói tiên sinh đã về, ta cố ý sai người chuẩn bị lễ vật cho tiên sinh

“Vậy ta không khách sáo nữa.”

Lý Bình An lấy chén trà ra, rót cho Lưu Dũng một chén.

“Bên ngoài lạnh lắm nhỉ?”

Lưu Dũng ra lệnh cho mấy gã vệ binh lui xuống, cởi giày ngồi lên giường. vẫn tạm ổn, không quá lạnh, ấm hơn những năm trước nhiều.

“Năm nay Hai người tựa như là dân thường, đang tán gẫu chuyện nhà chuyện đồng.

Lý Bình An nâng chén trà: “Nghe nói những năm này tướng quân rất có số làm quan, là trụ cột

nước nhà. Lý mỗ lấy trà thay rượu, kính tướng quân một chén.

“Tiên sinh chớ có chê cười ta, nếu không nhờ ơn dìu dắt năm đó của tiên sinh, sao Lưu Dũng có được cơ duyên như ngày hôm nay được. Chén này nên để tại hạ kính tiên sinh.

Những trải nghiệm của người tên Lưu Dũng này, có thể gọi là truyền kỳ.

Là người duy nhất trong vương triều Đại Tùy có xuất thân nhỏ bé, nhưng đảm nhiệm chức vụ Trụ quốc tướng quân.

Năm đó có duyên gặp Lý Bình An ở An Bắc tứ trấn, từ mang tiếng một tên đào ngũ, cho đến tận bây giò.

Trải nghiệm trong đời hắn phải nói là đặc sắc biết bao.

“Tiên sinh lần này người về định ở lại bao lâu?”

“Hết tết thì đi”

“Tiên sinh đã ăn cơm chưa?”

“Vẫn chưa?”

Lưu Dũng cười, hắn sai người mang thịt rượu đã mua tới từ trước.

“Ta biết tiên sinh chưa ăn, nên đã chuẩn bị sẵn rượu ngon.

Lưu Dũng lấy ra rượu ngon của hắn.

Vừa mở ra bèn ngửi thấy mùi rượu nồng đậm bay lên.

Lý Bình An uống một chén lớn trước, ấm họng ấm người.

Bình phẩm hương vị: “Được đấy được đấy”

Thế là hai người vừa uống vừa trò chuyện.

Trong lòng Lưu Dũng có chút phiền muộn, tuy là trụ cột của một nước, dẫn đầu quân đội, bách chiến bách thắng.

Nhưng người ở vị trí cao của Đại Tùy là nhân vật như thế nào, tuyệt đối không cho phép bất kỳ một vị tướng quân nào giữ chức cao, trấn thủ biên cương.

Tránh tai họa ngầm.

Thế là, những tướng quân trấn giữ như bon họ, qua thời gian dài sẽ bị quan văn trong triều chèn ép. Bị gọi về Kinh thành, tước binh quyền, ở Kinh thành nhàn rỗi chẳng làm gì.

Mà ở biên cương sẽ có tướng quân của người kia đến cầm quyền thay, hoặc chức vị đại tướng quân biên thùy sẽ được thay phiên điều động.

Mấy năm trước, lúc đó danh tiếng của Lưu Dũng đang nổi, lại vì một số nguyên nhân mà bị triệu về

Kinh thành.

14:35

Ngoài mặt phong tước trong thì ngầm giáng chức, được cho ở lại Kinh thành giữ chức quan nhàn tênh.

Mưu kế của đế vương…....

Nhắm mồi uống rượu, nhưng nói rồi Lưu Dũng lại ăn không vào miệng.

Chỉ uống từng chén lớn.

Mấy năm này ở Kinh thành, Lưu Dũng vẫn luôn cẩn thận từ lời nói đến việc làm.

Ngày thường nếu không có chuyện quan trọng, cửa lớn không ra cửa nhỏ không bước.

Với những viên quan lớn liên lạc với mình, nếu có thể không qua lại vậy thì không qua lại. Chính là để cho người ta không nghi ngờ mình, tránh cho hoàng đế sinh nghi.

Nhưng mà ấm ức trong lòng hắn, mãi không có chỗ phát tiết, không thể kể cho ai nghe.

Tai mắt của hoàng đế trải rộng, nếu lỡ truyền đến tai hoàng đế, sợ rằng có chuyện không hay sẽ xảy

Nhưng mà, người trước mặt hắn hoàn toàn đáng tin.

“Để tiên sinh chê cười rồi.

Uống đã rượu xong, Lưu Dũng mặt không đỏ, không thở gấp nói.

Hắn chỉ liên tục thở dài: “Không dấu gì tiên sinh, mấy năm nay ta liên tục có suy nghĩ về quê. Nhưng cuối cùng cũng chỉ là suy nghĩ thôi. Thứ nhất ta không muốn buông bỏ quyền lực trong tay, thứ hai ta rất hưởng thụ cảm giác chinh chiến sa trường. Nhiều năm như vậy rồi, ta không chỉ đại diện cho một người mà là một đám người phía sau. Nếu bây giờ ta lui về, bọn họ sẽ ra sao….”

Lời này rất thành khẩn.

Hắn nắm quyền hành trong tay nhiều năm, ở biên cương giống như hoàng đế nhất ngôn cửu đỉnh

Ai lại nỡ buông bỏ quyền lực khiến người mê mẩn này chứ?

Nhiều năm đã qua, chắc chắn Lưu Dũng đã có được những thuộc hạ sẵn sàng trung thành đi theo mình. Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia….

Chỉ là, Lý Bình An không thể làm gì giúp hắn, cũng không muốn can thiệp vào.

Việc duy nhất Lý Bình An có thể làm chỉ là ngồi nghe vị tướng quân này giãi bày tâm tư, cùng uống rượu với hắn.

Nói mãi nói mãi sau đó bên ngoài truyền đến động tĩnh.

Là A Lệ Á dẫn theo Miêu Miêu tiên tử và Cảnh Vân đi dạo phố đã về.

“Tiên sinh, vậy ta xin cáo từ trước”

Lưu Dũng thấy trời đã muộn, bèn đứng dậy chuẩn bị về.

“Đi thong thả

Lưu Dũng đi ra bên ngoài, trùng hợp gặp được A Lệ Á, bèn ôm quyền thi lễ rồi rời đi.

Cảnh Vân nhìn bóng lưng Lưu Dũng

.....Lưng tướng quân!?

Cảnh Vân đã từng thấy chân dung của Lưu Dũng, rất nhanh thằng nhóc đã nhận ra vị Trụ quốc tướng quân lừng lẫy vương triều Đại Tùy này.

Mặc dù Cảnh Vân tuổi còn nhỏ, nhưng tâm tư lại hết sức tỉ mỉ, thành thục.

Biết người này ngày thường tránh bị dị nghị, nên ít khi lui tới gặp phụ thân.

Hôm nay sao lại ở đây?

Quay đầu nhìn Lý Bình An, bỗng giật mình nhớ ra trong những câu chuyện lưu truyền về Lý Bình

“A~” Một giây sau, Lý Bình An cắn một phát lên viên mận thứ nhất.

Cô bé: (O_O)

Lão Ngưu cắn tiếp viên thứ hai.

Cô bé: ( o° )

“Nếu Miêu Miêu tiền tử không muốn ăn, vậy có thể chia cho tại hạ một viên. Cảnh Viên nói rồi, cắn

luôn viên thứ ba.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right