Chương 640: Nghị sự trong cung.
1545 chữ
Rất nhanh, một xiên hồ lô đường đầy áp, giờ chỉ còn là một cây xiên rỗng.
Chờ khi Miêu Miêu tiên tử cầm que xiên rỗng về phòng, thấy xung quanh vắng lặng, mới bỏ cây xiên vào trong miệng, liếm láp vị ngọt còn sót lại trên xiên.
Hồi lâu sau, Miêu Miêu tiên tử liên tục thở dài, biến về thành mèo cam, ngồi xuống ghế.
“Miêu Miêu tiên tử không muốn làm người lớn đầu
Hoàng cung, Vĩnh Thọ cung.
Lúc này Triệu Linh Nhi đã mặc xong quan phục của quan Nhất phẩm từ lâu, ngồi bên ngoài triều, nhắm mắt dưỡng thần.
“Triệu đại nhân, Triệu đại nhân…”
Đại cung nữ thân cận của nữ hoàng lên tiếng.
“Bệ hạ triệu kiến ngài.
Triệu Linh Nhi mở mắt, đáp một tiếng rồi đi vào trong điện.
Đi đến bên ngoài điện, ngừng bước chân, cúi xuống hành lễ.
Đại Tùy ít quỳ lạy hành lễ, trừ khi gặp trường hợp cực kỳ quan trọng, nếu không các quan viên bình thường gặp hoàng đế chỉ cần khom người hành lễ là được.
Từ trong phòng truyền ra giọng nói lạnh lẽo của nữ hoàng.
Triệu Linh Nhi đi vào bên trong, lại thi lễ tiếp.
“Vi thần tham kiến bệ hạ, nhiều năm không gặp, long thể bệ hạ có khỏe không ạ?”
“Trẫm khỏe, ban ghế”
Đại thần biên giới một phương, dĩ nhiên có tư cách ngồi bên trong.
Triệu Linh Nhi bèn ngồi xuống.
Trước mặt nữ hoàng ngồi trên ngai vàng giữa phòng, tứ phía sắp xếp vị trí bát quái.
Vải mỏng khẽ bay, nữ hoàng ẩn trong bóng tối.
Trong viền có bóng, trong bóng có viền.
Giao thoa giữa thực và ảo, nghiêng về ý cảnh.
Phía trước và phía sau ngai vàng đều được trạm trổ hình Quy, Xà, trái phải là hình Long, Hổ.
Phía trong có ba cây cờ, lấy trời, đất, người tam tài, hợp thành một mạch.
“Nhiều chuyện của Nam Thông may mà nhờ có ngươi, những năm này ở ngoài thay trẫm chắn gió che mưa, vất vả cho ngươi rồi”
Câu đầu tiên, ngữ điệu trấn an.
Những năm này, ba tỉnh duyên hải Nam Thông.
Đầu tiên là cải cách, sau đó là khởi nghĩa nông dân, tà giáo rậm như bụi, người mất vì thiên tai, quân địch giáp ba vùng duyên hài bùng lên…. không chuyện nào là không bớt lo.
Lời này của Liễu Vận coi như là khẳng định cố gắng trong những năm này của Triệu Linh Nhi.
“Nhờ hồng phúc bên trên của bệ hạ, vi thần phía dưới dụng tâm làm việc”
Lặn lội trong quan trường nhiều năm, Triệu Linh Nhi chỉ cần mở miệng lại tuôn những lời này ra. Một canh giờ sau đó.
Quân thần nói tới chuyện của Nam Thông rồi lại nói sang cả Đại Tùy, từ chuyện đơn giản cho đến quốc sách, dân sinh….
Triệu Linh Nhi cũng uyển chuyển nói ra những lo lắng của mình hôm nói với Lý Bình An cho Liễu Vận nghe.
Chỉ là nữ hoàng nghe vào được bao nhiêu, mình cũng không rõ.
Những năm này, chuyện mà vị nữ hoàng này muốn làm, không chuyện nào là không làm được.
Chống lại lập trường của quần chúng, mở tuyến đường trên sông, cải cách chế độ, ngự giá thân
chinh….
Tiếng tăm đạt đến đỉnh cao, quan viên dưới đáy đều coi nàng là thần.
Dần dần, vị thần này rất ít khi nghe vào những đề nghị ở bên ngoài.
Rất lâu về sau, nữ đế mới chầm chậm nói.
“Nghe nói tiên sinh Lý Bình An của ngươi đã về Đại Tùy rồi?”
Câu này như đã muốn hỏi từ lâu.
“...Vâng…tiên sinh đang ở trong phủ của Cảnh đại nhân”
“À” Lại là một tiếng bâng quơ.
“Mấy năm nay chạy đông chạy tây, cũng không biết là đi đâu?”
Triệu Linh Nhi ngầm hiểu trong lòng: “Sao bệ hạ không triệu tiên sinh vào cung hỏi cho rõ, tiên sinh du lịch nhiều năm, chắc chắn đã gặp rất nhiều chuyện mới lạ, nói cho chúng ta nghe, chúng ta cũng sẽ cảm thấy mới lạ.
“Thế à”
“Không dám lừa bệ hạ”
Triệu Linh Nhi rất muốn để tiên sinh và nữ để gặp nhau.
Chí ít lời của tiên sinh nói, nữ đế sẽ nghe.
Nữ đế im lặng một lát rồi nhắm mắt lại: “... Để sau đi”
Một lát sau, Triệu Linh Nhi rời khỏi cung điện.
Trong bóng tối, nữ đế mặc áo bào đỏ cầm ra một chiếc hộp nhỏ tinh xảo, lấy ra một viên đan dược trong đó, ngẩng đầu nuốt vào.
Triệu Linh Nhi liếc nhìn bóng dáng kia, thầm thở dài.
Lý Bình An cầm quân đen trong tay, Cảnh Dục ngồi đối diện cầm quân trắng, nhíu mày suy ngẫm.
Lý Bình An cười nói: “Dạo này kỳ nghệ của ngươi kém hơn rồi.
“Ta đâu có rảnh rỗi như ngươi, ngày nào cũng bận từ sáng đến đêm. Cảnh Dục nói.
“Ván cờ hôm nay ngươi thua là chắc rồi – mau hạ cờ đi”
“Đừng giục, đừng giục ngươi gấp cái gì? Cảnh Dục uống một ngụm trà.
Một lát sau, Cảnh Dục vỗ đùi nói.
“Quên mất ta còn chút chuyện, ngươi đợi ta một lát.
Dứt lời, liền chuồn mất.
Lý Bình An bất lực cười, lớn như vậy rồi vẫn còn chơi trò này à.
Hắn nhấp một miếng trà, đếm đếm thử, sắp đến tết rồi.
Chờ sang năm sau, mình sẽ đến môn phái của Yến Thập Tam xem thử.
Lý Bình An lấy ra một quyển sách từ trong nhẫn trữ vật, mở cửa ra. Ngoài cửa tuyết đã ngừng rơi, chỉ có gió lạnh vẫn cứ quanh quẩn. Lúc này, có một bóng người bay nhanh xuống.
Mèo con ngậm lược gỗ, chạy lại chỗ chân hắn.
Lý Bình An chăm chú đọc sách, không phản ứng lại nàng. Mèo con rung người, hóa thành cô bé tóc hất lên.
Ngẩng đầu, nhìn Đại Bình An của nàng nói: “Chải tóc” “Ừm, lão Ngưu đâu?”
Trước nay tóc của Miêu Miêu tiên tử đều do lão Ngưu xử lý. “Trâu ra ngoài rồi.
“Vậy ra ngoài gọi nó đi”
Cô bé không nói, chỉ nhìn chằm chằm Lý Bình An bằng đôi mắt to tròn.
Lý Bình An nghiêng đầu nhìn nàng, hiểu ý bèn cười một tiếng.
“Có phải tiên tử cảm thấy phải nhờ người chải tóc hộ rất mất mặt không?”
Cô bé không nói, coi như là thừa nhận.
Lý Bình An đành phải đặt quyển sách sang một bên.
Ôm lấy cô bé, đặt lên ghế.
Cô bé ngồi trên ghế, chân không chạm đất, nên cứ quo tói quo lui. “Chúng ta còn định ở lại đây bao lâu?”
“Qua tết xong”
“Miêu Miêu tiên tử không thích ở đây à?”
“Không phải, nhưng cứ ở lại đây thì tốn nhiều tiền lắm. Cô bé rất lo lắng vấn đề tiền nong. “Ở đây không cần trả tiền.
“Vậy không phải là ăn chực uống chực của người ta sao?”
Lý Bình An nói: “Cảnh Dục là bạn”
“Vẫn là ăn chực của nhà người ta, vẫn phải trả tiền”
Cô bé giáo dục Lý Bình An.
Lý Bình An làm ra dáng vẻ nghe dạy bảo, buông tay nói: “Được, nhưng chúng ta có tiền đâu?”
Cô bé lại thở dài liên tục.
Xem ra, mình phải cố gắng kiếm tiền hơn rồi.
Bỗng cảm thấy áp lực đè nặng tựa Thái sơn.
Nhưng mà, nàng nghĩ lại không thể để Đại Bình An và trâu chết đói được, thế là cảm thấy có động lực vô tận.
Chờ khi Lý Bình An kết tóc xong cho cô bé.
Phối với tóc mái bên trong, lộ ra một đôi mắt to tròn.
Cô bé vội vàng chạy đi, nhìn bộ dạng chắc đang sốt ruột đi kiếm tiền.
Chạy ra ngoài cửa, gặp Cảnh Vân.
Cảnh Vân chào nàng, hỏi nàng muốn ra ngoài chơi không?
Cô bé nghiêm túc nói: “Tiên tử đã qua tuổi ăn chơi rồi.
“Hả?” Cảnh Vân sửng sốt.
Cô bé nhìn dáng vẻ không buồn không lo của Cảnh Vân, khẽ thở dài.
Ra vẻ đã trải nhiều sự đời, vươn tay xoa đầu Cảnh Vân.
“Tiên tử rất muốn vô tư như ngươi ~”
Dứt lời, bèn quay người chạy.
Cảnh Vân:....
Lúc cô bé ra cửa, đúng dịp gặp phải một đội hộ vệ đang bước đều đi tới.
Còn có một cỗ xe ngựa lộng lẫy theo cùng, rõ ràng những thị vệ này không giống với những thị vệ bình thường khác.
Có người ở bên ngoài nhìn thấy, biết đó là xe ngựa trong cung.
Cô bé chỉ nhìn qua, không để ý nhiều tiếp tục chạy.
Chỉ một lát sau, một thị nữ từ trên xe ngựa bước xuống, nói với gã canh cổng: “Phiền thông báo cho Cảnh đại nhân một tiếng, Liễu nhị tiểu thư đến chơi”
Liễu nhị tiểu thư?