Chương 641: Người kế vị

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 641: Người kế vị

“Liễu nhị tiểu thư?” Gã canh cổng sững sờ.

Liễu nhị tiểu thư là vị nào?

Gã canh cổng nhìn cung nữ này, chắc chắn không phải người bình thường, thế là vội vàng chạy vào bẩm báo.

“Lão gia! Lão gia!”

Cảnh Dục đang truyền tin cho sư phụ mình, đồng thời nói cho sư phụ ván cờ vừa nãy của hắn và Lý

Chờ đợi Chung đại gia đáp lại.

Rất nhanh, Chung đại gia đã trả lời lại hắn.

Lúc này Cảnh Dục mới trở về chỗ ngồi, hạ xuống một quân cờ.

Lý Bình An hơi nhíu mày: “Nước cờ này đi chuẩn lắm.

Cảnh Dục tự tin cười.

Lý Bình An lại đi tiếp một quân khác.

Cảnh Dục nhíu mày: “Ngươi chờ ta chút.

Lập tức lại chạy đi truyền tin cho Chung đại gia, một lát sau lại chạy về, hạ cờ.

Sao còn có nghỉ giữa hiệp thế nhỉ!?

“Không bằng gọi Chung đại gia đến đây đi.

“Vì sao?” Cảnh Dục giả ngốc.

“Lão gia!” Vẫn may, lúc này gã canh cửa chạy vào bẩm báo.

“Bên ngoài có người tới chơi, tự xưng là Liễu nhị tiểu thư”

“...Liễu nhị tiểu thư?”

Cảnh Dục hơi sững sờ.

“ Cục diện rất lớn, còn có một số hộ vệ cực kỳ bất phàm. Gã canh cổng nói. Lý Bình An uống một ngụm nước trà, thả nhiên nói: “E rằng là nữ hoàng tới. Cảnh Dục gật gật đầu, nhìn qua Lý Bình An.

Không lâu sau đó, Cảnh Dục dẫn theo cả nhà lớn nhỏ ra ngoài nghênh đón hoàng đế.

Nữ hoàng đương nhiên sẽ không xuống kiệu ngay ngoài phủ, mà sai sẽ ngựa chậm rãi tiến vào trong Cảnh phủ.

“Thần Cảnh dục, dẫn theo vợ con trong nhà, tham kiến bệ hạ.

Vừa vào cửa, Cảnh Dục khom mình hành lễ.

Vợ, con trai hắn và mấy người làm đứng đằng sau cùng nhau hành lễ.

Họ không khỏi có chút lo lắng, dù sao cũng là hoàng đế Đại Tùy tự mình đến thăm.

Một thị nữ vén rèm, một người khác đỡ hoàng đế xuống xe ngựa.

Liễu Vận mỉm cười: “Cảnh ái khanh bình thân, tất cả đều đứng lên hết đi. Lần này là vi hành, đừng để cho ai nấy cũng biết.

Hai người trên hai cỗ xe ngựa khác đều lần lượt xuống xe.

Một nam một nữ, quần áo đơn giản, không có gì gọi là duyên dáng cao quý. “Vi thần tham kiến Hằng thân vương, tham kiến công chúa Hòa Uyển

Hai người không dám thất lễ, vội đáp lễ: “Chào Cảnh đại nhân”

Mặc dù thân phận hoàng thân quý tộc của Đại Tùy có cao quý, nhưng lại không có thực quyền, cho nên khi đối mặt với thần tử cũng là đầy đủ lễ nghĩa.

Huống chi người này là tể tướng Đại Tùy tương lai.

Hằng thân vương là cháu trai của đương kim hoàng đế, chính là con trai do đệ đệ nhỏ nhất của hoàng đế sinh.

Công chúa Hòa Uyển thì là con gái của công chúa trước khi bị gả ra ngoài, sau đó công chúa lại nhiễm bệnh, vì vậy công chúa Hòa Uyển được đưa về trong triều.

Đương kim hoàng đế không con, lúc ấy khi đoạt được hoàng vị, mấy đứa cháu khác hoặc là bị cầm tù, hoặc là bị giết.

Nhưng lại rất yêu thương hai đứa cháu này.

Thậm chí trên phố còn có người loan tin, tương lai hoàng đế sẽ chọn một trong hai người này làm người kế vị.

Đám người không dám ngẩng đầu nhìn hoàng đế.

Chỉ có A Lệ Á ngồi trong xó vừa ăn hồ lô đường vừa nhìn vị hoàng đế đã lâu không gặp này, nhận ra ánh mắt của Liễu Vận.

A Lệ Á khẽ mỉm cười, nhẹ hành lễ.

“Bệ hạ, đã lâu không gặp”

Liễu Vận cũng cười gật đầu coi như là đáp lễ.

“Vào trong ngồi đi, bên ngoài trời đông giá rét, đừng để thân thể bệ hạ bị thương” Cảnh Dục nói: “Vi thần đã dặn dò phòng bếp chuẩn bị đồ ăn rồi.

Một đám người kéo nhau vào phủ, ngồi xuống sảnh chính.

Trong phòng đã chuẩn bị sẵn bánh ngọt và trà từ lâu.

Nói vài câu thân mật giữa quân và thần.

Trà cũng đã nóng rồi.

Hằng thân vương nâng trà lên, khẽ hít hà: “Trà là trà ngon, chưa kia chưa từng uống vị trà này? Liệu có phải không phải lá trà của Đại Tùy?”

“Hằng thân vương nói đúng rồi, đây không phải lá trà của Đại Tùy, cũng không phải lá trà của

Trung Châu”

“Đây là lá trà của Ung Châu”

Hằng thân vương sững sờ: “Ung Châu?”

Nhưng rất nhanh đã nghĩ đến, sư phụ của Cảnh Dục là Đại Nho Chung đại gia, có lá trà của Ung Châu cũng là chuyện đương nhiên.

Nữ đế ngồi ghế đầu thưởng trà, không nói một tiếng nào.

Cảnh Dục cười giải thích nói: “Trà này do một người bạn tặng cho

“Bạn bè của Cảnh đại nhân trải rộng khắp thiên hạ. Hằng thân vương nói với ngữ điệu tán dương.

“Hắn về rồi?” Nữ hoàng bỗng hỏi.

Cảnh Dục: “Phải, đã về từ mấy ngày trước, ở lại trong phủ của thần vài ngày.

Cảnh Dục nhìn thân vương và công chúa ngồi trên ghế đầu.

Ánh mắt hai người rất háo hức, nói muốn dạo quanh Cảnh Phủ một vòng.

Tới thư phong xem thử mực quý của Cảnh đại nhân.

Cảnh Dục còn cố ý gọi Cảnh Vân đến, để con trai mình dẫn hai người họ đi tham quan một vòng.

Cảnh phủ không được tính là quá xa hoa.

Lại đang vào mùa đông, vườn hoa ở sân sau không có gì đẹp để ngắm.

Chỉ có mấy cành trúc, còn tạm coi là phong cảnh.

Cho nên rất nhanh Cảnh Vân đã dẫn hai người họ đi dạo xong.

Cuối cùng, chỉ còn lại thư phòng là chưa đi qua.

Hằng thân vương và công chúa Hòa Uyển lớn hơn Cảnh Vân năm tuổi.

Nhưng mà, bọn họ cùng học ở Quốc Tử Giám, tuy là thân phận khác biệt nhưng vẫn quen thân với nhau.

Lại thêm Cảnh Vân là đứa thông minh, hai người này rất thích hắn.

Đương nhiên nhân tố quan trọng hơn là phụ thân Cảnh Dục của hắn, giữ chức vị vô cùng quan trọng trong triều…...

Người nào trong hai người tương lai là người kế thừa hoàng vị, không thể thiếu được sự ủng hộ của cha hắn.

“Đây là thư phòng của phụ thân”

Cảnh Vân đẩy cửa ra, trong phòng có nhiều sách, còn có rất nhiều tranh chữ treo trên tường.

14:36

Một chiếc bàn được làm từ đá cẩm thạch đặt ở góc Đông Nam, trên bàn chồng chất bản in của các danh nhân.

Có rải rác, có chỉnh tề bức nào cũng được vẽ rất tỉ mỉ.

Còn có một bức thiếp, dán ngay trên thư phòng.

Ngẩng đầu là có thể nhìn thấy, nét chữ cứng cáp.

Công chúa Hòa Uyển nhìn chằm chằm những chữ kia: “Đây không giống nét bút của Cảnh đại nhân!”

“Ừm, đây là Lý tiên sinh viết cho phụ thân ta.

Công chúa Hòa Uyển sững sờ.

Cảnh Vân cũng không giải thích gì thêm.

Chờ ngắm tranh chữ xong, bọn họ bèn bước ra hành lang.

Lúc này đã đi tới hậu viện của Cảnh phủ.

Đối diện bọn họ là Lý Bình An đang ngồi trên xích đu, uống trà nhìn ngắm bàn cờ. Nghiêng đầu nhìn bọn họ.

Cảnh Vân lại gần, giải thích cho công chúa và thân vương: “Vị này là Lý Bình An, Lý tiên sinh, bạn thân của phụ thân ta”

Lại nói với Lý Bình An: “Lý tiên sinh, người này là công chúa Hòa Uyển, người này là Hằng thân vương”

Lý Bình An mỉm cười gật đầu, coi như chào bọn họ.

Nhìn hai người này tuổi tác còn nhỏ, hôm nay Liễu Vận lại dẫn họ cùng đến thăm phủ, e rằng sẽ chọn một trong hai làm thái tử chăng?

Hằng thân vương cảm thấy hơi bất mãn trong lòng.

Nói thế nào mình cũng là thân vương, mặc dù tuổi nhỏ, lại không có thực quyền nhưng mình vẫn là dòng dõi hoàng gia, khỏi phải nói đến các đại thần, các trợ lý trong triều thấy mình đều phải cung kính hành lễ.

Vị này nghe thấy tên mình nhưng vẫn ngồi lì trên ghế, chỉ gật mỗi đầu.

Rõ ràng công chúa Hòa Uyển cũng hơi bất mãn với hành động này của hắn. Nhưng mà cả hai đều không thể hiện ra ngoài.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right