Chương 648: Không cho lì xì có được không?

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 648: Không cho lì xì có được không?

1778 chữ

Lâm Khiếu đã bị dọa sợ mất mật từ lâu, chỉ là cột khí kia lại đột nhiên dừng lại.

Đối diện với Lâm Khiếu, Lâm Khiếu không dám hít thở.

“Vut!”

Cột khí kia hóa thành một cơn gió nhẹ rồi biến mất.

Lý Bình An tiện tay quăng nhành cây trong tay xuống.

Quản Ly là người phản ứng trước tiên, vội vàng chạy lại trước Lâm Khiếu chắp tay xin lỗi Lý Bình

“Đa tạ tiên bồi thủ hạ lưu tình”

Hai chân Lâm Khiếu đã mềm như sợi bún từ lâu.

Lý Bình An bình tĩnh nói: “Đây là bài học ta dạy cho các ngươi, không cần cảm ơn. Sau này hành tẩu giang hồ, cẩn phải biết cẩn thận, lỗ mạng nửa bước cũng khó đi.

“Đa tạ tiền bối, đa tạ tiền bối!”

Quản Ly vội vàng lên tiếng, kéo Lâm Khiếu hẵng còn đang co quắp dưới đất dậy, dẫn theo những người khác rời đi.

“Ta nhớ kỹ hắn rồi, đợi ta về nhà ta nhất định phải nói chuyện này cho cha ta, cho tổ tông nhà ta…. Đám người đi được một quãng xa, Lâm Khiếu cũng đã lấy lại tinh thần.

Lúc này đáy quần hắn đã ướt sũng, thể diện ném cho chó ăn được rồi.

Càng nghĩ càng giận, càng nghĩ hắn càng ức.

Ngày trước nếu có chuyện gì khiến hắn không vui, hắn có thể phát tác ngay tại chỗ, nào có cảnh tượng như ngày hôm nay.

Trong cơn tức giận, hắn đột nhiên khóc lên.

La hét nói muốn về nhà mách cha mẹ, trả thù người áo xanh kia.

Quản Ly cảm thấy mình như đang dắt theo một đứa trẻ, mấy người khác cũng thi nhau dùng ánh

mắt bất mãn nhìn hắn.

Những người này có ai không giống Lâm Khiếu, là thiếu gia tiểu thư trong nhà cưng như cưng

trứng, hứng hơn hứng hoa đâu chứ?

Được cho phép ra khỏi nhà, xông xáo giang hồ, nhất định phải cẩn thận một chút.

Người ngoài nào ai có thể chiều chuộng ngươi mãi được.

Đi cùng Lâm Khiếu, với tính cách của hắn đã chọc phải không ít người, nhưng cũng may vì không xảy ra chuyện gì.

Nhưng mà, đi đêm lắm có ngày gặp ma.

Hôm nay

là bài học tốt nhất dành cho hắn.

Cũng mà là người áo xanh kia tính tình tốt, không có ra tay quá tàn độc, chỉ nhẹ nhàng giáo huấn một phen thôi.

Coi như là cái giá phải trả!

Quản Ly không nhịn được nói với hắn: “Thôi, đừng khóc! Ta nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, phải sửa cái tính xấu của ngươi đi. Thấy chuyện hôm nay xảy ra chưa?

Ngươi cho rằng đang ở nhà của mình à? Rừng núi hoang vắng, người ta tiện tay giết chúng ta, rồi ném xác vào bãi tha ma, quỷ không biết thần không hay thì người làm sao!”

“Ta không sợ hắn!” Lâm Khiếu mạnh miệng nói.

Quản Ly bị chọc tức đến mức bật cười, nghiêm túc nói: “Tu vi của người kia sâu không lường được, ngươi đòi quay lại trả thù hắn, nếu hắn nhận ra, ngươi nghĩ ngươi còn cơ hội sống sót ư? Với thực lực của hắn ban nãy ngươi cũng đã thấy, giết chúng ta dễ như trở bàn tay Lâm Khiếu lập tức ngừng khóc, vô thức nhìn xung quanh một lần.

Quản Ly không muốn quan tâm hắn nữa, quay lại nói với mấy người kia: “Đi, đi thôi”

Mặc dù không biết con đường cụ thể lên núi Phù Ngọc, nhưng cứ há mộng ra hỏi thì kiểu gì chả tìm được.

Ba ngày ngay, phái Phù Ngọc Sơn.

Bậc thang trải dài như không có điểm cuối.

Đỉnh núi sừng sững như một tòa lầu cổ, sơn son thếp vàng ngói lưu ly lấp lánh.

Tường đỏ tươi thắm, cổng chào nguy nga mà nghiêm túc.

Có không ít người dẫn theo con cái, bước từng bước một tiến lên.

Có người con còn chưa quá năm tuổi, cũng có những thiếu niên tuổi mười lăm, kết bạn hoặc là đi cùng trưởng bối trong nhà đến đây.

Quản Ly ngẩng đầu nhìn tòa lầu cổ bị mây tím che khuất, gương mặt lộ rõ vẻ vui mừng.

Đi lâu như vậy, đúng là không uổng công một lần vất vả.

Ngay cả Lâm Khiếu, giờ đây ngắm nhìn tòa cổ lâu kia cũng đã quên béng những chuyện không vui mất ngày trước.

Mọi người cùng nhau lên cửa phái.

Phái Phù Ngọc Sơn có tiểu đồng chuyên làm công tác chiêu đãi khách.

Tóc búi như hai sừng dê, dáng vẻ cực kỳ đáng yêu.

Bài kiểm tra đầu vào sẽ bắt đầu vào hai ngày sau.

Dựa theo tuổi tác mà bài kiểm tra đầu vào cũng khác nhau.

Đối với phái Phù Ngọc Sơn mà nói, họ càng thêm thích những đứa trẻ từ mười tuổi trở xuống.

Còn với những thiếu niên qua tuổi mười lăm, tiêu chuẩn lại khác biệt.

Những đứa trẻ từ mười tuổi, chỉ cần kiểm tra căn cốt.

Còn người trẻ tuổi mười lăm, còn phải kiểm tra nhiều phương diện khác.

Không thể chỉ kiểm tra căn cốt, mà còn phải kiếm tra đức tính, tích cách và các vấn đề khác.

Trong thời gian tiến hành bài kiểm tra, chỗ ăn chỗ ở đều do núi Phù Ngọc cung cấp.

Phái Phù Ngọc Sơn có rất nhiều phòng chuẩn bị cho đệ tử, nhưng lại không có nhiều đệ tử như vậy. Thế là những phòng này tạm thời được thay thế cho phòng khách.

Khoảng cách diễn ra bài kiểm tra chỉ còn có hai ngày, một số người tranh thủ lúc này, đi dạo quanh phái Phù Ngọc Sơn.

Phái Phù Ngọc cũng không thất lễ, mặc cho bọn họ tham quan.

Thậm chí còn thân thiện đến mức, mở một con đường ngay giữa hai ngọn núi.

Quản Ly, Lâm Khiếu và những người khác bắt đầu đi dạo xung quanh.

“Ồ, nhìn chỗ kia kìa…” Lâm Khiếu nói.

Mấy người còn lại nhìn theo hướng hắn chỉ, chỉ thấy một con bạch tuộc nghênh ngang từ xa bước

(ОДО)!!!

Đệ tử phái Phù Ngọc Sơn thấy bạch tuộc thi nhau hành lễ.

“Chào phó trưởng môn ạ.

Hít –

Mấy người này lấy làm lạ.

Một con yêu tinh bạch tuộc, thế mà lại là phó trưởng môn phái Phù Ngọc Sơn. Ngay cả Quản Ly người luôn bình tĩnh nhất cũng không khỏi thầm tặc lưỡi.

Ôi thế giới rộng lớn không thiếu chuyện kỳ lạ.

Mình trước kia chỉ quanh quẩn ở 1/3 mẫu đất, cảm thấy rất là giỏi giang rồi, giờ mới vừa bước ra, mới biết giang hồ này bao la thế nào, mình không thể tiếp thu kịp.

Sau đó họ vội vàng đến thăm ruộng linh dược của Phù Ngọc Sơn, Tàng Kinh Các và những nơi khác.

Rồi lại đến Tổ sư đường.

“Phái Phù Ngọc của chúng ta không nặng nề như những môn phái khác, từ khi khai tổng lập phái đến nay mới là đời tông chủ thứ hai…

Đi vào Tổ sư đường.

Đền thờ lớn như vậy mà chỉ thờ có một người, bên cạnh người nọ là một con trâu.

“Đây là tổ sư gia của chúng ta, Lý Bình An.

Còn đây là bạn đồng hành cả đời người của ngài, lão Ngưu.

Đệ tử chỉ vào từng hàng chữ nhỏ trên tường, nói tiếp: “Đây là cuộc đời của tổ sư gia nhà ta, tổ sư gia bình thường không ham công danh lợi lộc, chỉ thích du sơn ngoạn thủy…”

Quản Ly khẽ nhíu mày, nhìn pho tượng kia, sao mà thấy quen mắt vậy nhỉ?

Nhất là con trâu bên cạnh.

“Cái này….không phải là hắn sao?”

Có tu sĩ đi cùng nhận ra được.

“Khéo là lớn lên nhìn giống thôi?”

“Thì lớn lên giống đi, nhưng con trâu kia thì giải thích thế nào? Trên đời có chuyện trùng hợp như vậy sao?”

Mấy người khẽ liếc nhau, cùng quay sang nhìn Lâm Tiêu.

Lâm Tiêu mặt lạnh như đất.

Giờ thì hay rồi, còn chưa bái sư đã đắc tội tổ sư gia nhà người ta.

Cô bé ngoan ngoãn ngồi trên đầu lão Ngưu, tay nắm hai cái sừng của nó, dáng vẻ rất là đáng yêu. Không nháo cũng không vội.

Chỉ khi hỏi nàng, nàng mới đáp lại mấy câu.

Vừa đến nơi mới mẻ, gặp người mới lạ, nàng bèn bày ra dáng vẻ này.

Lý Bình An đi đến cổng môn phái.

“Điền thông tin cá nhân và thông tin của con mình ở đây.

Đệ tử theo thói quen, còn tưởng là Lý Bình An mang theo cô bé tới đây bái sư.

“Chúng ta không đến bái sư học nghệ, chúng ta đến tìm người.

Cô bé dường như cảm thấy rất thú vị, bèn nhận lấy tờ giấy, phối hợp điền vào.

“Tìm người? Ngươi tìm ai?”

“Tìm tông chủ Yến Thập Tam của các ngươi.

“Tìm tông chủ nhà chúng ta?”

“Vậy ngươi cũng phải điền bảng, chỗ này có luật lệ đàng hoàng”

Lý Bình An nhận bút, nghiêm túc điền vào.

Đệ tử kia đánh giá Lý Bình An từ trên xuống dưới một phen. Áo xanh, mũ rơm, gậy trúc, đàn Nhị….

Còn dẫn theo một con trâu bên người…. “Ôi mé ơi!!”

Đệ tử kia giật mình.

Không phải tổ sư gia thì còn là ai nữa?

“Xin hỏi….ngài, ngài….có phải họ Lý tên Bình An?” Đệ tử kia hỏi dò. “Là ta”

“Tổ sư gia!”

Mấy tên đệ tử vội vàng quỳ rạp xuống.

“Ồ, tuổi còn nhỏ mới qua tết, vẫn phải cho lì xì”

Lì xì??

Mèo con lập tức ngẩng đầu, chúng ta còn có bao nhiêu tiền đâu

“Tổ sư gia, mời ngài.”

“Mau mau! Mau đi báo cho tông chủ.

Lý Bình An đưa phiếu thông tin cho đệ tử kia: “Đã điền xong”

Đệ tử kia run run khóe miệng: “Ngài không cần làm vậy đâu”

“Quy định mà”

“Đây là phiếu thông tin của Miêu Miêu tiên tử. Mèo con đưa tờ khai cho đệ tử kia: “Còn có.”

Mèo con dừng một lúc, nhìn chằm chằm người kia, nghiêm túc nói: “Chúng ta không có tiền đâu, không cho lì xì có được không?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right