Chương 649: Khó mà sống nổi mà

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 649: Khó mà sống nổi mà

1509 chữ

Đá luyện quyền, phía sau núi.

Một quyền tiếp sau một quyền, càng đánh càng nhanh.

Đánh đến mức vừa nhanh vừa hiểm, đánh nổ đá vang lên tiếng vỡ êm tai, để người ta nghe rõ ràng.

Đây không biết đã là khối đá luyện quyền thứ bao nhiêu rồi.

Khối đá luyện quyền mới này, cũng đã bị đánh đến mức không ra dáng vẻ ban đầu.

Đệ tử khi sắp đến gần, thả chậm bước chân, hành lễ: “Sư phụ”

“Sao?”

“Tổ…tổ sư gia…tới rồi…”

“Đang đùa gì vậy?”

Yến Thập Tam bỗng dừng động tác lại, quay đầu nhìn đệ tử tỏ vẻ khó tin.

“Tổ sư gia nào? Tổ sư gia nào cơ?”

Nhưng mà chỉ tốn một lát, Yến Thập Tam đã lấy lại tinh thần. Tiên sinh tới rồi?!

“Vâng chính là tổ sư gia….còn có….ngưu gia gia…

Đệ tử kia ấp úng, không biết nên nói cái gì.

“Không nhận lầm người chứ?” Yến Thập Tam nghi ngờ hỏi.

“...” Đệ tử kia lại im lặng, hắn làm sao biết được có nhận nhầm người hay không.

Nhưng mà nói đi thì cũng nói lại, phỏng chừng không ai dám giả mạo tổ sư gia nhà mình đâu.

Dám đến môn phái nhà người khác giả danh lừa bịp, nếu như bị phát hiện, không đánh chết thì cũng tàn phế.

“Được rồi, để ta tự mình đi xem thử”

“Tổ sư gia, mời uống trà.

Đệ tử phái Phù Ngọc Sơn cúi đầu thật thấp, dâng trà lên cao.

Dáng vẻ giống như thái giám đang bưng trà đổ nước cho hoàng gia.

“Ngưu gia gia mời người uống trà” “Ngưu?”

Lão Ngưu đầu đầy dấu chấm hỏi.

Ngưu gì cơ? Ngưu gia gia gì cơ?

Ôi cái danh hào gì đây?

“Mèo o ~” Mèo con kêu một tiếng: “Miêu Miêu tiên tử có thể ăn không?”

Đệ tử kia ngẩng đầu lên nhìn thấy chú mèo con xinh đẹp này, do dự một chút.

“Bà mèo có thể ăn được ạ?”

Miêu Miêu tiên tử: “(° – / )”

“Bà mèo là ai?”

Rất nhanh, Yến Thập Tam đã nhanh chân bước đến.

Nhìn kỹ, quả nhiên đúng là tiên sinh rồi.

Nghe thấy sư phụ mình gọi như vậy, mấy tên đệ tử đều thở phào.

Vừa nãy còn hơi nghi ngờ thân phận của người áo xanh kia, bây giờ đã xác nhận được rồi.

Lý Bình An cười: “Nhiều năm không gặp, từ khi chia tay đến bây giờ không xảy ra chuyện gì chứ?” “Tiên sinh! Lão Ngưu!”

Yến Thập Tam bước lên, quỳ xuống chắp tay nói.

Lại cúi thấp đầu xuống mu bàn tay, bình tĩnh nói.

“Đệ tử Yến Thập Tam bái kiến tiên sinh!”

“Chậc, cũng có phải đón tết đón xuân đâu, hành lễ làm gì, đứng dậy đi”

“Tiên sinh, sao người lại tới đây? Những năm này hành tung của người và lão Ngưu quá khó đoán, không ai rõ tiên sinh đi đâu cả.

“Đến lục địa khác dạo chơi một phen, thấy mệt rồi nên quay về.

Ta đã đến Kinh thành một chuyến, nghĩ rồi lại đến đây thăm ngươi”

Rất nhanh, Chương Ngư kiếm sĩ cũng hay tin mà đến.

Mèo con sợ hãi trốn ra sau chân Lý Bình An, đôi mắt to tròn xoay chuyển, nhìn chằm chằm con

bạch tuộc biết đi.

“Con bạch tuộc lớn quá ~”

“Nhưng năm này tiên sinh đi những đâu, mau kể cho chúng ta nghe với….Tiên sinh có biết lần trước sau khi tiên sinh giúp ta, không lâu sau ta đã đến Thập Sát Hải khiêu chiến… Lý Bình An vừa uống trà, vừa nghe Yến Thập Tam nói.

Chờ hắn nói được kha khá, Lý Bình An mới vừa cười vừa đáp: “Ta cũng biết chuyện của ngươi rồi, lúc ở Thập Sát Hải, ta ở ngay bên cạnh quan sát ngươi.

“Sao cơ? Sao lúc ấy tiên sinh không hiện thân gặp ta?”

“Hôm nay đã gặp được rồi, cũng có sao đâu.

Sau khi ta và lão Ngưu rời khỏi thành Đằng Trùng, đi qua nhiều nơi lắm. Nhất thời có lẽ không thể nói hết được, ăn cơm trước đi, ta vừa ăn vừa nói chuyện

“Hahaa, được! Để ta sai phòng bếp chuẩn bị đồ ăn.

Chương Ngư kiếm sĩ nói: “Tiên sinh nên nếm thử cá ở chỗ chúng ta, cá ở đây rất béo.

“Được, vậy ta phải tốn một phen mong chờ rồi.

Phía sau núi Phù Ngọc.

Khe núi như một con ngân xà, hơi nước mông lung vắt qua vách núi lúc ẩn lúc hiện. Suối chảy róc rách, trăng sao phủ đầy mặt nước.

Lúc yên lặng, lúc biến dạng, huyền ảo khó lường.

Chương Ngư kiếm sĩ vác theo một đồ vật to dạng hình cái bồn.

Bên trong là một con cá lớn, ít nhiều cũng phải ba mươi cân.

Nấu đến nhừ, ngoại trừ cá ra còn có một ít nguyên liệu khác.

Chỉ đơn giản là một con cá lớn.

Lại có đệ tử bưng đến vài món nhắm khác, món nào món nấy đều nóng hổi.

Còn mang đến một vò rượu ngon.

Lý Bình An hít hà hương vị kia.

Ừm ~ quả là rượu ngon.

Canh cá bốc khói nghi ngút, hành hoa trôi nổi như phỉ thúy.

Nhấp một ngụm rượu, hương rượu nồng dạo chơi khắp vòm miệng, như một vò rượu vừa thơm vừa nong say.

Thịt cá trắng như tuyết lại mềm mềm như đậu phụ.

Món cá này hầm lên ăn thật ngon.

Trên bàn cơm, Lý Bình An kể chuyện phong tục các nơi.

Kể chuyện cũ chuyện xưa, khí thế ngất trời.

Vừa ăn vừa nói chuyện trời nam đất bắc, không chỗ nào không kể.

Kể mình ở Ngạc Nam gặp được Miêu Miêu tiên tử, khắp nơi tranh giành bảo vật.

Kể chuyện mình ở Vọng Giác để Gia Trạch lại lập phủ âm, đấu với bầy quỷ.

Kể chuyện mình vượt qua biển chết, bách quỷ dạ hành.

Nói chuyện thọ yến Chân Long, nói chuyện thành Phong Tuyết.

Nói hội kiếm Thất Phong, kết thù kết oán với Dịch Khôn Môn.

Từng chuyện từng chuyện giống như xảy ra đã lâu, nhưng thực ra cũng chẳng lâu là bao.

Chuyện đầy không hết, gặp người bằng da bằng thịt.

Giống như nghe bình thư đặc sắc nhất, người nghe mãi chưa thỏa mãn.

Để tử đứng hầu hạ một bên nghe đến xuất thần, kinh ngạc nhìn vị tổ sư gia này.

Bữa cơm này mặc dù đã ăn xong, nhưng rượu vẫn chưa uống xong. Lại đổi sang một đệ tử khác.

Để tử kia đi tới.

14:40

Bên ngoài, một đám đệ tử phái Phù Ngọc Sơn đã tu tập ở đấy từ lâu, từng người trông mong nhìn

Đây chính là tổ sư gia bằng xương bằng thịt.

Bình thường sao có thể gặp được ngài!!

“Ài, sao rồi?”

“Chuyện thế nào rồi, tổ sư gia thật à!?”

“Sư phụ và tổ sư gia đang nói chuyện gì thế?”

“Phải đấy, mau kể cho chúng ta nghe đi.

“Khụ khụ khụ – ta kể cho mà nghe, tổ sư gia nhà chúng ta phải gọi là truyền kỳ!”

“Nhảm nhí quá! Tổ sư gia không phải là truyền kỳ thì còn gì nữa. Mau kể lại coi!”

“Đừng nóng, từ từ nghe ta kể.

Đêm này, toàn bộ Phù Ngọc Sơn đều đang thảo luận chuyện về tổ sư gia.

Lý Bình An rửa mặt xong

“Bẹp bẹp ~”

Mèo con đang ăn quả hạch, mèo thả vào trong miệng, dùng sức cắn.

Răng rắc –

Ăn xong một hạt, lại thả hạt thứ hai vào.

Lão Ngưu cũng ngồi bên cạnh, nhai răng rắc răng rắc.

Một lớn một nhỏ, một trâu một mèo lặng lẽ ngồi đó.

Lý Bình An đi tới hỏi: “Đánh răng rồi còn ăn gì nữa thế?”

Miêu Miêu tiên tử ngẩng đầu, thẳng thắn nói: “Tiên tử biến thành người mới phải đánh răng, giờ tiên

tử là mèo rồi, ăn gì cũng được. “Đừng ăn nữa, đi súc miệng đị” Mèo con giơ giơ móng vuốt.

Trong lòng bàn tay mèo hiện ra hai quả hạch, nói: “Tiên tử ăn nốt hai quả này thôi. “Không được ăn nữa, đêm ăn nhiều dễ bị sâu răng lắm.”

“Vậy sao trâu trâu ăn được?”

Lý Bình An nói: “Cái tốt không học lại đi học cái xấu, trâu trâu còn nhiều thói quen xấu lắm, ngươi định học hết ư?”

Mèo con lắc đầu, mạnh mẽ nói: “Không đâu?

“Vậy đi súc miệng đi thôi.

Mèo con bất đắc dĩ thả quả hạch xuống chạy đi.

Lão Ngưu…....

Lão Ngưu dùng cái móng đập xuống quả hạch trên bàn.

Không ăn nữa!

Cái đuôi phe phẩy, đi ngủ đây.

Đắp một cái chăn nhỏ, khó mà sống nổi mà ~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right