Chương 651: Để lại ít đồ
“Hai đứa trừ sâu bằng cách nào?”
Tất Thanh do dự một chút, cái miệng nhỏ há to, chiếc lưỡi thật dài tuôn ra, quấn lấy một con côn trùng đang bay.
Rồi đột nhiên co rụt lại, ngậm vào trong miệng.
“Chính là như vậy đó ~”
Cô bé:: Σ(OVO!!
Cũng học theo, cúi đầu lè lưỡi ra, nhưng có vươn lưỡi thế nào thì cô bé cũng không nhìn thấy được lưỡi của mình.
Lợi hại thật á!
Lý Bình An bật cười, nói với cô bé: “Gọi lão Ngưu tới đây, để nó tiêu hóa bớt thức ăn.
Cô bé vừa nắm lấy đầu lưỡi hồng hồng của mình vừa chạy. Rất nhanh đã thấy lão Ngưu đang xoa xoa bụng đi tới. “Lão Ngưu, làm việc thôi!”
Lý Bình An vén tay áo lên.
Lão Ngưu khẽ cong bốn chân, nằm гар
Ngưu
trên mặt đất.
Mệt lắm, nay trâu ta không muốn hoạt động đâu.
Lý Bình An vỗ vỗ cái mông béo ịch của nó.
“Đừng có làm kiêu nữa, tẹo nữa làm xong đêm sẽ có thịt bò cho người ăn.
Lão Ngưu nghe vậy vội lấy dụng cụ trong nhẫn trữ vật ra, móng trâu cầm lấy liềm.
Gió
mang theo hương đất tươi mới đến.
Hòa cùng hương vị cỏ xanh, còn có mùi hương của các loại hoa.
Hai tiểu đồng ếch xanh là Tất Thanh và Tất An há miệng nhỏ, hai mắt trợn tròn xoe.
Cả người bất động, giống như là người gỗ.
Mùi thơm của hoa cỏ trên đất như thấm vào người các nàng.
Tràn ra trên gương mặt non nớt của Tất Thanh và Tất An, từ đầu đến chân đều đang phát run.
Đột nhiên có cảm giác thương hải tang điền, người cũng như vật…..
Ruộng linh thảo lúc này, như bừng sống lại.
Chỉ cách có một ngày, trong khuôn viên mấy chục mẫu đất, khỏi phải nói đến côn trùng có hại, ngay cả cỏ dại cũng bị dọn sạch hết.
Trên thực tế cỏ dại mọc xen lẫn với linh thảo, khó diệt hơn côn trùng nhiều.
Không những vậy hình dạng của cỏ dại còn khá giống với linh thảo, khiến người ta khó mà phân biệt.
Sức sống vô cùng mãnh liệt, điên cuồng hấp thu chất dinh dưỡng linh thảo cần có.
Vừa nghĩ đến chúng sẽ mãi sinh trưởng mà mình không làm được gì, người quản lý ruộng linh thảo đã cảm thấy đau đầu vô cùng.
Nhưng bây giờ tất cả đều đã bị dọn sạch.
Trâu kia dường như có thể phân biệt hết thảy cỏ dại, há miệng nhai từng ngụm từng ngụm nuốt vào trong.
Lý Bình An thì phụ trách xử lý côn trùng gây hại.
Đồng thời để lại trên ruộng mấy loại côn trùng hữu ích như sán hạt hồng, cỏ linh, ong mắt đỏ…... Giữa núi có một mạch nước suối, Lý Bình An bèn xây một hồ chứa nước ngay ở dưới đó.
Lợi dụng độ cao của hai tòa núi, không cần áp lực từ máy bơm cũng có thể dẫn nước về đến tận vườn.
Thậm chí còn làm hai cái hố xí.
Lý Bình An vùi năm cái ao ngầm dưới lòng đất, bỏ vào đó là than sinh học và vi khuẩn yếm khí.
Bầy vi khuẩn sẽ không ngừng sinh sôi trong đó.
Từng bậc từng bậc rơi xuống, sinh vật hạt tròn sẽ bị vi khuẩn ăn hết.
Chỉ còn lại nước tràn ra.
Đây là một hệ thống tưới tiêu hoàn chỉnh.
Thông qua độ nghiêng tự nhiên của ngọn núi, nước đi qua bốn cái ao còn có các sinh vật sống khác ở dưới đó.
Sẽ mang theo chất dinh dưỡng bị hấp thụ, theo đường đó mà truyền chất đến cho vườn hạt giống ở phía Nam.
Tất Thanh, Tất An nhìn vườn linh thảo đột nhiên sáng bừng lên, run run nói.
“....To su gia….”
Lý Bình An lại lấy ra hai quyển sách liên quan đến gieo trồng linh dược linh thảo, và phương pháp quản lý.
Đây là do hắn viết khi còn ở Thục Sơn, bây giờ để lại cho đệ tử mình thôi.
Tất Thanh, Tất An nhìn vườn linh thảo rực rỡ hẳn lên, mừng rỡ chạy vào trong.
Hồi lâu sau, mới chạy về.
Cuối cùng cũng không phải vì lo lắng côn trùng cỏ hải nữa rồi, không sợ hói nữa rồi!
Tất Thanh, Tất An quỳ sụp xuống đất.
“Tổ sư gia vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế! ! !”
Lại quay đầu lạy lão Ngưu.
“Ngưu gia gia vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế! ! !”
Mèo con vốn chơi trong vườn linh thảo cả ngày, lúc này mèo mệt nên nằm trên nhành cây đánh một giấc.
Vừa nghe thấy tiếng người, nhảy xuống xem thử.
Phù một cái, nhận ra cũng quỳ xuống.
“Bà Mèo vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế”
Mèo con ngẩn ngơ nhìn họ dập đầu. Bich bich ~
Chờ xử lý xong vườn linh thảo, trời đã rất muộn rồi.
Bọn họ chỉ ăn một bữa cơm đơn giản.
Mèo con ngủ say, nằm trên đầu giường gần lò sưởi.
Tay nhỏ giang rộng thẳng tắp.
Lý Bình An và lão Ngưu thì đến Tàng Kinh Các tham quan.
Tàng Kinh Các của một môn phái có thể đại diện cho xuất thân và thực lực của môn phái đó.
Yến Thập Tam và Chương Ngư kiếm sĩ phải chuẩn bị cho lễ thu nhận học trò ngày mai, không thể đi cùng bọn họ.
Lý Bình An bèn tự mình đi xem thử.
Hắn ở lại chỗ này không bao lâu, ấy vậy mà đã nhận đệ tử này.
Thậm chí còn nhìn thấy tượng của mình và lão Ngư trong tổ sư đường.
Dù sao cũng phải để lại cho người ta vật gì đáng giá mang tính kế thừa.
Ánh trăng xuyên qua bóng cây, hắt vào khe cửa từng chiếc bóng tựa như ngọc vỡ.
Lý Bình An và lão Ngưu ung dung dạo quanh phiến đá xanh của Phù Ngọc Sơn.
Cách đó không xa, có vài người vừa uống trà, vừa ngắm trăng.
Nghe tiếng bước chân, theo bản năng quay đầu lại.
“A! A! A!”
Quản Ly nheo mắt nhìn.
Nghe thấy động tĩnh của hắn, mấy người còn lại cũng quay đầu nhìn theo.
Xuyên qua
ánh trăng mông lung, họ nhìn thấy rõ bóng hình kia.
“Là….người áo xanh kia!” Lâm Khiếu giật mình.
Quản Ly vội kéo hắn, thấp giọng nói: “Người áo xanh gì, là tổ sư gia của phái Phù Ngọc Sơn.
Quản Ly trong lòng vạn phần do dự, không biết có nên lại chào hỏi hay không.
Dù sao hai bên cũng coi là quen biết, mặc dù có một chút hiểu lầm nho nhỏ.
Chờ lúc đến gần rồi, Lý Bình An bỗng quay đầu chỉ im lặng mỉm cười nhìn bọn Quản Ly.
Quản Ly và những người khác vội cúi mình hành lễ: “Lúc đó…không biết thân phận của tiên sinh, đã đắc tội, mong tiên sinh chớ trách”
Không nghe thấy tiếng trả lời, một giọt mồ hôi từ trên trán lăn xuống.
Yết hầu của Quản Ly giật giật.
Người đi rồi ư?
Quản Ly giương mắt nhìn, phát hiện người trước mặt đã biến mất từ lâu.
“Di, di.”
Lâm Khiếu thở phào, vuốt vuốt trái tim bé bỏng của mình.
Một người một trâu bước vào Tàng Kinh Các.
Tàng Kinh Các có thể coi là có quy mô, chia thành bốn tầng.
Giống với những môn phái khác, cũng chia theo cấp bậc rõ ràng, có đệ tử trông coi Tàng Kinh Các. Người trấn giữ Tàng Kinh Các là một vị chấp sự thuộc đỉnh phong Thất Cảnh của phái Phù Ngọc
Thấy Lý Bình An và lão Ngưu tới, hắn hơi híp mắt lại nhìn bọn họ.