Chương 652: Con đường rất cứng rắn.

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 652: Con đường rất cứng rắn.

3545 chữ

“.. Người… Người chính là vị tiên sinh của Yến tông chủ sao?” “Là ta”

Vị cung phụng kia chắp tay: “Tại hạ hữu lễ!”

Thay vì Lý Bình An nói vài câu khách sáo, thì hắn chạy đi quan sát kỹ càng gian Tàng kinh các này, rồi tiện tay cầm lên một cuốn sách.

Tùy ý lật xem sau đó lại thả về chỗ cũ, đi thẳng lên tầng cao nhất.

Vị cung phụng kia nhìn chằm chằm vào bóng lưng Lý Bình An, giới thiệu: “Nội tình của Phù Ngọc Tông không được tính là phong phú, tuy nhiên vẫn còn may mắn là có Đại Tùy ra sức ủng hộ” “Tàng kinh các này cũng được xây dựng dưới sự ủng hộ của Đại Tùy, trong đó một số cuốn sách cổ cũng là mượn từ Đại Tùy, kỳ hạn là hai trăm năm”

“Còn có một phần trong số đó là do môn chủ và phó môn chủ của chúng ta, cùng với các vị cung

1/22

phụng và phong chủ cùng nhau biên soạn mà tạo thành…

Vị cung phụng hắng giọng, ưỡn ngực.

Giọng điệu rất tự hào mà giới thiệu với Lý Bình An các loại sách khác.

Một phần này là do bản thân dùng tâm huyết cả đời để biên soạn mà thành.

14:41

Cũng chính bởi vì dùng ra tâm huyết cả một phần đời của mình cho nên hắn mới đạt được thân phận cung phụng như thế này.

Phải biết rằng, đã mấy trăm năm rồi Đại Tùy không có tông môn mới được thành lập.

Nghe nói có người khai tông lập phái, không biết có bao nhiêu tu sĩ muốn tới để chia một chén canh.

Vị cung phụng này dựa vào kho tàng sách của mình, đồng thời trổ hết tài năng, vì thế luôn luôn tự hào vì điểm này.

Tuy rằng tu vi chỉ là chót nhất của Thượng tam cảnh.

Nhưng mà, chỉ dựa vào một kho tàng sách vở của nửa đời trước.

Lại không chỉ nhận được một lần thư mời của các tông môn cũng như thư viện khắp mọi nơi. Thứ này giống như là một khoản đầu tư, nửa đời trước để dành tiền, nửa đời sau lôi ra đặt cược.

2/22

Chọn thời cơ mà hành động.

Sự thật đã chứng minh, biểu hiện của Yến Thập Tam và Phù Ngọc Tông không làm cho hắn phải

thất vọng.

Lý Bình An gật gật đầu, đưa gia một đánh giá lập lờ nước đôi:

“Không tệ”

Quay đầu lại, nói với Lão Ngưu.

“Lão Ngưu, lấy hết đồ ra đi”

“Ngưu…...!”

Lão Ngưu cho móng chân vào túi trữ vật, lục lục lọi lại một hồi.

Lấy ra một cái nhẫn trữ vật.

Phía trên nó lấp lóa màu xanh lá cây, giống như là khảm một viên bảo thạch màu xanh lá ở đó. “Rầm rầm rào rào..!”

Vị cung phụng nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy mình dường như bị một đại dương tri thức bao xây xung quanh.

3/22

Nghĩa đen đúng là như thế.

Vị cung phụng được bao quanh bởi một đại dương tri thức.

Từng cuốn sách cổ, tư liệu từ trên trời giáng xuống, nhấn chìm hắn ta trong đại dương tri thức. Chỉ lộ ra một cái đầu.

Khóe mắt vị cung phụng khẽ giật giật.

Ngươi được lắm! Đây là tàng kinh các di động hay sao?

Những cuốn sách cổ này, hơn nửa đều là được Lý Bình An và Lão Ngưu sao chép.

Đi nhiều, lại biết được càng nhiều chuyện hơn.

Có đôi khi sẽ ngẫu nhiên tiếp xúc với những thứ mà có khi những tu si khác dùng cả đời này cũng không tiếp xúc được.

Trong đó cũng có những kiến giải của Lý Bình An đối với phương pháp luyện chế đan dược, lại còn có cả một cuốn sách Y học mà chính tay mình viết.

Nửa còn lại thì hoàn toàn được Lão Ngưu viết ra trong lúc rảnh rỗi không có việc gì để làm.

Thời gian càng lâu dài, như vậy tích lũy được lại càng nhiều.

4/22

Năm bè bảy mảng, đủ các thể loại.

Những đệ tử khác cũng nhìn mà cảm thấy choáng ngợp, cảnh tượng này không hiểu sao lại phảng phất giống như là một vị phú hào cưỡi xe ngựa trên đường phố, hai tay vung vãi tiến xuống mặt đường.

“Đừng có hấp tấp!”

“Sách vở loại luyện đan thì đặt ở bên kia!”

Đêm khuya, từng tên đệ tử Phù Ngọc Tông vẫn còn nhốn nháo ở Tàng kinh các, phụ trách xếp đặt từng quyển sách.

Tầng cao nhất của Tàng kinh các.

Lý Bình An và Lão Ngưu đang múa bút thành văn.

Lúc này đang viết đến cuốn ‘Thái âm thổ nạp khải linh thuật.

Môn pháp thuật này có độ dài khá lớn, tuy nhiên cũng không làm khó được tốc độ viết của Lý Bình

5/22

Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt…

Các thuật ngữ chuyên môn trong đạo phái, cùng với các loại chú thích và đường đi của khí mạch đã được viết xong hoàn toàn.

Không bao lâu sau, bản pháp môn này đã được hoàn thành.

Lý Bình An khép cuốn sách lại, đặt sang bên cạnh.

Ngay lúc này sẽ có đệ tử đến để cất đi.

Thấy không có người chú ý tới, hắn bèn cẩn thận từng li từng tí nâng một góc sách lên, liếc mắt ngó một lát.

Chậc chậc..

Chữ của Tổ sư gia thật là đẹp…

“Huyền quan nhất khiếu, trọng tại nhất tự, thủ trung bão nhất”

“Tức là giữ lại một khiếu…

“Thích chết à??”

Có một vị sư huynh trợn mắt lên hung hăng nhìn vào hắn một cái, giơ tay ra khép cuốn sách lại.

6/22

“Có hiểu quy củ hay không?!”

Tên đệ tử kia nuốt một ngụm nước bọt, biết chuyện này mình đã làm sai nên không dám phản bác. “Học trộm công pháp, nhẹ thì phạt bổng lộc, cấm túc; nặng thì trục xuất khỏi sư môn!” “Vâng, sư đệ hiểu rồi! Cũng tại vì lòng hiếu kỳ nên mới làm như vậy!”

Tên sư huynh kia hạ giọng nói: “Đây không phải là việc nhỏ, nếu để cho cung phụng phát hiện ra… Vị cung phụng này của chúng ta cực kỳ nghiêm khắc!”

Nói xong thì liếc mắt nhìn ra bốn phía.

Cuối cùng khi tầm mắt rơi vào trong một xó xỉnh nào đó lại thấy được bóng dáng của vị sư thúc cung phụng kia.

Chỉ thấy vị sư thúc này đang ngồi xổm, trong tay vẫn còn đang cầm một cuốn thư tịch mới cóng, đến mực còn chưa khô…

Đọc như chết đói chết khát.

Vị cung phụng cố gắng đè nén kích động và mừng rỡ ở trong lòng mình để có thể đọc cuốn sách kia một cách thật tỉ mỉ.

Thỉnh thoảng còn phải liếc mắt nhìn vào chú thích và kiến giải ở phía bên dưới.

7/22

Hai gã đệ tử đều sửng sốt.

Tên sư đệ trố mắt lên nhìn vào sư huynh.

Sư huynh thì thu hồi ánh mắt lại, làm như không nhìn thấy gì: “Ngoan ngoãn đi làm việc đi!”

“Da!”

Không ngủ suốt một đêm, ánh mặt trời ban mai bất chợt xuyên qua khung cửa sổ, chiếu vào trong phòng.

Lý Bình An ngẩng đầu, rót một chén trà nóng rồi uống một ngụm.

Cầm bút chấm vào nghiên mực, lại tiếp tục viết.

Trên tay vị cung phụng vẫn cầm một cuốn sách, nhìn rất lâu cũng không hiểu được huyền ảo ở trong đó.

Muốn hỏi cho rõ ràng, nhưng lại thấy Lý Bình An không còn lòng dạ nào quan tâm đến chuyện

Đành phải bỏ dở chỗ đó, tiếp tục lật trang tiếp theo để đọc.

Hắn đọc cực kỳ nghiêm túc, mắt cũng không chớp lấy một lần, cảm tưởng như mặt cũng dán luôn vào trong trang sách.

8/22

“Coonggg coonggg”

Có tiếng chuông nặng nề mà âm vang từ bên ngoài truyền vào.

Lý Bình An ngẩng đầu, bất chợt nhớ tới chuyện gì đó, gọi một tên đệ tử đang ở gần đó vào. “Nghi thức chiêu đồ đã bắt đầu rồi à?”

Tên đệ tử kia nói: “Bẩm Tổ sư gia, tiếng chuông vang lên báo hiệu đã bắt đầu rồi ạ!”

Lý Bình An đặt bút xuống, nói với Lão Ngưu: “Lão Ngưu, đi xem náo nhiệt không?” “Ngưu…!!!”

Lão Ngưu vẫn nắm chặt thịt trâu khô trong tay, cắn một miếng rất to.

Lại còn ôm lấy rất nhiều ở trong lòng, không muốn đi.

Sợ mình vừa đi thì sẽ bị người ta trộm mất. “Không ai thích ăn cái thứ đó đâu!”

Lý Bình An mạnh mẽ kéo Lão Ngưu rời đi.

“Nhân tộc đất Ký Châu, mười bốn tuổi, họ Quan, tên Du!”

9/22

“Nhân tộc đất Liễu Châu, mười hai tuổi…

Ánh mặt trời hôm nay thật rực rỡ.

Trên quảng trường lớn của chủ phong, không biết có bao nhiêu người đang đứng chờ đợi.

Trên đường đến đây còn không cảm nhận được là nhiều người.

Nhưng đến hiện tại, tất cả tập trung ở nơi này, bóng dáng của mỗi người chỉ giống như một con kiến nhỏ.

Ánh vàng chiếu rọi khắp thiên không, rực rỡ đến mức làm cho người ta không dám nhìn thẳng, đang rót xuống những gương mặt non nớt kia.

Lý Bình An sững sờ: “Lão Ngưu, ngươi nói đi, có phải chúng ta đã già rồi hay không?”

Yên con mẹ nó tâm đi, chờ đến lúc bọn họ xuống đất hết cả rồi.

Chúng ta vẫn còn chạy nhảy tưng bừng…

Lý Bình An cười cười: “Nhìn những gương mặt ngây thơ kia, cảm giác thật vui vẻ!!” Trong đám đông.

10/22

“Tử Vân, lát nữa không cần phải căng thẳng”. Tống phụ dặn dò.

Tống Tử Vân nói: “Phụ thân à, ta không căng thẳng, ngài không cần phải lo lắng đâu!”

“Tử Vân, ngươi nhìn kìa!” Tống phụ liếc mắt một cái đã phát hiện được Quản Ly và Lâm Khiếu trong đám đông: “Là đám người kia”.

Quản Ly cũng để ý tới bọn họ, quay đầu lại, thản nhiên cười cười.

Lâm Khiếu thì nhíu mày nhìn vào hai phụ tử Tống gia.

Đương nhiên là Tống Tử Vân cũng không có hảo cảm gì với Lâm Khiếu.

Cũng đúng vào lúc này, bỗng nhiên Tống Tử Vân nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc đang đứng ở một góc.

Ngay lập tức đi tới: “Lý huynh!”

Lý Bình An mỉm cười: “Tử Vân huynh, chúng ta lại gặp nhau!”

Tống Tử Vân thi lễ với Lý Bình An.

Lúc trước mình bị Lâm Khiếu đánh cho trọng thương, nếu không nhờ Lý Bình An thì có khi phải nằm liệt một chỗ ít nhất một năm rưỡi.

11/22

Lại càng không phải nói đến lúc cuối cùng người ta còn thay mặt mình mà giáo huấn Lâm Khiếu. Tống Tử Vân cũng không phải là kẻ ngốc, tất nhiên nhận ra Lý Bình An chắc chắn không phải là người bình thường.

Trong lời nói của hắn thì chỉ đơn giản là đến Phù Ngọc Sơn để thăm bằng hữu, nhưng vị bằng hữu ở trong miệng của hắn e rằng cũng không phải là người bình thường.

Con đường của người này hẳn là rất cứng!

“Lý huynh, ta không thích vòng vòng vèo vèo, ta thích nói thẳng đi thẳng”

“Lý huynh có thể liên hệ với bằng hữu kia của ngươi để giúp ta trúng tuyển hay không?”. Tống Tử Vân nói thẳng thừng ra.

Lý Bình An cười như không cười, liếc mắt nhìn hắn.

Việc này… Nên trả lời như thế nào bây giờ??

“Coongggg… Coonggg!”

Tiếng chuông lại vang lên một lần nữa.

12/22

Tống Tử Vân xoa xoa tay, đôi môi nhoẻn cười nhìn vào Lý Bình An.

Lý Bình An cười cười như có như không.

“Lý huynh… Ặc, không đúng! Lý tiên sinh, cảm ơn người vì chuyện lúc trước!” “Nếu có dịp thì nhất định phải đến nhà ta một chuyến”

“Được rồi, được rồi”

Vậy còn chuyện đi cửa sau kia..”. Tống Tử Vân ngập ngừng, muốn nói lại thôi.

Lý Bình An nói: “Tống huynh đừng đi nhầm đường, quanh minh chính đại mà cạnh tranh với người khác thì cũng không nhất định sẽ thua, tại sao phải đi làm những chuyện không thể để người khác biết?”

“Ta biết”. Tống Tử Vân xấu hổ gượng cười: “Nhưng đây không phải là chuẩn bị cả hai tay hay sao?” Lý Bình An vỗ vỗ bả vai hắn: “Phải tin tưởng vào bản thân mình”

Lý Bình An đã nói như vậy, Tống Tử Vân cũng không tiện nói thêm điều gì nữa.

Lấy ra một xấp ngân phiếu ở trong ngực.

“Chuyện trước đó… Xin đa tạ Lý tiên sinh, chỗ ngân phiếu này cũng không nhiều lắm, nhưng cũng có thể coi như biểu đạt một phần tâm ý”

13/22

“Không cần”. Lý Bình An lại từ chối: “Chuyện đó chỉ là tiện tay mà thôi” “Tư chất của bản thân là cửa ải đầu tiên trên con đường thành đạo” “Nội dung khảo hạch của cửa thứ nhất chính là khảo nghiệm tư chất”

“Mọi người xếp hàng, tiến lên theo thứ tự.”

Giọng nói của vị chủ khảo vang lên ở bên trên.

Tống Tử Vân nhìn xung quanh một lát, vẫn còn có vẻ không muốn buông tha chuyện tạo quan hệ.

Có đệ tử quản lý trật tự đi tới chỗ này, phát hiện hai bóng dáng không đứng vào trong hàng lối. “Ô? Các người làm gì vậy? Mau xếp hàn…

Mới nói được một nửa thì bước chân đã khựng lại, sắc mặt hơi đổi.

Chắp tay lên bái một cái: “Đệ tử ánh mắt vụng về, không nhận ra Tổ… Tổ sư gia”

Tống Tử Vân ngẩn ra, chỉ chỉ vào chính mình.

Trong một chớp mắt này, hắn thậm chí còn cho rằng vị Tổ sư gia này lại là mình. Ngay sau đó quay đầu nhìn vào Lý Bình An.

14/22

Giọng điệu của Lý Bình An vẫn không thay đổi: “Tống huynh, khảo hạch đã bắt đầu rồi, ngươi mau

di di”

Tống Tử Vân hít một hơi thật sâu.

Khoan đã… Khoan đã…

Hắn đưa tay ôm đầu của mình.

Cái quỷ gì vậy?

Dường như qua một lúc lâu, lại ngỡ như là chỉ trong giây lát.

Tống Tử Vân hồi tưởng lại hành động lúc nãy của mình.

Xong rồi!

Con mẹ nó, hắn lại muốn hối lộ Tổ sư gia nhà người ta.

Trò hề? Chuyện cười??

Lão Ngưu che miệng, đang nén cười ở ngay bên cạnh.

Tống Tử Vân bước đi, vẫn không quên việc quay đầu lại, cẩn thận từng li từng tí nhìn vào Lý Bình

15/22

Đợi hắn đi rồi, Lý Bình An và Lão Ngưu mới đưa mắt nhìn nhau một cái.

Rốt cục không nhịn được nữa, cả hai cùng bật cười ha hả.

Cũng không phải là đang cười nhạo Tống Tử Vân, mà chỉ là cảm thấy chuyện này vô cùng thú vị.

Mặt trời dần dần mọc lên, giống như là Tống Tử Vân, lại giống với tất cả những đứa nhóc nhỏ tuổi đến đây báo danh, muốn bước vào con đường tu hành.

Nhân sinh của bọn họ mới chỉ vừa bắt đầu, ánh mắt vẫn còn trong trắng vô ngần.

Nhưng lại tràn ngập khát vọng đối với tương lai.

Lý Bình An tựa vào Lão Ngưu, cùng nhìn quang cảnh này.

Không diễn tả được cảm giác lúc này là như thế nào.

Giống như là một ông lão đứng đợi ở cửa thôn nhìn những thiếu niên trở về trong thôn, cũng có tinh thần phấn chấn hào hứng như vậy.

“Thật là tốt”. Lý Bình An nói.

“Booo!”

Lão Ngưu vẫn nhai thịt trâu khô.

16/22

Rất nhanh sau đó, khảo hạch được bắt đầu.

Vốn tưởng rằng quá trình khảo hạch sẽ rất bình thường không có gì đặc sắc.

Nhưng nào ai có thể ngờ là vô cùng hài hước, cũng bởi vì đây là lần đầu tiên Phù Ngọc Tông tuyển chọn đệ tử trên quy mô lớn, cho nên có rất nhiều tình huống có thể phát sinh cũng đã phát sinh. “Sao rồi? Ta có thể tu hành không? Tu chất của ta như thế nào?”

“Ặc… Nói như thế nào nhỉ… Rất là kỳ lạ”

“Nghĩa là sao?”

“Về nhà rồi muốn làm gì thì làm”

Ở một nơi khác cũng bắt đầu vang lên tiếng mắng chửi.

“Dựa vào cái gì mà ngươi nói đứa trẻ nhà ta không được? Ngươi nhìn cái hàm răng này, ngươi nhìn cái thân thể này.”

“Nào, lộn ngược một cái cho hắn ta xem!”

“Đại thẩm, chỗ này không phải là gánh xiếc!”

17/22

“Chúng ta khổ khổ sở sở đi suốt mười ngày, tốt xấu gì thì các ngươi cũng phải thanh toán lộ phí cho chúng ta đi!”

Đúng là vô tri thì không sợ chết, người phụ nữ này mang đứa trẻ nhà mình đến đây chơi xấu. Đệ tử của Phù Ngọc Tông sẽ không vì chuyện này mà đánh cho ả ta một trận chứ?

“Ta có một tin tức tốt và một tin tức xấu, ngươi nghe cái nào trước??”

“Tin tức tốt là chúc mừng ngươi, ngươi là thân thể thuần dương cực kỳ hiếm có khó tìm”

“Loại thể chất này vô cùng đặc thù”

“Chỉ cần luôn luôn bảo trì thân thể thuần dương này thì tu vi có thể một ngày tiến xa ngàn dặm”

“Thật sao?”. Người nọ mừng rỡ vô cùng: “Vậy tin xấu thì sao?”

“Tin xấu là thân thể thuần dương của ngươi đã bị phá hỏng, dường như là chuyện từ hai ngày trước!”

Vị tân hôn đi cùng hắn lên núi cũng đứng ở đó, sắc mặt ửng đỏ.

“Không!”

18/22

Lý Bình An và Lão Ngưu bị chọc đến mức phải ôm bụng mà cười.

Lý Bình An cũng có đôi lúc suy nghĩ.

Giờ phút này, nhưng đứa trẻ với ánh mắt trong suốt kia…

Có thể sau này sẽ trở thành một đại năng khai tổng lập phái hay không?

Lại nhìn ngắm một hồi lâu, rồi mới nhàn nhã quay trở về.

Thú vị. Thú vị.

Mấy ngày khảo hạch sau đó thì Lý Bình An và Lão Ngưu không chú ý tới nữa.

Mà đều ngồi ì ở trong Tàng Kinh Các.

Về phần Quản Ly, Lâm Khiếu, hay mấy người Tống Tử Vân có trúng tuyển hay không, ngày sau phát sinh chuyện gì hay tiến bộ ra làm sao.

Đều không liên quan tới hắn ta.

Mèo cam thì vô cùng nhàm chán.

19/22

Cả ngày chỉ có thể đi loanh quanh trong Phù Ngọc Tông.

Nhưng nàng lại phát hiện ra mọi người đều rất tôn trọng bản thân. Mỗi khi thấy mình thì hoặc là cúi người, hoặc là chắp tay hành lễ.

Rồi đều nói lên một tiếng cung kính: “Miêu Miêu tiên tử”

Miêu Miêu tiên tử rất hưởng thụ cảm giác này, nhìn đám đệ tử mặc áo bào của Phù Ngọc Tông.

Rất là tò mò, nhưng lại làm ra bộ mặt như là không thèm để ý.

Làm theo hình tượng của Đại Bình An nhà mình, chắp hai tay đằng sau, đầu ngửa lên thật cao.

Chậm rãi bước về phía trước, đi về hướng vườn linh thảo.

Gặp mấy đứa trẻ khoảng bảy tám tuổi ở trước mặt cũng đang nhìn ngó rồi đánh giá nàng.

“Nhìn thế nào thì Miêu Miêu tiên tử cũng không lớn hơn chúng ta bao nhiêu”

“Nói bậy! Miêu Miêu tiên tử là đi theo bên người Tổ sư gia, không có một ngàn thì cũng phải có ít nhất tám trăm năm đạo hạnh”

“Bộ dáng hiện tại này nhất định là nàng đang ngụy trang”

“Ồ!

20/22

“Chỉ sợ tất cả đệ tử nội môn của Phù Ngọc Tông chúng ta cộng lại cũng không đánh được nàng” “Không thể nào như vậy chứ?”

“Ngươi cho rằng đi theo bên người Tổ sư gia thì có thể là hạng người bình thường hay sao?”

Thần sắc tiểu nữ đồng vẫn không thay đổi.

“Vùuu!”

Hai tai mèo của tiểu nữ đồng không nhịn được mà thò hẳn ra từ hai bên đầu.

Rồi dỏng tai lên, nghe lời thì thầm của mấy đứa trẻ.

Con ngươi xoay vòng vòng…

“Tới rồi!”

“Cẩn thận nói nhỏ!”

Gương mặt tiểu nữ đồng vẫn không thay đổi, đầu vẫn ngẩng cao như trước.

“Ái uiiii!”

Kết quả là không chú ý tới bậc thang, bước hụt một nhịp, cứ như vậy mà ngã xuống như chó gặm

21/22

bùn.

Đám đệ tử xung quanh: (©o©)”

22/22

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right