Chương 653: Nhân sinh của bọn họ vừa mới bắt đầu.
1537 chữ
“Lý huynh… Ặc, không đúng! Lý tiên sinh, cảm ơn người vì chuyện lúc trước!” “Nếu có dịp thì nhất định phải đến nhà ta một chuyến!”
“.... Vậy còn chuyện đi cửa sau kia..”. Tống Tử Vân ngập ngừng, muốn nói lại thôi.
“Không cần”. Lý Bình An lại từ chối: “Chuyện đó chỉ là tiện tay mà thôi”
“Tư chất của bản thân là cửa ải đầu tiên trên con đường thành đạo”
“Nội dung khảo hạch của cửa thứ nhất chính là khảo nghiệm tư chất”
Chắp tay lên bái một cái: “Đệ tử ánh mắt vụng về, không nhận ra Tổ… Tổ sư gia” Tống Tử Vân ngẩn ra, chỉ chỉ vào chính mình.
Trong một chớp mắt này, hắn thậm chí còn cho rằng vị Tổ sư gia này lại là mình.
Ngay sau đó quay đầu nhìn vào Lý Bình An.
Giọng điệu của Lý Bình An vẫn không thay đổi: “Tống huynh, khảo hạch đã bắt đầu rồi, ngươi mau đi đi”
Nhưng nào ai có thể ngờ là vô cùng hài hước, cũng bởi vì đây là lần đầu tiên Phù Ngọc Tông tuyển
chọn đệ tử trên quy mô lớn, cho nên có rất nhiều tình huống có thể phát sinh cũng đã phát sinh.
“Sao rồi? Ta có thể tu hành không? Tu chất của ta như thế nào?”
Đúng là vô tri thì không sợ chết, người phụ nữ này mang đứa trẻ nhà mình đến đây chơi xấu.
Đệ tử của Phù Ngọc Tông sẽ không vì chuyện này mà đánh cho ả ta một trận chứ?
“Tin tức tốt là chúc mừng ngươi, ngươi là thân thể thuần dương cực kỳ hiếm có khó tìm” “Loại thể chất này vô cùng đặc thù”
“Chỉ cần luôn luôn bảo trì thân thể thuần dương này thì tu vi có thể một ngày tiến xa ngàn dặm” “Thật sao?”. Người nọ mừng rỡ vô cùng: “Vậy tin xấu thì sao?”
Mèo cam thì vô cùng nhàm
chán.
Nhưng nàng lại phát hiện ra mọi người đều rất tôn trọng bản thân.
Mỗi khi thấy mình thì hoặc là cúi người, hoặc là chắp tay hành lễ.
Làm theo hình tượng của Đại Bình An nhà mình, chắp hai tay đằng sau, đầu ngửa lên thật cao. Chậm rãi bước về phía trước, đi về hướng vườn linh thảo.
Gặp mấy đứa trẻ khoảng bảy tám tuổi ở trước mặt cũng đang nhìn ngó rồi đánh giá nàng. “Nhìn thế nào thì Miêu Miêu tiên tử cũng không lớn hơn chúng ta bao nhiêu”
“Ồ!!”
Con người xoay vòng vòng… “Tới rồi!”
Kết quả là không chú ý tới bậc thang, bước hụt một nhịp, cứ như vậy mà ngã xuống như chó gặm bùn.
Đám đệ tử xung quanh: (©o©).