Chương 657: Nhờ khí vận để có được sự sống mới

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 657: Nhờ khí vận để có được sự sống mới

1907 chữ

Hơi thở của lão hoàng đế có gì đó không bình thường…...

Lý Bình An khẽ nhíu mày, sử dụng đôi mắt pháp nhãn nhìn xuyên qua nhiều tầng rào cản tập trung vào vị trí của lão hoàng đế ở trong hoàng cung.

Toàn bộ núi non sông hồ của cả nước đều liên kết với nhau lấy long mạch làm trung tâm.

Vương triều trải qua suốt tám trăm năm dưỡng thành thánh tử kim nhân, đại diện cho toàn bộ khí vận của một triều đại. Giờ đây hơi thở thuộc về nó đang từ từ tan biến.

Ban đầu Lý Bình An nghĩ là vì long mạch bị rò rỉ ra ngoài, yêu ma xâm nhập khiến cho khí vận vương triều suy giảm. Nhưng nhìn kỹ lại hắn nhanh chóng phát hiện có điều gì đó không bình thường.

Năng lượng uy nghi mênh mông bị ảnh hưởng bởi đại trận bí ẩn bố trí ở sâu dưới lòng đất.

Đó là một trận pháp tự nhiên, gồm mười tám ngọn núi phối hợp với bát quái cửu cung (cửu tuyệt nhị thập bát tú).

Chỉ cần hơi động là có thể kích phát năng lượng thần lực của mặt trời, mặt trăng, tinh tú hình thành một đại trận.

Đại trận này được bố trí theo hướng đông tây dẫn dắt dòng năng lượng này liên tục không dứt chảy về phía hoàng cung. Mà mắt trận trung tâm chính là chỗ của lão hoàng đế.

Lý Bình An lập tức hiểu ra.

Lão già này là lo sợ mạng mình ngắn nên đã nghĩ ra biện pháp này để kéo dài tuổi thọ. Việc này đã khiến cho long mạch rò rỉ ra ngoài thu hút nhiều yêu ma hiện thân tìm đến đây.

Sao đó lão lại sai người đi Thục Sơn cầu cứu viện binh, đánh lui yêu ma và do thám của các thế lực tông môn các châu.

Đây thực sự là một âm mưu tuyệt diệu!

Một vị vua của cả một quốc gia nhưng vì lợi ích của cá nhân mình không tiếc hy sinh hơn phân nửa khí vận vương triều, làm hại vô số dân chúng mất mạng dưới tay yêu thú.

“Chậc chậc …

“Ong

יי!!- –

Tay phải Lý Bình An giơ kiếm lên chỉ hướng lên trời, thân kiếm toả ra ánh sáng kiếm, tiếng kiếm réo

vang, lập tức mọi âm thanh xung quanh trong nháy mắt im bặt.

14:44 ■

Khí kiếm nén lại, giống như một vùng biển rộng yên bình không có bất kỳ khí thế nào nhưng lại khiến cho người ta có một loại cảm giác sâu không lường được.

Mặc dù đây rõ ràng chỉ là thanh kiếm ngắn ba tấc nhưng giờ phút này nó như cao ngút đến ngàn truong.

Rất nhiều yêu ma còn đang giao chiến với Thục Sơn đệ tử, khi thời điểm tiếng kiếm vang lên, tất cả đều vô thức quay đầu nhìn lại.

Tiên kiếm treo trên cao giống như bất cứ lúc nào cũng có thể chém xuống.

Khí áp của kiếm khiến cho mỗi một người nhìn thấy đều có một loại cảm giác nếu kiếm này chém về phía bọn họ thì bọn họ khó có thể chống đỡ.

“Chém về phía chúng ta sao?”

“Khí áp này…..chúng ta có vẻ sẽ không xong rồi!”

Ngay tại thời điểm trong lòng bọn yêu ma và rất nhiều tà tu còn đang suy tính rối bời thì ánh kiếm đã chém xuống. Nhưng phương hướng ánh kiếm chém xuống lại không phải hướng về phía bọn

chúng.

Ánh sáng kéo dài xa xôi giống như một ngôi sao băng xẹt qua bầu trời xuyên thẳng thẳng vào một chỗ trên đỉnh núi phía xa.

“Ầm – -!”

Tiếng va chạm mạnh mẽ vang dội khắp nơi, một kiếm này chém xuống không nhằm vào bất cứ ai, không phân biệt chính tà. Nhưng dư uy của nó khiến cho cả tu sĩ và yêu tà đều dao động.

Kiếm ý sâu sắc, ảo diệu đỉnh cao.

Nhưng ảo diệu không thể kéo dài, cũng sẽ dần dần mờ đi.

Dùng khí để điều khiển kiếm, dùng tâm đánh ra chiêu thức.

Ý nằm trên lưỡi kiếm, niệm nằm ở mũi kiếm.

Dùng ý niệm điều khiển không gì là không thể phá.

“Phá!”

Khi mọi người nghe thấy tiếng kiếm sắc bén chém đến, tất cả mọi người đều nhịn không được sợ hãi run rẩy. Ai cũng cảm giác giống như thanh kiếm này sẽ chém xuống trúng người mình. Đỉnh núi nhanh chóng bị san bằng, trên mặt đất xuất hiện một rãnh rất sâu.

Đại trận đang lưu thông hoàn mỹ đã bị ầm ầm chặt đứt.

“Um…ò!”

Lão Ngưu từ không trung rơi xuống, bốn chân liên tục làm dấu pháp quyết, miệng niệm xá lệnh.

Khởi động lệnh phù!

Dẫn dắt năng lượng long mạch lưu truyền tuần hoàn trở lại rót vào trong long mạch.

Vào giờ phút này, có hơn mười luồng khí áp tập trung khoá chặt ở trên người Lý Bình An.

“Trước tiên phải giết người này!”

Hai đại yêu hợp lực cùng nhau ép một đệ tử Thục Sơn phải tự bạo, sau khi chúng hấp thụ kim đan, ngẩng đầu nhìn về phía Lý Bình An.

Là kiếm tu!?

Nhân lúc thực lực còn mạnh phải diệt trừ tên kiếm tu có tài nghệ đỉnh cao này.

Đề nghị này rất nhanh được đại đa số yêu ma nhất trí.

Có đại yêu gọi tới sấm nổ ầm vang trên bầu trời từng tia sét đánh xuống mặt đất nhưng điều đó chỉ

giống như một viên đá lăn vào đầm nước đọng, chẳng có tác dụng gì.

“Cùng nhau lên!”

Nhiều luồng sát khí phóng lên tận trời.

Một tán tu lấy ra một kiện pháp bảo có ánh sáng chói loá cũng tấn công về hướng người áo xanh.

Lý Bình An chém ra một kiếm không đủ đang chuẩn bị tiếp tục chém ra kiếm nữa.

Hắn muốn huỷ diệt hoàn toàn đại trận giấu dưới lòng đất.

Nhưng lúc này hắn thấy có hơn mười luồng khí áp lao tới hướng mình thì chuyển hướng kiếm thưởng cho bọn chúng một kiếm.

Một chiêu kiếm này tưởng là đơn giản nhẹ nhàng nhưng ngay sau đó biến thành khí thế áp trời ép cho bọn họ không còn phát ra tiếng thở.

Lão Ngưu lần lượt sử dụng từng tấm phù triện, liên tục không ngừng.

Khí áp quanh thân lão Ngưu giống như một lò lửa đang thiêu đốt dữ dội.

Cuối cùng lão đã niêm phong lại được long mạch một lần nữa.

“Phù-”

Lão Ngưu lấy ra một miếng thịt bò khô từ trong ngực, cắn mạnh một miếng lớn.

Lúc này, lão chợt phát hiện một con trâu yêu to bằng ngọn núi nhỏ đang chiến đấu với vài tên Thục Sơn đệ tử.

Lão cúi nhìn miếng thịt bò khô trên tay, sau đó không chút do dự ném nó đi, vung móng guốc chạy như điên tới đó.

Dọc theo đường đi có yêu ma chặn đường nhưng bị khí lực mạnh mẽ của lão đụng phải nát bét chết

thảm.

“Ngụy sư huynh, đã xảy ra chuyện gì vậy? Lý sư huynh đang làm gì thế?”

Ngụy Như Ngọc giương mắt nhìn về phía phương hướng hoàng cung.

Hình như chỉ thoáng cái hắn đã hiểu ra điều gì đó nhưng lúc này cũng không phải là lúc nhiều lời. “Diệt trừ yêu ma quan trọng hơn, kết trận”

Ba vị tu sĩ cao thủ Thục Sơn cảnh giới Thất Cảnh đỉnh phong từ ba phương hướng đồng loạt lấy ra kiếm của mình bày trận.

Lý Bình An đáp xuống phía trước Hoàng thành, khu vực quanh Hoàng thành là nơi yêu quái tụ tập

nhiều nhất.

Hai tay Miêu nhi làm dấu pháp quyết gọi ra một người gỗ nhỏ và một người đất nhỏ. Hai người nhỏ này đứng ở hai đầu bả vai của Miêu Miêu tiên tử nhìn về bốn phía. Lúc này sát khí ngút trời nhưng cũng không tới gần Miêu nhi chút nào mà giống như đang vây quanh người áo xanh.

Lý Bình An thản nhiên giết chết vài tên yêu quái, pháp nhãn vẫn tập trung quan sát khu vực sâu trong hoàng cung.

Vẫn là chậm.

Hoặc là nói ngay từ đầu, lúc thời điểm yêu ma vây thành, vị lão hoàng đế này đã bắt đầu không ngừng hấp thu khí vận.

Mặc dù bị Lý Bình An cắt đứt nhưng lão hoàng đế này sớm đã hấp thu hơn phân nửa khí vận.

Vị lão hoàng đế tóc bạc phơ ngồi ở trong mắt trận trung tâm, trong cổ họng phát ra âm thanh rên hừ hừ.

Lão đứng ở trong cung điện phối hợp với trận pháp, mở ra tám cửa cung, gió lốc mưa bão ào ào tiến vào tạt vào trên người lão.

Bên ngoài cung điện binh lính xếp hàng đứng đầy ngoài.

Còn có phi tử thần các cung, các hoàng tử, đại thần, sắc mặt của bọn họ đều hiện ra vẻ lo lắng. Bọn họ trợn to mắt nhìn râu tóc của lão hoàng đế từ bạc trắng chuyển thành đen.

Từng đường nếp nhăn trên người đều biến mất không thấy, khuôn mặt già nua dần dần được thay thể bởi vẻ trẻ trung.

Tất cả mọi người đều không tự chủ được mà mở to hai mắt.

Trên thế giới này chỉ có một điều không thể nghịch chuyển, đó chính là thời gian.

Co dù là trên Tam Cảnh đại năng hay là Cửu Cảnh Thánh Nhân cũng không thể làm cho một người trường sinh bất lão, từ tuổi già chuyển thành tuổi trẻ, cải lão hoàn đồng.

Nếu không ai còn muốn tu luyện, làm một người phàm thế tục cũng được.

Chỉ cần thánh nhân ban cho mình sự bất tử là xong.

Nhưng thậm chí chính bậc Thánh Nhân cũng không thể làm được chuyện này, huống chi là trợ giúp người khác.

Điều duy nhất bọn họ có thể làm được chỉ là kéo dài tuổi thọ, duy trì sức sống dồi dào mà thôi. Đối với những tu sĩ vô địch thiên hạ, kẻ thù lớn nhất không phải là một ai đó mà chính là thời gian. Cho dù ngươi có thể dời non lấp biển, biến mây xoáy gió, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn dấu vết thời gian chậm rãi xuất hiện trên người mình.

Người duy nhất đánh vỡ quy luật này chính là Lý Bình An.

Phương pháp kéo dài tuổi thọ của hoàng đế thế tục chỉ đơn giản là dùng đan, uống thuốc. Nhưng cho dù là đan dược tinh diệu cỡ nào cũng có giới hạn của nó.

Vậy khi đến giới hạn rồi thì như thế nào?

Không ai muốn chết, huống chi là một vị hoàng đế trong tay đang nắm quyền thế tục.

Vị lão hoàng đế trước mắt này đã mượn dùng vận mệnh của vương triều hơn tám trăm năm.

Ngọn lửa đại diện cho sức sống của lão lại một lần nữa bùng cháy mãnh liệt.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right