Chương 658: Quả nhân thành công rồi
Lý Bình An khẽ nhíu mày, nhìn sức sống này sợ rằng lão hoàng đế còn có thể sống thêm hơn trăm năm nữa.
“Ha ha ha ha! Quả nhân thành công rồi! Quả nhân thành công rồi!”
Trong hoàng cung vang lên tiếng cười vui vẻ khó có thể che giấu của hoàng đế.
Bên ngoài hoàng cung là từng đống xương trắng, xác chết chất thành núi máu chảy thành sông. Hai mắt Lý Bình An híp lại.
Ở bên ngoài, Thục Sơn đã bố trí ba tầng đại trận chặn đường thoát lui của lũ yêu ma. Khắp mọi nơi các Thục Sơn đệ tử đều đang trấn áp đánh yêu ma.
Thường thường phải hơn mười yêu ma liều mạng mới có thể làm một đệ tử Thục Sơn bị thương nặng.
Sau khi tiêu diệt mấy con đại yêu đại ma thì phần còn lại chỉ là công việc thanh trừ dọn dẹp. Ôn Như Ngọc đi đến bên bên cạnh Lý Bình An.
Lý Bình An chỉ chỉ về phía hoàng cung: “Lão già kia xử lý thế nào?”
Lúc này Ôn Như Ngọc cũng đã đoán được nguyên nhân và kết quả của việc này, hắn khẽ thở dài một
hơi.
“Dựa theo quy tắc, chúng ta không thể tuỳ ý xử lý tên hoàng đế thế tục này”
“Hơn nữa, cho dù là hắn chết đi thì hơn phân nửa khí vận kia cũng sẽ theo đó tiêu tán.
Nói đến đây, khuôn mặt Ôn Như Ngọc lộ vẻ không đành lòng.
“Tám trăm năm lịch sử bị hủy hoại chỉ trong tích tắc, sợ là không bao lâu nữa triều đại này sẽ bị diệt vong”
Hai tay Lý Bình An nhét trong ống tay áo, không nói thêm gì.
Sau đó, bóng dáng của hắn biến mất tại chỗ tiến thẳng vào hoàng cung.
Trong nháy mắt, hắn đã đi tới nơi chỗ sâu trong hoàng cung.
Lúc này, vị Hoàng đế đã trở lại trạng thái trẻ trung trước đây, lão giật nảy mình mở to mắt nhìn người đột nhiên xuất hiện trước mặt.
“Tiên sinh, ngày có phải là đệ tử Thục Sơn không? Quả nhân có lễ”
Hoàng đế trẻ tuổi chỉ thoáng sững sờ một lát, sau đó rất nhanh đã tỉnh táo lại.
Lý Bình An chắp tay sau lưng, đôi mắt xanh thăm thẳm nhìn thẳng vào hắn.
“Lần này các vị đến đây trợ giúp thật là vất vả cho các vị rồi.
Hoàng đế trẻ tuổi tiến đến gần vài bước, dường như muốn thể hiện ra thiện ý của mình.
“Bệ hạ cẩn thận…”
Thân hình tể tướng vương triều khựng lại cứng đờ. Hắn chỉ cảm thấy luồng áp lực mạnh mẽ như mưa to gió lớn quét tới hất hắn lên đập hắn phịch mặt đất.
Ngươi…... Ngươi…..”
Hoàng đế trẻ tuổi tức giận.
“Đừng tưởng rằng ngươi là Thục Sơn đệ tử, tu vi thông thiên là có thể muốn làm gì thì làm. Quả nhân chính là hoàng đế chính thống được Nho gia thánh nhân che chở”
“Thú vị đấy, nếu Nho gia thánh nhân biết những gì ngươi đã làm, không biết sẽ có cảm xúc như thế nào.”
“Vậy cũng không tới phiên ngươi quản
Lý Bình An không nhìn hắn nữa, mà nhìn về phía vị tể tướng đứng đầu, thản nhiên nói:“Là Nho gia đệ tử phải có tấm lòng nhân ái lấy dân làm gốc, vậy mà làm đến vị trí tể tướng đứng đầu lại giúp vua làm chuyện bất nghĩa?”
Vị tể tướng bị đè trên mặt đất, cắn răng trầm giọng nói: “Ăn bổng lộc của vua thì phải vì vua giải trừ lo láng!!
“ Phản Nho tặc”
Lực đè lên người tể tướng lập tức tăng lên.Thân thể của vị tể tướng lập tức bị phá huỷ hơn phân nửa, máu tươi bắn tung toé lên trên mặt của vị hoàng đế trẻ tuổi.
Lúc này Lý Bình An mới nhìn về phía hắn: “Ta ban cho hắn cái chết là bởi vì bản thân hắn là Nho gia đệ tử mà giúp giặc làm ác. Giúp ngươi xây dựng nên đại trận này tội không thể tha. Còn ngươi
dù có chết vạn lần cũng không thể trả hết tội nhưng theo giới luật của thánh nhân, ta không thể không tuân thủ”
“Ngươi đã tham lam muốn ở lại nhân gian này hưởng phú quý không muốn rời đi, vậy ta sẽ giúp ngươi.”
“Ngươi dám… ta là hoàng đế..”
Nửa câu sau đã không còn có cơ hội kịp nói ra.
Đây cũng là câu nói cuối cùng của vị hoàng đế trẻ tuổi trên thế gian này.
Hoàng đế trẻ tuổi mắt mở trừng trừng, thân thể mềm nhũn ngã xuống đất.
Thất khiếu của hắn chảy ra máu tươi nhưng hắn không chết.
Nhưng hắn đã mất đi năm giác quan, cái gì cũng nhìn không thấy, cái gì cũng nghe không thấy…..
Thế giới chìm trong tĩnh lặng, một màu đen kịt.
Tứ chi không còn nghe sai khiến, hoàn toàn không thể động đậy.
Nhưng mà ý thức của hắn lại tỉnh táo, nhận thức được mình vẫn còn sống.
Lúc này, giọng nói của Lý Bình An vang lên trong đầu hắn.
“Vô số người đã chết để người kéo dài tuổi thọ thêm mấy chục năm.Từ nay về sau vận quốc suy tàn, chiến loạn, đói kém không ngớt…... Ngươi cứ sống như thế đi, tai không nghe, miệng không nói, mắt không thấy”
“Cung điện này sẽ trở thành nơi ở nửa đời sau của ngươi, cũng sẽ là nơi chôn cất của ngươi. “Hãy suy ngẫm về tội lỗi của mình đi”
Lý Bình An liếc mắt nhìn lướt qua các cấm vệ quân và con cháu hoàng tộc đang đứng xung quanh, hắn cũng không làm khó bọn họ.
Nhưng khi hắn rời đi, tòa cung điện có tám cửa mở rộng ấy dường như bị cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Không một người hay vật nào có thể ra vào nữa.
Lý Bình An rời khỏi hoàng cung.
Ngụy Như Ngọc nhìn thấy hành động của Lý sư huynh muốn nói gì đó rồi lại thôi.
Sau khi phá huỷ toàn bộ đại trận và tiêu diệt hết yêu ma.
Thục Sơn đệ tử lần lượt rời đi, những chuyện sau này không phải việc bọn họ quản.
Ngụy Như Ngọc thở dài lắc đầu: “Sợ là không lâu nữa, nơi này lại sẽ xuất hiện chiến loạn, không sống yên ổn được nữa.
Các đệ tử Thục Sơn thi triển thần thông phi hành cùng nhau rời khỏi nơi đây. Lão Ngưu nằm bên cạnh thi thể một con Ngưu Yêu rất lâu không muốn rời đi. Cuối cùng lão bị Lý Bình An cưỡng ép kéo đi mà nước mắt vẫn rưng rưng.
“Um ò…..”
Đi được một nửa đường, bỗng Lão Ngưu phát hiện Miêu Miêu tiên tử mất tích không thấy đâu.
Lý Bình An vỗ trán một cái, cũng mới chợt nhớ ra.
Hắn bảo Ngụy Như Ngọc và mọi người đi trước, còn mình sẽ đuổi theo sau.
Sau đó, hắn và lão Ngưu quay trở lại đường cũ.
Khi tìm kiểm trên một đỉnh đồi nào đó, hai người tìm thấy Miêu tiên tử bị treo trên cây để bảo vệ Miêu nhi được an toàn trên thân Miêu Nhi còn được dán hai tấm bùa, đôi chân ngắn của nó vùng vẫy đá loạn khắp nơi.
Miêu Nhi thấy Lý Bình An và Ngưu Ngưu đi tới thì lập tức bất động.
Miêu Miêu tiên tử nhìn chằm chằm Lý Bình An không chớp mắt, cái miệng nhỏ nhắn phồng lên.
Lý Bình An gỡ lá bùa xuống, ôm lấy Mèo Tiên Tử vào lòng.
“Mọi chuyện đã được giải quyết xong, chúng ta nên đi thôi.
Nơi này rất nguy hiểm, Miêu Miêu tiên tử cũng nhìn thấy rồi đó.
Từ nãy tới giờ đã xảy ra một chuyện hết sức đáng giận, vì phòng ngừa tiên tử biết sẽ nổi giận phát điên, gây thương tổn cho người vô tội.
Ta đành phải dùng hạ sách này, giờ mọi chuyện đã giải quyết xong rồi.
Ta và Lão Ngưu lập tức đến tìm tiên tử đây…
Lý Bình An hoàn toàn không nhắc tới việc mình quên con mèo ở đây.
Miêu Nhi bị hắn ôm vào trong ngực, sững sờ nhìn hắn.
“Nhưng tiên tử rõ ràng nhìn thấy ngươi, Ngưu Ngưu và rất nhiều người khác đã bay đi xa lắm rồi mà… Lâu sau, mới lại bay trở về tìm kiếm tiên tử đó ”
Đã thấy hết rồi à?
Lý Bình An im lặng một lát nói: “Tiên tử là một con mèo thông minh hiểu chuyện, đương nhiên sẽ không giống như mấy đứa trẻ con bởi vì chuyện nhỏ mà nhớ mãi trong lòng, la hét giận chó đánh mèo có đúng không”
. Không sai!” Miêu Nhi yếu ớt nói.
“Vậy chúng ta đi thôi, ta đoán là ở Thục Sơn sẽ có rất nhiều loại bánh ngọt tiên tử thích ăn
Thái độ của Lý Bình An giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Miêu Nhi chớp chớp mắt, hết nhìn sang trái rồi lại nhìn sang phải.
Giống như là nó cảm thấy việc này có gì đó không đúng lắm, nhưng lại không biết chỗ không đúng ở chỗ nào.
Vì thế nó dùng hai chân trước che đầu, lộn một vòng.