Chương 659: Trở về lại Thục Sơ
1738 chữ
Tại núi Thục Sơn, trên đỉnh Thông Thiên Phong.
Nhuận Thổ mặc trang phục đạo bào, đang gặm một quả táo đỏ tươi, vừa gặm, vừa đi dọc theo con đường nhỏ trong Linh Điền.
Lúc này, thảo trường oanh phi nhị nguyệt thiên, phất để dương liễu túy xuân yên (Thời tiết tháng hai cỏ mọc oanh bay, trên đê liễu rủ say xuân nồng _ bài thơ Thôn Cư)
Đây chính là thời tiết tốt của nhân gian.
“Nhuận Thổ sư huynh! Nhuận Thổ sư huynh!”
Một đệ tử vội vàng lao đến như ánh sáng
“Có chuyện gì vậy? Vội vàng rối loạn như thế còn thể thống gì nữa.
“Chúng ta…... Hàng của chúng ta lại bị bọn cháu trai Thiên Thủy bang cướp mất rồi!”
Nhuận Thổ phất tay áo, hừ lạnh một tiếng.
“Uống nước tiểu ngựa à, dám ngang ngược như vậy! Dám cướp hàng của lão tử thì sống hay chết còn chưa chắc chắn”
Người đệ tử kia gật đầu: ” Bọn chúng quá xem thường chúng ta, suốt nhiều năm nay chưa có ai dám cướp hàng của Thông Thiên Phong chúng ta!”
“Tập hợp các đệ tử đi dạy cho chúng một bài học.
Nhuận Thổ xoay người rời khỏi Linh Điền.
Chỉ chốc lát sau, trước cửa chính điện Thông Thiên Phong đã tập hợp hơn mười đệ tử. Nhuận Thổ sải bước đi tới, quét mắt nhìn mọi người.
“Lần này nhất định phải đánh cho nhóm người Thiên Thủy bang kia thật đau, đánh cho bọn chúng nhớ thật lâu để không bao giờ dám cướp hàng của Thông Thiên Phong chúng ta nữa!”
“Đã rõ!”
“Nhuận Thổ sư huynh, Chấp Pháp trưởng lão đến rồi!”
“Hử? Lão lại tới làm gì? Mới gần đây không phải vừa kiểm tra qua rồi sao?”
Nhuận Thổ phất phất tay ra hiệu cho các đệ tử giải tán.
Hắn tự mình đi nghênh đón vị Chấp Pháp trưởng lão này.
Bởi vì cái gọi là “Trường Giang sóng sau xô sóng trước, trên đời người mới đuổi người cũ đi. Chấp pháp trưởng lão đã thay đổi không còn là những người từ thời kỳ Lý Bình An còn ở nữa. Nhuận Thổ đi đón vị Chấp Pháp trưởng lão này, ôm quyền kính chào nói: “Tôn trưởng lão, hôm nay sao lại có thời gian nhàn rỗi đến Thông Thiên Phong dạo chơi?”
Tôn trưởng lão nói: “Nhuận Thổ, hiện tại ngươi làm ăn được càng lúc càng lớn, Thông Thiên Phong cũng ngày càng thêm phồn vinh thịnh vượng.
Nhưng ngươi phải nhớ kỹ không được phạm vào quy củ của Thục Sơn, chúng ta là tông môn tu hành chính phái.
Ngươi nhìn xem, hiện tại Thông Thiên Phong đã bị ngươi biến trở thành ổ thổ phỉ rồi đấy!”
Nhuận Thổ giải thích: “Tôn trưởng lão, chúng ta làm ăn đều là làm ăn chính đáng tuân thủ quy tắc, cũng đã báo cáo với sơn môn mà
“Đúng là các ngươi làm ăn chính đáng nhưng cũng không nên quá coi trọng đối với những vật ngoài thân này.
Thục Sơn Thất Phong chính là đệ tử của ngươi, mỗi một người đều khôn khéo tinh ranh, làm ăn lại
luôn dùng mưu mẹo.
Nếu còn tiếp tục như vậy thì phong cách môn phái sẽ bị các ngươi phá hỏng.
Chúng ta không phải là thổ phỉ cướp bóc…...
“Tôn trưởng lão chỉ dạy rất đúng!”
Nhuận Thổ dạ vâng hùa theo cho có lệ.
Lúc này, trên bầu trời loé lên một luồng ánh sáng trắng.
Một người mặc áo màu xanh xuất hiện, cho dù khuôn mặt hay chiều cao đều giống như là một tiểu cô nương chưa trưởng thành đáp xuống ngọn núi.
Cô nương này chính là Thông Thiên Phong phong chủ, Thanh Phong.
Dường như tâm trạng Thanh Phong có vẻ không tốt lắm, từ tình trạng rối loạn của bộ quần áo trên người nàng thì hình như nàng vừa đánh nhau với người khác.
д)
“Tức chết lão nương rồi!”
Thanh Phong nói: “Lão nương nghĩ định đến đấu giá hội ở Phong Thành mua một thanh phi kiếm cao phẩm giai để nghịch chơi.
Ai dè đám người kia lại không bán cho ta! Ta tức giận đến mức còn đánh nhau một trận với lão già ở phòng đấu gia, tát con ngựa lão cưỡi hai cái”
Phòng đấu giá Phong Thành, nằm ở Vân Châu.
Danh tiếng phòng đấu giá này cũng không mấy tốt đẹp, luôn có tin đồn nói phòng đấu giá này giết người cướp của, tiết lộ tin tức người bán vật đấu giá v.v…..
Nhưng phòng đấu giá Phong Thành bởi vì có mấy đại gia tộc phía sau chống lưng nên không ai có thể lay động được.
Ở Vân Châu nó cũng được xem như là phòng đấu giá hàng đầu.
Hơn nữa nó cũng có một số giao dịch buôn bán với Thục Sơn.
Theo lý, Thanh Phong với tư cách là người đứng đầu Thông Thiên Phong Thục Sơn thì đối phương ít nhiều cũng phải cho nàng một ít mặt mũi.
Nhuận Thổ nghi hoặc hỏi: “Tại sao bọn họ không bán cho ngươi?”
Thanh Phong rất tủi thân than thở nói: “Bọn họ nói ta không trả linh thạch.
“Vậy ngươi có trả linh thạch không?”
“Không trả!”
Tôn trưởng lão im lặng một lát.
“Như thế không phải là cướp sao?”
Con mẹ nó, nói thẳng ra là ngươi muốn cướp, đương nhiên người ta không cho là đúng rồi. Lại còn kiếm cớ nói luyên thuyền dài dòng như vậy.
Mặc dù danh tiếng của phòng đấu giá Phong Thành cũng không tốt đẹp gì nhưng người ta cũng chỉ là làm chuyện phi pháp trong bí mật âm thầm thôi, chứ không bao giờ để sót lại nhược điểm cho người khác bắt được.
Còn Thanh Phong thì hay rồi hoàn toàn ngược lại, lên thẳng phòng đấu giá của người ta trực tiếp cướp đi vật phẩm đấu giá ở đó.
Tôn trưởng lão hít sâu một hơi.
Được rồi ta đầu hàng! Trong chín phương trời nay ngươi là to nhất!
Chỉ cần ngươi không giết người phóng hỏa, lạm sát người vô tội thì dâng ngươi lên làm tổ tông cũng được.
Tôn trưởng lão xoay người rời khỏi Thông Thiên Phong, có vẻ như là đi về chuẩn bị giúp Thanh Phong nghĩ cách che giấu, lau mông sạch sẽ chuyện này.
Nhuận Thổ tiện tay lấy ra một cây quạt nhỏ, quạt gió cho Thanh Phong.
“Sư phụ đừng nóng giận, đệ tử pha cho sư phụ chén trà.
Sau này gặp phải loại người không hiểu chuyện như vậy, sư phụ cứ trực tiếp vứt tiền ra, chúng ta là đại gia mà.
Đừng nói là một thanh kiếm, cho dù là mười thanh, một trăm thanh cũng không thành vấn đề!”
Những năm qua, nhờ nỗ lực của Nhuận Thổ dù thực lực của đệ tử Thông Thiên Phong không thể so sánh với các đỉnh khác.
Nhưng nếu so sánh điều kiện phúc lợi của đỉnh nào tốt nhất thì chắc chắn không thể nghi ngờ chính là Thông Thiên Phong.
Một tông môn lớn mạnh, mỗi một ngày chi tiêu đều rất lớn.
Mặc dù tu sĩ cảnh giới Trung Tam không cần ăn uống, nhưng chi phí để tu luyện cũng không phải người bình thường có thể chịu nổi.
Nghèo thì học văn, giàu mới luyện võ, huống chi là tu luyện càng tốn kém nhiều hơn.
Thục Sơn thu nhận đệ tử đều không cần đóng học phí.
Do đó các sản nghiệp phụ thuộc tông môn, chính là động mạch chủ kinh tế duy trì tông môn hoạt
Ví dụ như linh thạch là đồng tiền chính trong thế giới tu tiên.
Nó có thể được dùng như tiền tệ, cũng có thể để cho người tu tiên trực tiếp hấp thu.
Linh thạch đến từ đâu, chính là đến từ việc khai thác linh thạch trong các linh mạch lấy được. Tông môn có được bao nhiêu linh mạch cũng phản ánh thực lực tổng thể của cả tông môn.
Thông Thiên Phong tổng cộng có mười ba linh mạch.
Một trăm lẻ năm phường giao dịch.
Trong phường thành, tông môn đặc biệt bố trí đội tuần tra, việc đánh nhau là bị cấm.
Chỉ cần ngươi trả tiền thực hiện giao dịch trong chợ, tông môn sẽ bảo vệ ngươi an toàn.
Ngoài ra còn có bốn mươi tám phòng đấu giá phụ thuộc vào tông môn.
Đúng là đại gia!
“Nhuận Thổ sư huynh! Nhuận Thổ sư huynh.
“Làm sao vậy? Sao lại có bộ dáng vội vã thế kia.
. Trưởng lão Ngụy Như Ngọc ra ngoài…... đã trở về…...
“Trở về thì trở về thôi, lại xảy ra chuyện à?”
“Không phải…... Là Lý Bình An, Lý sư huynh cũng trở về theo”
“Hả!?”
Người sư đệ này chưa kịp nói xong thì Lý Bình An, Lão Ngưu và Miêu Nhi đi đáp xuống Thông Thiên Phong.
Lý Bình An và Lão Ngưu đều không khỏi sửng sốt ngạc nhiên.
Mấy năm nay, sự thay đổi của Thục Sơn cũng không tính là quá lớn.
Nhưng sự thay đổi của Thông Thiên Phong có thể nói là khác nhau một trời một vực.
Tơ lụa đắt tiền được trải kín trên mặt đất làm thảm. Từng lớp từng lớp nối tiếp nhau kéo dài lên trên, không biết kéo dài đến tận nơi nào, cao bao nhiêu.
Đi về phía trước, cách năm sáu dặm là có thể nhìn thấy vài cây lưu ly có dáng vẻ khác nhau, rực rỡ lóa mắt.
Phía trên cành cây là từng quả màu đỏ như hồng ngọc, điểm xuyết đầy những đóa hoa nhỏ li ti.
Cây thì cành lá xum xuê, cây thì không hoa không lá chỉ có thân cây hình xoắn ốc, rễ quấn quanh trên mặt đất.
Có cây thì như san hô, trong suốt long lanh, mong manh như sợi tóc, không gió tự lay động… Lý Bình An và Lão Ngưu đều ngây ngẩn cả người há hốc mồm kinh ngạc.
Có phải chúng ta đi nhầm chỗ rồi không!?