Chương 660: Phản ứng hóa học kỳ diệu.
“Đây thực sự là Thông Thiên Phong sao?” Lý Bình An sửng sốt một lát.
“Um….Ò…...
Lão Ngưu cũng trợn to hai mắt kinh ngạc.
“Tốt lắm, tên nhóc Nhuận Thổ này phát tài rồi!!”
“Đệ tử giá rẻ tốt bụng, giặt đồ, nấu ăn, xây phòng ở…... Mọi thứ đều biết làm của ta!”
Một bóng người lao tới nhào vào lòng Lý Bình An.
Lý Bình An mỉm cười đỡ lấy người vừa nhào tới, cúi đầu nhìn xuống, ngoại trừ tiểu sư phụ Thanh Phong của hắn, còn có thể là ai.
“Đồ đệ tốt của ta, ngươi làm ngập chết sư phụ rồi!”
Thanh Phong vui vẻ cựa quậy ở trong vòng tay của Lý Bình An, sau đó nàng đưa tay lại ôm Lão Ngưu vào.
“Đại ca, Ngưu ca!”
Nhuận Thổ chạy theo sát phía sau, trong mắt tràn đầy vui vẻ.
“Ca trở về từ lúc nào! Sao không báo cho bọn đệ một tiếng, đệ sẽ phái người nghênh đón …...
Bạn cũ gặp mặt tránh không được trải qua một hồi tâm sự.
Mọi người vừa trò chuyện vừa đi bộ đến sảnh chính của Thông Thiên Phong.
Sảnh chính đã được Nhuận Thổ tu sửa tân trang lại nhiều lần, quy cách gần với đại điện chính của Thục Sơn.
“Đại ca, hai người trở về lúc nào vậy?”
“Lần này trở về dự định ở lại bao lâu?”
“Sau khi chia tay ở Đằng Xung thành, hai người lại đi đâu?”
Miệng Nhuận Thổ giống như pháo liên thanh.
Lý Bình An mỉm cười, cũng không vội trả lời.
Hắn hướng ánh mắt nhìn đi khắp nơi, cảnh cũ ngày xưa trùng lên cảnh giàu sang hiện tại.
Chu
ơng 660: Phản ứng hóa học kỳ diệu.
mại ca, Ngưu ca!”
luận Thổ chạy theo sát phía sau, trong mắt tràn đầy vui vẻ.
a trở về từ lúc nào! Sao không báo cho bọn đệ một tiếng, đệ sẽ phái người nghênh đón …...
ân cũ gặp mặt tránh không được trải qua một hồi tâm sự.
ọi người vừa trò chuyện vừa đi bộ đến sảnh chính của Thông Thiên Phong.
nh chính đã được Nhuận Thổ tu sửa tân trang lại nhiều lần, quy cách gần với đại điện chính của rục Sơn.
mại ca, hai người trở về lúc nào vậy?”
ần này trở về dự định ở lại bao lâu?”
au khi chia tay ở Đằng Xung thành, hai người lại đi đâu?”
iệng Nhuận Thổ giống như pháo liên thanh.
Bình An mỉm cười, cũng không vội trả lời.
in hướng ánh mắt nhìn đi khắp nơi, cảnh cũ ngày xưa trùng lên cảnh giàu sang hiện tại.
KH
No
На
Th
M
Sa
“M
Ti
TH
Mi
“Ngoan, gọi tỷ tỷ đi ~”
Thanh Phong:
“Gọi tỷ tỷ, con chuột khô ngon lành này sẽ cho ngươi.
“Đoạt mệnh kéo chân khóa yết hầu!”
Thanh Phong dùng hai chân kẹp lấy cổ tiểu cô nương, lập tức vật nàng ra đất. “A~”
Lý Bình An không còn cách nào khác đành phải tự mình tách hai người họ ra.
Tiểu cô nương sợ tới mức một lần nữa biến thành một con mèo, trốn ở sau lưng Lý Bình An. Thanh Phong há miệng, giả bộ dạng muốn cắn tiểu cô nương.
“Đừng náo loạn nữa!” Lý Bình An nói.
Ban đầu chỉ cần chăm sóc một đứa nhỏ, hiện tại như thế nào cảm giác phải chăm lo cho hai đứa.
“Đại ca, con mèo này là chuyện gì vậy?” Nhuận Thổ hỏi.
“Chuyện nói ra thì dài dòng lắm” Lý Bình An nói: “Trước tiên, đệ dẫn ta và Ngưu ca đi dạo một vòng Thông Thiên Phong đã, xem mấy năm nay đã thay đổi ra sao?
Nhuận Thổ vui vẻ đồng ý.
Thông Thiên Phong thay đổi rất nhiều, trở nên càng ngày càng tốt hơn.
Càng ngày càng hoàn thiện, cũng càng ngày càng xa lạ.
Cuối cùng thời gian trôi qua sẽ rửa sạch đi tất cả dấu vết của Lý Bình An và Lão Ngưu tại đây.
Có lẽ chỉ còn pho tượng điêu khắc chủ nhân Thông Thiên Phong, mới có thể khiến cho người ta nhớ tới hắn và Lão Ngưu đã từng ở đây một thời gian.
Lý Bình An và Lão Ngưu đi dạo chầm chậm, đi dần tới mẫu ruộng mà họ đã từng làm việc vất vả, đi tới chỗ Tàng Kinh Các ban đầu được dựng lên bằng gỗ trước đây, đi tới khu suối nước nóng…
Họ nhắc về chuyện cũ, nhắc đến lúc Nhuận Thổ mặc chiếc quần cộc có viền ren lang thang bên ngoài.
Nhắc tới chuyện Thanh Phong dẫn theo Lão Ngưu, Nhuận Thổ đi Tiểu Quỳnh Phong ăn vụng. Kết quả Nhuận Thổ rơi vào bẫy, Thanh Phong và Lão Ngưu bỏ chạy đầu cũng không quay lại. Nhắc lại lần Lý Bình An vì độ kiếp chế tạo các loại công cụ khoa học.
Nhắc tới lần đầu tiên Lý Bình An và Lão Ngưu đi bán thuốc phải nhờ Thanh Phong làm ô dù che
đây.
Nhắc về đêm có sao băng lướt qua, bốn người nằm trên bãi cỏ phía sau núi, ngắm sao băng rơi xuống…...
Ngay từ ban đầu Lý Bình An đã không phải là một phần của thế giới này.
Đối với cái gọi là tu sĩ đại năng, người khác cảm thấy rất ngưỡng mộ. Nhưng đối với hắn thì chưa bao
giờ có loại cảm giác đó, cho dù là ban đầu hai mắt hắn đều bị mù và chỉ là một tên ăn mày.
Thế gian này nhàm chán không có gì thú vị, mọi người ngu muội và vô tri.
Cho dù là thành tiên, tìm được cách sống bất tử cũng vô nghĩa, trường sinh rồi thì sao? Tất cả đều không có gì đề cho hắn thích nơi này.
Vì vậy, hắn đi lang thang khắp nơi.
Đi từ bên này sang bên kia, rồi lại đi từ bên kia sang bên xa hơn.
Không phải vì muốn làm gì, chỉ là cảm thấy sống ở thời đại này quá mức nhàm chán.
Nhưng đến khi hắn đi qua nhiều nơi, trong lòng đã niêm phong rất nhiều ký ức tốt đẹp. Thì lúc này hắn chợt cảm thấy thời đại này cũng không tệ.
Những người đã gặp gỡ, những chuyện đã trải qua đều khiến hắn không thể quên được. Mèo con bước từng bước nhỏ đi theo bên cạnh Lý Bình An.
Thỉnh thoảng mắt nó liếc nhìn Thanh Phong, người không cao bằng nó kia.
Nó lo lắng nàng có thể sẽ lại xông tới, kẹp đầu nó tiếp hay không.
Đi bộ một lúc lâu, mèo con không ăn cơm có chút mệt mỏi.
Nó nhảy lên trên người Lão Ngưu, tập trung liếm móng vuốt của mình.
Một lát sau, dường như Thanh Phong cảm thấy nó khá dễ thương.
Nàng cũng nhảy lên trên lưng Lão Ngưu, ôm chặt con mèo nhỏ vào trong ngực của mình.
Mèo con không dám chống lại, rất ngoan ngoãn ngửa người lộ cái bụng ra.
“Ngươi gọi là Miêu Miêu tiền tử sao?”
“Phải ngươi tên là gì?”
“Lão nương tên là Thanh Phong”
Miêu Nhi lấy ra một quả bóng vải từ trong túi, chớp mắt hỏi: “Ngươi muốn chơi không? Nhưng điều
kiện tiên quyết là ngươi không thể dùng chân kẹp đầu tiên tử nữa.
“Loại đồ chơi này quá trẻ con rồi” Thanh Phong lắc đầu.
Thế là một lát sau, Thanh Phong và Miêu Nhi bị nhóm người Lý Bình An bỏ xa lại phía sau. Hai tiểu cô nương có chiều cao không kém nhau bao nhiêu đang chơi đùa với qusar bóng vải.
Đến tối, khi Nhuận Thổ sai người chuẩn bị một bàn tiệc rượu.
Thì bên này Thanh Phong và Miêu Nhi đã trở thành bạn tốt.
Đối với việc hai người bọn họ có thể trở thành bạn tốt, Lý Bình An cũng không cảm thấy là chuyện
Tiểu cô nương cầm lên cuốn sách, chỉ vào chữ phía trên hỏi: “Ngươi có biết cái này không?”
Thanh Phong gật gật đầu: “Đương nhiên là ta biết, đừng coi thường bổn tọa.
Bất nghĩa mà giàu sang phú quý, đối với ta chỉ như mây bay..”
“Vậy ngươi có biết ý nghĩa của nó là gì không?”
Thanh Phong do dự một lát nói: “Tiền của không chính đáng, đối với ta mà nói giống như những đám mây đang bay, có rất nhiều!”
“Không đúng!”
“Vậy ngươi biết ý nghĩa của nó là gì không?”
“Tiên tử biết!” Tiểu cô nương rất tự hào nói: “Vậy ngươi biết 30 × 40 : 2 bằng bao nhiêu không?” Thanh Phong đếm đếm ngón tay: “Ba mươi…... bốn mươi…...
“Tiên tử cũng biết! bằng 60.
Thanh Phong ngẩng đầu lên, mở to hai mắt nhìn tiểu cô nương.
Lẽ nào cô nhóc này thật sự là thiên tài!?
“Tiên tử rất thông minh”
Thanh Phong bướng bỉnh nói: “Cái đó….. cái đó cũng không có gì là khó, học một lần là biết ngay, chỉ là bổn tọa không muốn học thôi.
“Không đâu, tiên tử học được lâu rồi.
Thanh Phong hừ một tiếng, cơm chuẩn bị xong cũng không ăn.
“Bổn tọa trở về đọc sách, để cho ngươi thấy với chỉ số thông minh của bổn tọa không quá nửa canh giờ, sẽ học được toàn bộ”
Tiểu cô nương đứng tại chỗ.
Vẻ mặt lập tức căng thẳng, giống như đối đầu với đại địch.
Tiểu cô nương nhìn thoáng qua thức ăn ngon trên bàn, rồi lại nhìn theo hướng Thanh Phong rời đi. Do dự một lát, tiểu cô nương cầm lấy một miếng bánh ngọt nhét vào trong túi, rồi lại cầm lên một miếng ngậm vào trong miệng.
“Tiên tử cũng không ăn nữa!”
Rồi vội vàng trở về đọc sách.
Lý Bình An nhẹ nhàng cười một cái.
Quả nhiên đúng như hắn dự đoán chỉ có áp lực mới có động lực.
Thanh Phong và Miêu Miêu tiên tử ở chung một chỗ sẽ sinh ra phản ứng hóa học kỳ diệu.