Chương 661: Nào! Bằng hữu

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 661: Nào! Bằng hữu

1631 chữ

Đêm hôm qua mọi người đều uống rất nhiều rượu.

Khi Lý Bình An mở mắt đã là giữa trưa ngày hôm sau.

Hắn đưa tay xoa xoa đầu, lúc này mới nhận thấy tóc của mình đã xù hết cả lên.

Lão Ngưu nằm ngửa dang rộng tay chân, Nhuận Thổ thì treo người trên tường.

Lý Bình An chỉ còn biết cười trừ, xua tan cơn say trên người.

Ngay lập tức, tinh thần trở nên sảng khoái.

Hắn rửa mặt một cái, dùng chiếc trâm cài tóc mua năm văn tiền ở vỉa hè vấn lại mái tóc

Bên ngoài có đệ tử đang đứng chờ, thấy Lý Bình An đi ra thì sửng sốt một lát.

Sau đó, vội vàng chắp tay hành lễ.

“Ừ. Lý Bình An khẽ gật đầu.

Đệ tử kia do dự một lát: ” Ưm…... Nhuận Thổ sư huynh…...

Hắn say rượu đang ở bên trong =”

Đệ tử kia ngẩng đầu nhìn về phía Lý Bình An: “Lý sư huynh, người của Thiên Thủy bang đã cướp hàng của chúng ta.

Ban đầu Nhuận Thổ sư huynh bảo sẽ dẫn chúng ta đi cho bọn chúng một bài học.

Nhưng hiện tại không biết rốt cuộc là đi hay không, Lý sư huynh…... huynh xem…..” Bây giờ Nhuận Thổ sư huynh uống say rồi.

Đệ tử kia rõ ràng là đang chờ quyết định của sư huynh Lý Bình An, người có địa vị cao hơn cả Nhuận Thổ sư huynh

Lý Bình An quay đầu lại nhìn Nhuận Thổ một cái rồi nói: “Nhuận Thổ uống say rồi, chờ lát nữa hắn tỉnh lại rồi ngươi hỏi ý kiến hắn hoặc là ngươi gọi hắn dậy đi”

Đệ hiểu rồi.”

Lý Bình An không biết ngọn nguồn sự việc nên đương nhiên cũng không muốn xen vào.

Đệ tử kia đương nhiên không dám đi đánh thức Nhuận Thổ, dù sao cũng không phải chuyện cấp bách gì.

Lý Bình An duỗi lưng một cái, trở về phòng.

Lúc này hắn mới phát hiện tiểu cô nương cũng đang ngủ say.

Tiểu cô nương ngồi trên chiếc ghế dài nhỏ, đầu gục xuống.

Hai tay cầm sách, có vẻ tối hôm qua tiểu cô nương đã ngủ thiếp đi như vậy.

( W) khò khò

Lý Bình An bế cô bé lên, đặt lên trên giường.

Ngay sau đó, một mình rời khỏi Thông Thiên Phong.

Hãn đi tới Tạp Dịch Phong, lúc hắn và Lão Ngưu nghèo khổ thường đi tới Tạp Dịch Phong ăn uống, bày hàng vỉa hè bán đủ thứ đồ lặt vặt.

Ở đây hắn cũng có rất nhiều người quen, chỉ là lúc này quay trở lợi gần như đều toàn là

Hắn ăn sáng ở thiện viên Tạp Dịch Phong.

“Ừm, mùi vị vẫn không thay đổi.

gương mặt

Trong lúc đó, hắn cũng gặp được một hai người quen, chào hỏi nói chuyện vài câu. Sau đó, hắn trở lại Thông Thiên Phong.

Mèo con đã dậy, vẫn còn chăm chú học tập.

Mèo con quyết tâm mạnh mẽ nhất định không thể bị cô nương thấp hơn mình vượt mặt.

Lý Bình An thật không ngờ, lần này trở lại Thông Thiên Phong lại khơi dậy tiềm năng của cô bé và Thanh Phong.

Hai người chăm chỉ say sưa học tập.

Thậm chí Thanh Phong còn treo tóc lên trên xà nhà, đồng thời áp dụng phương pháp dùi đâm cổ để kích thích chính mình.

Lý Bình An cũng không nhàn rỗi, trở về mấy ngày thì gần như ngày nào cũng có tiệc rượu.

Đều là người quen, có Vân Thư của Tiểu Quỳnh Phong, Tư Đồ Lôi, Tần Diệu Diệu, còn có Lưu Nhị Cẩu, trưởng lão của Trúc Diệp Phong là Lưu Tông Thành…...

Hắn dự tiệc rượu thường xuyên, có khi suốt đêm không về.

Lưu Vân sư bá ẩn cư, Vân Thư trở thành thủ tọa của Tiểu Quỳnh Phong.

Năm đó Lưu Tông Thành trưởng lão rất giỏi sử dụng độc kinh hiện tại cũng đã ở trạng thái ẩn dật một phần, đã không nhúng tay đến công việc của Trúc Diệp Phong nữa.

Trên người Vân Thư không còn vẻ nóng nảy, ngạo mạn, hung hăng như lúc còn trẻ, hiện tại chính là vẻ bình tĩnh, chín chắn hơn.

Người có thay đổi lớn nhất chính là Tư Đồ Lôi.

Tư Đồ Lôi tóc đã hoa râm, để râu dài nhìn già dặn giống như tiên nhân tiên phong đạo cốt trong truyền thuyết dân gian.

Năm đó, Tư Đồ Lôi và Tần Diệu Diệu liên tục sinh con.

Lý Bình An và Lão Ngưu trải qua cuộc sống nghèo khó trong một khoảng thời gian rất dài chỉ vì để kịp mua quà tặng cho bọn họ, hận đến nghiến răng.

Còn bây giờ, Tư Đồ Lôi và Lý Bình An cùng đi ra ngoài.

Người bên ngoài nhìn vào có khi còn lầm tưởng là cháu trai và ông nội.

Lúc trước khi Lý Bình An gặp Cảnh Dục, gặp Triệu Linh Nhi, gặp Yến Thập Tam…...

Lý Bình An cũng không cảm thấy không quá xúc động bởi vì đã trôi qua quá nhiều năm rồi.

Dù bọn họ cũng có rất nhiều thay đổi nhưng hắn cũng không có cảm nhận rõ ràng như vậy.

Nhưng mà, ngay tại thời điểm hắn nhìn thấy Tư Đồ Lôi.

Lý Bình An chợt hoảng hốt.

Ồ, vậy ra kể từ lần đầu tiên quen biết Tư Đồ Lôi, quen biết Tần Diệu Diệu đến bây giờ đã là chuyện rất lâu rất lâu trước đây rồi.

Lý Bình An quen biết rất nhiều người, có thiên tài Nho gia, có thánh tăng Phật môn, cũng gặp cả nữ hoàng nắm giữ quyền lực thiên hạ.

Đương nhiên cũng có tu sĩ bình thường như Tư Đồ Lôi và Tần Diệu Diệu. Bọn họ bước lên con đường tu hành, có một số thiên phú và cơ duyên.

Kết quả tốt nhất là an nghỉ vĩnh viễn, chứ không phải chết giữa chặng đường tu luyện.

Tư Đồ Lôi nhìn thấy Lý Bình An thì kinh ngạc một lát, Lý Bình An không khác gì so với hình ảnh trong trí nhớ của hắn.

Sau đó, Tư Đồ Lôi thoải mái cười to, cười đến chảy nước mắt.

Lý Bình An chắp tay chào, cũng mỉm cười: “Tư Đồ sư đệ, Vân Thư sư muội, đã lâu không gặp! Chia tay nhiều năm, từng thở dài một tiếng bằng hữu, nói một tiếng trân trọng.

Hôm nay gặp lại, uống một chén rượu đục, kể chuyện ngày gặp lại.

Nào ! Bằng hữu.

Thật sự là đã lâu lắm không gặp rồi.

Khí hậu Thục Sơn rất tốt, một năm bốn mùa như xuân.

Đối với Lý Bình An mà nói nơi này lại thiếu đi vài phần nhân gian cảm thụ bốn mùa.

Nhưng thỉnh thoảng ở lại một lúc cũng không tệ.

Lý Bình An ngồi dưới bóng cây,

Mọi thứ dưới ánh nắng đều chập chờn phản chiếu ánh sáng, nhẹ nhàng mềm mại như lớp bụi mỏng mạnh.

Gióng như những chuyện cũ trong quá khứ mà chúng ta thỉnh thoảng quay đầu nhớ lại chỉ còn là những mảnh chi tiết rải rác.

Ngày ngày xuân quang đấu nhật quang,

sơn thành tà lộ hạnh hoa hương.

(Ngày ngày ánh xuân vẫn là ánh trời thu nhỏ

Hương hoa hạnh bay trên dốc thành núi _ Nhật nhất)

Cuộc sống chính là bình thường như vậy, trong đó luôn có những việc tầm thường vụn vặt.

Lý Bình An đang may áo cho tiểu cô nương và Thanh Phong mặc.

Có thể tiết kiệm được ít nào hay ít ấy.

Thứ hai, cũng là hắn rảnh rỗi không có việc gì làm.

Trước đây, quần áo của Thanh Phong đều là hắn tự mình may.

Bây giờ nhìn lại, Thanh Phong vẫn mặc mấy bộ quần áo hắn may trước kia.

Nên bây giờ hắn rảnh tay nên may cho nàng thêm vài bộ quần áo.

Mèo con cũng ngồi trên một cái ghế đẩu nhỏ, hai bàn tay nhỏ bé cầm một quyển sách.

Chỉ là hôm nay mặt trời rất sáng khiến cho nàng ít có tinh thần hứng thú đọc sách.

Híp híp mắt, cơ thể lay động lắc lư nhưng lại nghĩ tới mình sắp bị Thanh Phong vượt mặt. Cô bé lập tức vỗ mạnh vào mặt mình một cái, mở to mắt.

ưm

Mèo con ngẩng đầu, nhảy xuống khỏi ghế, bộp bộp bộp chạy đi.

Cho đến khi cô bé nhìn thấy Thanh Phong nằm ở trên giường ngủ say.

Lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Quay trở lại chỗ chiếc ghế dài.

“Xìu” một cái, biến thành một con mèo con nằm trên chiếc ghế, yên tâm thoải mái ngủ ngon

“Ngưu ca! Xung phong”

Bên kia cánh đồng, Nhuận Thổ đang cưỡi lão Ngưu, chơi trận giả.

Hắn ăn mặc như một vị tướng quân oai phong.

“Các tướng sĩ, hãy theo ra giết địch!”

“Tiến lên !”

Lão Ngưu bốn vó chạy như điên, diễn xuất rất cuồng nhiệt.

Đương nhiên, nguyên nhân có thể khiến cho Lão Ngưu ra sức như thế, chỉ có thể là thịt bò khô.

Lý Bình An mỉm cười, tiếp tục cúi đầu tập trung xô kim chỉ.

Cuộc sống êm ả nhàn rỗi, đó mới chính là tốt nhất.

Ít nhất đối với Lý Bình An mà nói, dùng khoảng thời gian này đổi lấy chí bảo thiên hạ, hắn cũng sẽ không đổi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right