Chương 662: Đan dược bát phẩm

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 662: Đan dược bát phẩm

“Đại ca~”

Nhuận Thổ ngượng nghịu đi tới trước mặt Lý Bình An.

“Sao vậy? Sao cứ ấp a ấp úng như vậy? Có việc gì cứ nói ra đi.

“Đại ca, đúng lúc huynh trở về, đệ muốn tìm huynh nói một vấn đề.

Nhuận Thổ nói: “Chuyện là thế này, gần đây đan dược của Phong chúng ta buôn bán không tốt lắm, các Luyện Dược Sư có danh tiếng đều rất khó mời.Cho nên đệ muốn nhờ huynh đến hướng dẫn Luyện Dược Sư của Phong chúng ta.

“Chuyện chỉ có như vậy thôi sao?

“Vâng! Chỉ có như vậy thôi”

Nhuận Thổ im lặng, cuối cùng không nhịn được nói ra hết tình hình thực tế.Thực tế đúng là đan

dược của Thông Thiên Phong buôn bán không thuận lợi, dậm chân tại chỗ đã khá lâu Nguyên nhân là đối thủ cạnh tranh trên thị trường đã thành công trong việc luyện chế ra một viên đan dược bát phẩm. Danh tiếng của bọn họ bỗng nổi như cồn!

Một viên đan dược bát phẩm, dù là giá trị của chính nó hay là lợi ích danh tiếng mà nó mang lại cũng là việc không thể đong đếm được.

Khi khách hàng nghe nói đối thủ có Luyện Dược Sư có thể luyện chế đan dược bát phẩm, những khách hàng lâu năm trước đây của Thông Thiên Phong đã dần dần chuyển hướng sang bên đối phương, bắt đầu mua đan dược của họ.

Dù sao bên đó có thể luyện chế ra đan dược bát phẩm cũng đã chứng minh được thực lực của bản thân.

Bát phẩm sao?

Lý Bình An cũng chưa từng luyện qua đan dược bát phẩm. Mấy năm nay, hắn đã rất ít khi luyện đan rồi. Chỉ là thỉnh thoảng sẽ luyện mấy viên đan dược bồi bổ thân thể cho mình và Miêu nhi ăn.

Vừa hay lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, vì thế Lý Bình An đi theo Nhuận Thổ tới phòng luyện đan của Thông Thiên Phong.

Phòng luyện đan của Thông Thiên Phong quy mô rất lớn, chia làm Tam Ti Tứ Viện. Các Luyện Dược Sư ở đây rất đông. Lúc này, tất cả mọi người đều đang đứng chờ vị nhân vật nổi tiếng trong lời đồn đến.

Lý Bình An bỗng nhớ tới phòng luyện đan cũ kỹ trước kia. Chỉ có một cái đỉnh lô cũ nát không biết đã dùng bao nhiêu năm đặt trong một gian phòng cũ.

Lý Bình An mỉm cười hiền từ nhìn Nhuận Thổ. Lựa chọn ban đầu của hắn quả nhiên không sai.

Mọi người xì xào bàn tán. Một vị lão giả áo xanh tiến lên một bước: “Tại hạ Luyện Dược Sư Cô Tô Kha.”

“Xin có lời chào” Lý Bình An đáp lễ.

“Ta đã sớm nghe nói đại sư huynh Lý Bình An của Thục Sơn Thông Thiên Phong là anh hùng danh tiếng khắp nơi, danh tiếng một trận chiến tại Đằng Xung thành đã khiến mọi người trong thiên hạ đều chấn động…”

“Đâu có đâu có, đều chỉ là lời đồn mà thôi. Lý Bình An khiêm tốn nói

“Chỉ là ta không biết Lý đạo hữu còn có thể luyện đan, hôm nay ta chắc chắn phải xem kỹ tài năng của đạo hữu”

“Chỉ là múa rìu qua mắt thợ thôi, mong mọi người đừng chê cười” Lý Bình An nhẹ nhàng cười. “Lý đạo hữu mời!”

Lý Bình An nhìn lò luyện đan trước mắt.

Trong khoảng thời gian ngắn, hắn có chút lúng túng không biết nên bắt đầu làm từ đâu. Hình như từ khi bắt đầu luyện đan đến nay, hắn chưa từng sử dụng lò luyện đan nào cao cấp như này. Câu đó nói thế nào nhỉ? Là “heo rừng chưa từng được ăn cám Lão giả áo xanh khó hiểu nhìn Lý Bình An, lão thấy Lý Bình An nhìn trái, sờ phải. Sau đó, Lý Bình An lộ ra một nụ cười ngượng ngùng, có chút xấu hổ, nói với lão:

“Cái này…... dùng như thế nào nhỉ?”

Sắc mặt lão giả áo xanh thay đổi. Cái gì vậy? Ngươi đang đùa ta đấy à?

Tình huống lúc này chẳng khác nào là một học sinh trước khi thi hỏi thầy giám thị làm thế nào dùng bút viết chữ, thật sự là quá hoang đường.

Các luyện dược sư đứng ở đây rất đông, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, bốn mắt nhìn nhau. Trong

lòng mọi người đều dâng lên sự nghi ngờ.

Lão giả áo xanh đè nghi ngờ trong lòng xuống, bắt đầu chỉ dạy Lý Bình An. “Ồ~”

“Vậy à…... Thì ra là thế”

“Ù Ù…...”

“Có hiểu không?”

“Cơ bản là hiểu rồi”

Cô Tô Kha dùng ánh mắt tràn đầy hoài nghi đánh giá Lý Bình An.

Lý Bình An vỗ vỗ cái đỉnh lô, hiển nhiên là chuẩn bị sẵn sàng luyện đan.

Bên kia, Nhuận Thổ đã chuẩn bị xong các nguyên liệu tốt để luyện đan dược bát phẩm. Giá cả của những nguyên liệu này rất cao, có loại có tiền cũng không mua được. Cho dù là Thông Thiên Phong có sản nghiệp lớn cũng chỉ có thể chuẩn bị đủ hai phần nguyên liệu luyện đan.

Một phần nguyên liệu trước đã bị Luyện Dược Sư luyện hỏng. Hiện tại chỉ còn lại phần nguyên liệu cuối cùng này.

Lý Bình An cũng muốn thử luyện một lần, bởi vì từ trước đến giờ hắn chưa từng sử dụng các loại

nguyên liệu phẩm chất cao như vậy.

Điều quan trọng nhất của luyện đan chính là tinh lọc và giữ lại những thành phần hoạt chất có ích của dược liệu. Đồng thời khiến cho chúng kết hợp tối đa với linh khí đưa vào để tạo ra càng nhiều “dược phẩm linh khí” có giá trị cao càng tốt!

Mặt khác, luyện đan cũng cần cố gắng loại bỏ tối đa các thành phần hoạt tính có hại, “linh khí độc” và cả những thành phần hoạt tính vô hại hoặc vô dụng.

Lý Bình An làm rất đơn giản đổ tất cả các dược liệu vào trong đỉnh. Không giống như là một Luyện Dược Sư mà lại giống như là một đầu bếp.

Ngay sau đó, hắn châm lửa luyện đan. Một lát sau, trong lò luyện đan của Lý Bình An toả ra khí áp thiêu đốt rất mãnh liệt, ngọn lửa như đang điên cuồng luyện hóa linh khí.

Bởi vì dược liệu cao cấp có khả năng chứa nhiều linh khí mạnh hơn, bởi vậy nên càng khó hóa lỏng. Tương tự, hoả nội đan của Luyện Dược Sư phẩm cấp càng cao thì càng tốt, phẩm cấp càng cao càng tăng lên khả năng hoá lỏng dược liệu. Hoá lỏng càng nhiều dược liệu thì khả năng chứa linh khí sẽ càng nhiều, càng có lợi cho luyện chế linh đan cao cấp.

Sau đó luyện đan sư sẽ hóa dược, tinh lọc, phân lập, dung hợp, bổ sung linh khí…... Lặp lại các bước

trên nhiều lần. Nói thì đơn giản nhưng làm lại rất phí tâm sức. Chỉ cần hơi không cẩn thận là có cơ nổ lò.

nguy

Nguyên khí quanh người Lý Bình An như con đê vỡ ra một lỗ hổng liên tục tuôn ra cuồn cuộn không ngừng.

Chợt nghe trong lò luyện đan vang lên tiếng lộp bộp.

Rất nhiều thần thức của các Luyện Dược Sư đều tập trung ở bên trong lò luyện đan.

Lúc này, trình tự tiến hành đã đến bước phân đạn.

Lý Bình An đang sử dụng thần thức tiến hành hoá rắn dung dịch thành đan, phân hóa dược dịch và phân hóa dược linh khí.

Từ một hỗn hợp lớn dược dịch và hỗn hợp lớn dược linh khí, phân chia thành nhiều đơn vị nhỏ dược dịch và nhiều đơn vị nhỏ dược linh khí…...

Đây là thao tác rất khoé léo và tinh tế.

Giống như nghệ nhân điêu khắc cát, điêu khắc ra một tác phẩm vậy. “Am—!!”

Bầu trời đang trong xanh sáng sủa đột ngột mây đen kéo tới dày đặc.

Các Luyện Dược Sư đối với cảnh tượng này quá quen thuộc.

Bình thường khi hình thành đan dược vượt qua lục phẩm sẽ xuất hiện dị tượng thiên địa, kéo tới đan

lôi.

Nhưng cảnh tượng kinh khủng như giờ phút này thì là lần đầu tiên bọn họ thấy.

Lúc này, bầu trời trên Thông Thiên Phong giống như là ngày tận thế.

“Meo meo~”

Dù sao Miêu nhi cũng là Miêu yêu, ngay từ khi sinh ra đã sợ hãi sấm sét.

Miêu nhi sợ tới mức trốn vào trong chăn, thân thể co lại thành một cục nhỏ, che lỗ tai thật chặt. Vài luồng sấm sét bắt đầu đánh xuống.

“Ầm ầm – -!”

Mặc dù tu vi của các Luyện Dược Sư khá tốt, nhưng họ cũng không chuyên tu luyện chiến đấu. Vài luồng sấm sét đánh xuống này đã ngay lập tức có Luyện Dược Sư bị sốc đến mức hôn mê bất tỉnh. Ước chừng sau một hồi lâu,viên đan dược ra lò, hóa thành một dòng ánh sáng linh động có ý định bỏ chạy.

Linh đan bát phẩm đã có một phần linh trí. Sau khi nó ra lò, nếu như Luyện Dược Sư không chú ý

thì nó sẽ bay đi. Nhưng chỉ trong nháy mắt nó đã bị thần thức của Lý Bình An bắt được. “Phù-”

Lần đầu tiên hắn cảm thấy thân thể như bị rút cạn sức lực, lần cuối hắn có loại cảm giác này lúc giết đại yêu Kế Mông.

Thân thể Lý Bình An hơi lắc lư, hoa mắt chóng mặt. Thế nhưng hắn cũng không ngã xuống đất mà vẫn giữ vững tư thế hiện tại.Từ bên hông hắn tháo xuống hồ lô dưỡng kiếm, há miệng uống cạn bầu thản nhiên, coi xung quanh như chỗ không người.

rượu,

Lúc này mọi người chỉ dám đứng yên tại chỗ, ai cũng kinh ngạc.

Lý Bình An khôi phục lại được một ít khí lực thì đứng dậy đi ra ngoài. Vẻ mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng, bình thản.

Không hề có vẻ vui mừng khi luyện ra đan dược bát phẩm, cũng không bởi vì cạn kiệt sức lực mà tỏ ra khác thường.

Hắn lững thững rời khỏi phòng luyện đan, trở về phòng nhỏ của mình.

Ngay khi về đến phòng hắn gục xuống, tâm thần tiêu hao quá độ.

Thân thể trống rỗng, thần thức trống rỗng, ý niệm trống rỗng.

Hắn ngủ thật say.

Sợ là chỉ cần chậm vài giây nữa thôi hắn sẽ bị mọi người phát hiện ra sự mệt mỏi này. Vẫn phải giữ

lại hình tượng đại sư huynh không gì không làm được đi~

Hắn tiện tay nắm lấy một vật mềm mại bên cạnh kéo lại dùng làm gối đầu.

Ngủ thôi, ngủ thôi.

Miêu Nhi chớp chớp mắt, nhìn Đại Bình An đang nằm trên người mình, hít hít cái mũi.

“Tiên tử không phải là gối đầu.

Nhưng câu nói ấy không ai nghe thấy.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right