Chương 663: Hãy cùng nhau uống cạn chén rượu trong tay
Giấc ngủ này đối với Lý Bình An mà nói rất dài.
Trong mộng rất nhiều suy nghĩ quay cuồng bay tán loạn.
Lý Bình An rất hiếm khi nằm mơ.
Trong mộng ánh sáng kiếm, âm thanh kiếm, tốc độ kiếm loé lên như ngựa phi nước đại, như thật như ảo, lúc xa lúc gần, biến hoá ra các loại cảnh vật.
Loại trạng thái này đối với Lý Bình An mà nói có phần giống như nhập định, tiến vào trạng thái quán tưởng.
Giấc mộng này không giống mộng thông thường, nó chứa một loại phương pháp cảm ứng huyền diệu khó giải thích, kết hợp với một loại phương pháp dẫn dắt khác thường. Sau khi hắn trải qua quá trình này đã có nhiều lĩnh ngộ hơn. Trạng thái lĩnh ngộ lúc này sâu hơn nữa thì giống như là đang ngộ đạo.
Ngộ đạo chính là: Quán vật, quán tâm, quán chính mình.
Trước đây, hắn luôn cố ý không tiến nhập trạng thái này nhưng hiện tại sau khi bị kiệt sức thì đã không tự chủ tiến vào trạng thái sâu hơn.
Sau khi Lý Bình Anh tỉnh lại, dụi dụi mắt, cố lấy lại tinh thần tỉnh táo hơn, trở mình nằm nghiêng
sang
; bên. Hắn không muốn trở thành người ngộ đạo thành tiên, trở thành một người không còn có ham muốn, không còn có nhu cầu gì nữa, có thể nhìn thấu hết thảy.
Đôi khi con người khó hiểu như vậy.
Lý Bình An không nắm chắc nếu như mình thực sự ngộ đạo thành tiên thì bản thân sẽ thay đổi như
thế nào. Hắn cảm thấy trạng thái hiện tại của mình đã rất tốt rồi.
Hắn ngáp một cái, không muốn ngủ tiếp nữa nên ngồi dậy.
Tiếng kêu của Miêu Miêu tiên tử vang lên.
“Sao Miêu Miêu tiên tử lại ở chỗ này?” Lý Bình An hỏi.
Miêu Nhi ngẩng đầu lên, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn hắn. (000)
“Tiên tử ở chỗ này làm gối đầu cho ngươi!”
“Nhưng tại hạ đâu cần tiên tử làm gối đầu.
Miêu nhi giơ móng vuốt nhỏ nắm thành nắm đấm nện ở trên giường.
“Là Đại Bình An bắt tiên tử ta tới làm gối đầu!”
“Vậy sao?”
“Nếu là thật thì ta có lỗi với tiên tử rồi, nhưng tiên tử là người thông minh hiểu chuyện chắc sẽ không giận ta đâu, phải không?”
......Ừ”
“tại hạ đói bụng quá, nhờ tiên tử tìm cho tại hạ một chút đồ ăn.
Miêu Nhi gật đầu, đứng lên hoạt động thân thể đã hơi cứng ngắc.
“Đúng rồi, tại hạ không ăn chuột đầu”
Miêu Nhi quay đầu lại nhìn hắn.
Lý Bình An nói: “Làm phiền tiên tử rồi.
14:47
Sau một lúc, Miêu Nhi lúc này đã biến thành bé gái chạy trở lại, hai tay cầm khay đựng thức ăn. Phía sau bé gái còn có một người gỗ nhỏ, một người đất nhỏ. Mỗi người cầm một cái đĩa lớn hơn kích thước của bọn họ.
Bé gái đặt đĩa đồ ăn lên bàn, rồi lấy ra bát đũa.
“Mau ăn đi, đừng để bị chết đói.
“Tiên tử yên tâm, ta sẽ không chết đói đâu?
Bé gái bưng về một đĩa mì trộn và mấy đĩa đồ ăn.
Lý Bình An ăn nhanh như gió cuốn mây tan.
Bé gái nhẹ nhàng ngồi gọn bên cạnh, mở sách ra đặt ở trên bàn, chăm chỉ đọc sách.
Lý Bình An hỏi: “Ngưu Ngưu và Nhuận Thổ đâu rồi?”
“Bọn họ chơi ở bên ngoài.”
Lý Bình An ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua bé gái, nói: “Nhớ phải kết hợp giữa lao động và nghỉ ngơi.
Một lát sau, Thanh Phong cũng chạy tới đây.
“Ta cũng đói bụng rồi”
Lý Bình An nói: “Vậy cùng ăn đi.
Thanh Phong nhìn thoáng qua bé gái đang nghiêm túc chăm chỉ học tập thì giật luôn lấy quyển sách.
“Không được tự tiện lấy đồ của người khác!”
Bé gái: ...
Lúc này, Thanh Phong mới yên tâm ngồi xuống ăn cơm.
Lý Bình An khôi phục lại một ít thể lực, ăn thêm mấy viên linh đan bổ khí ích huyết. Lấy ra quần áo mình còn chưa may xong, tiếp tục may.
Trong khoảng thời gian này Lý Bình An không muốn ra ngoài nữa, cũng đã huỷ mấy bữa tiệc rượu. Thật sự là trong khoảng thời gian này tinh thần và thể lực của hắn đều mệt mỏi, không muốn nhúc nhích.
Ngoại trừ việc ăn cơm hàng ngày, hắn cũng không muốn ra ngoài.
Chỉ ở trong nhà tranh nhỏ, đóng cửa thắp hương, pha trà đọc sách.
Nhuận Thổ thì vẫn luôn bận rộn làm việc ở bên ngoài. Một viên linh đan bát phẩm được luyện chế thành công đã khiến cho danh tiếng của Thông Thiên Phong gây được tiếng vang lớn.
Vì thế, trong suốt nửa tháng, Lý Bình An sống rất rảnh rỗi an nhàn.
Bầu trời Thục Sơn hôm nay rất đẹp.
Nhân dịp những ngày nhàn rỗi hiếm có này, Lý Bình An và Lão Ngưu lấy ra mấy chiếc ghế gọi ba năm người bạn tốt ra sau núi Thông Thiên Phong ăn thịt nướng, coi như là làm bữa cơm chia tay.
Gió lạnh như nước gột rửa đi những ồn ào, bụi bặm, gai góc của quá khứ khiến nó trở nên lấp lánh ánh sáng như ngọc bạc. Gió ào ào thổi, cây lá xào xạc.
Lý Bình An ngồi trên chiếc ghế nhẹ nhàng đung đưa.
Lão Ngưu và Nhuận Thổ đang nướng thịt, khá ồn ào.
Dù mọi người đã mấy năm xa cách nhưng may mà không có chút nào xa lạ, giữ khoảng cách nào. Thanh Phong ngửa đầu uống một ngụm rượu lớn.
Miêu Nhi tò mò nhìn chén rượu hỏi: “Uống ngon không?”
“Ngon!”
Vì thế, Miêu Nhi cũng rót cho mình một bát. Nhìn rượu trong bát, bé gái dùng móng vuốt chấm
chấm rồi thử vào miệng, liếm liếm, chẹp chẹp miệng.
“Cay quá”
“Người lớn đều uống rượu.” Thanh Phong nói.
Sắc mặt Miêu Nhi trở nên nghiêm túc, cúi đầu nhìn thoáng qua bát rượu, lộ ra ánh mắt quyết tâm, không sợ chết. Giống như binh sĩ trên chiến trường, dũng cảm không chịu khuất nhục.
Miêu nhi nằm úp sấp, cúi đầu liếm rượu trong bát. Lúc ban đầu nó còn thấy cay. Nhưng dần dần càng nếm càng cảm thấy có mùi vị. Thỉnh thoảng còn ngẩng cao đầu, nheo mắt hồi tưởng lại hương
vị vừa nếm. Sau đó tiếp tục uống một ngụm lớn. Không lâu sau, cả một bát rượu đã bị bé gái uống hết.
“Uống ngon không?” Thanh Phong ôm bả vai nàng.
Miêu Nhi ánh mắt mơ màng, bước chân đi chếnh choáng, ngơ ngác gật đầu.
..... Ùm….....
“Vậy thì uống thêm nhiều đi”
Một vầng trăng tròn phản chiếu trên mặt nước. Gió đêm thổi qua, sóng gợn lăn tăn. Trên bầu trời đầy sao giống như nhận được cảm ứng nào đó. Trong chớp mắt, một tia nhanh chớp loé lên. Phá vỡ sự yên lặng của vạn vặt, sao băng với chiếc đuôi rực rỡ như cầu vồng xẹt qua bầu trời đêm.
“Oa oa…..
Thanh Phong ngẩng đầu nhìn lên, trong mắt phản chiếu ánh sáng rực rõ đó.
Từng ngôi sao băng bay nhanh về phía đông, phía sau còn kéo theo cái đuôi sáng mỏng manh. Giờ khắc này, cảnh tượng quá đẹp.
Đáng tiếc là Miêu Nhi không nhìn thấy, sau khi nàng uống cạn một bầu rượu thì đã sớm mơ mơ hồ hồ ngủ thiếp đi rồi.
Nhuận Thổ nói: “Đại ca, thật tốt quá, không ngờ có một ngày chúng ta còn có thể cùng nhau ngắm sao băng thế này”
“Đúng vậy” Lý Bình An cũng cảm thấy xúc động.
“Đại ca, huynh nói chúng ta còn có cơ hội tụ tập một chỗ lại cùng nhau ngắm sao băng không?” “Có… Hẳn là sẽ có” Lý Bình An nói.
Nhuận Thổ im lặng một lát, ngước mắt lên nhìn sao băng.
“Đại ca, đệ có thể gặp được huynh và Ngưu ca thật sự là một điều may mắn.
“Đừng có nói chuyện như thể sẽ không bao giờ gặp lại như thế.”
Thanh Phong một tay ôm Lão Ngưu, một tay ôm Lý Bình An, bỗng nhiên đề nghị.
“Chúng ta vẽ lại một bức tranh đi!”
Trong núi có đệ tử giỏi vẽ tranh, rất nhanh người đó được gọi tới đây.
Nhóm người Lý Bình An giữ nguyên tư thế.
Đệ tử giỏi vẽ tranh kia rất linh hoạt, chỉ với vài nét ít ỏi đã phác hoạ ra tinh túy của từng người trong tranh.
Thanh Phong ở chính giữa, tay trái ôm Lý Bình An, tay phải ôm Lão Ngưu.
Nhuận Thổ ngồi xổm ở phía trước, cố gắng tạo dạng.
Bên cạnh còn có một con mèo đang ngủ say.
Thời gian như ngưng đọng ở giờ phút này.
“Sư huynh, xin đề một bài thơ.”
Lý Bình An do dự một lát, viết xuống hai hàng chữ.
Mỗi người đều sẽ phải rời đi, hãy cùng nhau uống cạn chén rượu trong tay!!