Chương 664: Ngã dập mông

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 664: Ngã dập mông

1906 chữ

“Đại ca, Ngưu ca, khi có thời gian hai người hãy trở về nhé!”

Hốc mắt Nhuận Thổ đỏ hoe tràn đầy nước mắt.

Lần chia tay này, sợ là không biết bao nhiêu năm nữa huynh đệ mới có thể gặp lại.

“Đại ca, sau khi rời Thục Sơn, huynh có kế hoạch đi đâu?”

“Ta còn chưa nghĩ ra nhưng dự định đi Nam Thông xem thử

“Nam Thông?”

Triệu Linh Nhi đang ở Nam Thông đảm nhiệm vị trí Tổng đốc, trách nhiệm thống lĩnh ba tỉnh quan trọng chống giặc Oa vùng duyên hải.

Cũng không có lý do gì đặc biệt.

Chỉ là khi hắn ở nhà của Cảnh Dục nghe được Triệu Linh Nhi kể về phong cảnh và con người ở Nam Thông. Vì thế, hắn mới nghĩ rảnh rỗi không có việc gì thì đi tới nơi đó thăm thú.

Miêu Nhi nhìn Thanh Phong, từ trong ngực lấy ra con chuột khô cuối cùng đưa cho nàng. Những ngày vừa qua, hoặc là ở trong phủ Tể Phụ của Cảnh Dục, người tương lai là đại thần đại nguyên soái của Đại Tùy, hoặc là ở Phù Ngọc Tông, rồi lại chạy đến Thục Sơn. Những nơi này đương nhiên là không có con chuột nào để cho nàng bắt, hàng tồn cũng đã dùng hết.

Vẻ mặt bé gái nghiêm túc nhìn chằm chằm Thanh Phong. Thanh Phong nhìn con chuột khô, nghi hoặc hỏi: “Cho ta à?”

Bé gái gật gật đầu, giống như vật cô bé vừa đưa không phải là chuột mà là một cái gì đó rất thiêng liêng.

Thanh Phong cũng rất nghiêm túc, nói: “Ngươi chờ ta!”

Nói xong, thân hình nàng biến mất tại chỗ.

Không lâu sau, trên bầu trời xuất hiện một bóng đen khổng lồ.

Bé gái ngẩng đầu ngước mắt nhìn lên không trung.

“Ram—!!”

Một bóng đen to lớn nặng nề rơi xuống. Lập tức mặt đất dưới chân rung chuyển ầm ầm, bụi mù cuồn cuộn.

Bé gái mở to hai mắt, nhìn yêu thú to như núi nhỏ trước mắt.

Thanh Phong đứng trên thân yêu thú, tay nhỏ chống lên eo. Mái tóc dài đen nhánh xõa ra ở phía sau lưng bị gió thổi tung bay. Ống tay áo hơi có chút rộng ở trong gió bay phất phơ. Một ngón tay nhỏ giơ lên chỉ chỉ vào con yêu thú, rất khí phách nói: “Cái này tặng cho ngươi!”

Bé gái : “ ”

Bé gái hít sâu một hơi, ngỡ ngàng bất động một lát. Ngay sau đó, bé gái giống như là đã hạ quyết tâm nào đó, hôm nay cho dù là cõng cũng phải cõng nó đi. Nàng đi tới, đưa tay bắt lấy một ngón chân của yêu thú.

“Um…..”

Nàng dùng hết sức mình thậm chí khi còn nhỏ bú mẹ cũng chưa từng phải cố gắng như vậy. Lại thử vài lần, cuối cùng nàng ý thức được chỉ dựa vào sức của mình thì không thể di chuyển nổi nó. Vì thế, nàng đi tới trước mặt Lý Bình An.

“Đại Bình An, giúp tiên tử!”

Lý Bình An: ( v 4,

Mèo con ngồi trong giỏ vươn móng vuốt ra vẫy vẫy tạm biệt Thanh Phong, Nhuận Thổ và con yêu thú siêu lớn kia.

Quãng đường từ Thục Sơn đến Nam Thông rất xa.

Tuy nhiên nhờ có kênh đào đường thuỷ nối liền nên bọn họ không còn phải đi đường vòng, gian khổ như trước nữa.

Nửa tháng sau, trên đường du sơn ngoạn thủy, ngắm cảnh dạo chơi, rất nhanh bọn họ đã tới được bến tàu của kênh đào.

Đây cũng là một điều thuận lợi khi ở Đại Tùy, không giống như ở các châu khác.

Ví dụ như là ở các châu khác, cho dù hỏi đường người đi đường thì nhiều khi họ cũng không biết, chỉ có thể nói phương hướng một cách đại khái. Thậm chí có đôi khi ngay cả bản đồ cũng không có, chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm mà tự mò đường.

Còn ở Đại Tuỳ, chỉ cần hỏi bất cứ ai là cũng được biết nên đi đường nào.

Đến bến tàu, bọn họ nghỉ ngơi chờ thuyền.

Miêu Nhi biến thành bé gái, trong tay cầm tờ giấy lúc thì gấp thành hạc giấy, lúc thì gấp thành ếch giấy.

“Chủ thuyền, đi Nam Thông bao nhiêu tiền?”

Đằng sau chủ thuyền là một chiếc thuyền lớn.

Những chiếc thuyền lớn như thế này bên dưới là chở hàng hóa, phía trên chở người.

Chủ thuyền là một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi, đang ăn một bát mì Dương Xuân.

“Đi Nam Thông à, đi Nam Thông bảy mươi quan tiền, bao ăn…..

Vừa nghe đến tiền, cô bé lập tức dừng động tác đang làm lại, nhấc tai lên lắng nghe, đồng thời ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào người đàn ông kia.

Chủ thuyền nói xong liếc mắt nhìn thoáng qua có trâu đen lên thuyền, thì nói:

“Trâu thì ba mươi quan tiền, cỏ khô tính tiền riêng. Tiểu cô nương này, cao hơn ba thước không?”

Bé gái lập tức đứng dậy.

“Trẻ em cao không tới ba thước thì không thu tiền, cao hơn ba thước thu ba mươi quan tiền.

Bé gái: (° D°)!!

“Thực ra, tiên tử cao không tới ba thước ạ!”

Bé gái nhanh miệng đổi lại.

Người đàn ông cười híp mắt nhìn bé gái xinh xắn này. Dù tuổi còn nhỏ nhưng đã biết tiết kiệm tiền cho người lớn.

Bé gái nhìn hắn rất nghiêm túc nói: “Tiên tử cao không đủ ba thước, trâu đen không ăn gì cũng được.”

Lão Ngưu quay đầu nhìn về phía bé gái: “Ưm…)....”

Người chủ thuyền cười ha hả: “Được! Cao không đủ ba thước, vậy thì không thu tiền của ngươi.

Lúc này bé gái mới không nhìn chủ thuyền nữa.

Sau một lúc thương lượng qua lại họ cũng đã thỏa thuận và thống nhất giá cả xong.

Bé gái lấy tiền từ trong tay áo ra, vẻ mặt tiếc nuối, rất không nỡ, nhưng cuối cùng vẫn đưa đủ tiền cho chủ thuyền.

Người chủ thuyền cười tủm tỉm nhận tiền, nói với Lý Bình An: “Bé gái nhỏ nhắn này thật đáng yêu. Lý Bình An khẽ mỉm cười đáp lại.

“Gọi một tiếng bá bá đi”

Ánh mắt bé gái đảo qua một vòng rồi nói: “Gọi bá bá, có thể giảm giá sao?”

“Ha ha ha!!”

Người chủ thuyền nhịn không được cười ha ha, mấy người chủ thuyền xung quanh cũng cười. Trẻ con ở độ tuổi này, chính là độ tuổi khiến cho mọi người yêu thích.

Huống chi bộ dáng của Miêu Miêu tiên tử linh động xinh xắn, càng khiến cho người ta yêu thích

“Gọi bá bá thì bá bá cho cháu ăn kẹo”

Ánh mắt cô bé lại đảo qua một vòng, rồi nói: ” Bá bá”

“Ngoan”

Sau đó, bé gái nhận được chiến lợi phẩm của mình.

Nàng chia cho Lý Bình An và Lão Ngưu, vẻ mặt nghiêm túc nói.

Bộ dáng của nàng giống như một người mẹ đi tìm thức ăn, tìm được thức ăn rồi thì về nuôi con của mình.

Lý Bình An và Lão Ngưu cũng không khách sáo từ chối, nhận kẹo, ngậm vào trong miệng.

Ngọt!

Chờ một lúc thì thuyền cũng đã chuẩn bị khởi hành.

Thân tàu cổ xưa ở trong ánh chiều tà trông có vẻ trang trọng và bí ẩn, giống như đang kể lại ký ức lịch sử đã lắng đọng qua từng năm tháng.

Trên sông nước xanh mát, sóng vỗ nhẹ dập dờn, gió nhẹ phất phơ, núi xanh liễu biếc.

Từ xa đã thấy một chiếc thuyền hoa tới từ phía tây.

Trên thuyền giăng đèn, kết hoa rực rỡ.

Nữ tử trên thuyền hoặc đứng hoặc ngồi, đều che mặt bằng vải mỏng, trang phục váy áo làm từ lụa, từng tốp năm ba người tụ tập lại một chỗ.

Tài tử phong lưu làm thơ vẽ tranh, đuôi thuyền còn có ca cơ tuyệt sắc đánh đàn góp vui, rất ồn ào

náo nhiệt.

Trên sông có nhiều thuyền qua lại.

Trên thuyền có rất nhiều người nhưng không phải là họ muốn đi đâu mà chỉ là lên thuyền vui chơi, hoặc đánh cờ, hoặc ngắm cảnh, hoặc kể chuyện, hoặc ca hát, hoặc nhảy múa.

Âm thanh ồn ào không ngừng, hay nhưng không được thoái mái.

Lý Bình An ngồi ở vị trí đầu thuyền, cảm nhận gió nhẹ thổi tới, tiếng cười nói vui vẻ của mọi người. Rất nhanh, mặt trời đã lặn, xung quanh chỉ còn lại tiếng nước chảy của dòng sông.

Thuyền cũng đã đi rất xa.

Những súc vật khác đều phải cẩn thận từng chút một khống chế bằng dây cương, sợ không cẩn thận sẽ làm người bị thương hoặc là xảy ra chuyện gì khác.

Chỉ có con trâu của người áo xanh rất hiền lành, nằm rạp yên lặng trên mặt thuyền.

Lý Bình An dựa người vào thân trâu khò khò ngủ say.

“Ta muốn cưới ngươi làm vợ!”

Có một cậu bé tuổi tác gần bằng tuổi bé gái, tiến đến bên cạnh bé gái đang chơi hạc giấy, mở miệng

nói ra chính là lời này. Có lẽ là vì cậu bé này thấy cô bé rất xinh xắn.

Bé gái nhìn cậu bé một cái, nói: “Tiên tử không thể làm cô dâu của ngươi đâu”

“Vì sao? Cha ta là quan lớn đó.”

“Tiên tử là mèo con.”

“Phụt~” Cậu bé phá lên cười: “Ngươi thật là quá ngây thơ!”

Bé gái không để ý tới hắn nữa.

Cậu bé thấy nàng không để ý tới mình thì khó chịu, có chút tức giận đẩy cô bé một cái từ phía sau. “Cha ta là quan lớn đó!”

Bé gái quay đầu lại, nhìn chằm chằm cậu bé, nghiêm túc nói.

“Tiên tử không muốn chơi với ngươi!”

“Ngươi không chơi với ta, ta sẽ đánh ngươi!”

Cậu bé siết chặt nắm đấm đe doạ: “Cha ta là quan lớn muốn bắt ai thì bắt, muốn đánh ai thì đánh người đó!”

Bé gái quay đầu nhìn lại thấy có một người trung niên dáng vẻ rất quan uy ngồi ở vị trí chủ thuyền chuẩn bị riêng.

Nguòi này đi xa còn đưa theo người nhà, xem ra là sắp đi nhậm chức.

“Tiên tử không so đo với trẻ con

Bé gái cầm hạc giấy, đứng lên bỏ đi.

Cậu bé đuổi theo phía sau, lại đẩy mạnh nàng một cái.

“Ta sẽ đánh ngươi đấy!”

Bé gái nhìn bốn phía, lui về phía sau hai bước.

Cậu bé tiến lên hai bước.

Bé gái lại nhìn sang Đại Bình An, rồi nhìn người trung niên đầy vẻ quan uy kia.

Những người khác cũng không để ý đến bên này.

Bé gái vung mạnh tay đẩy cậu bé ngã bay ra ngoài khiến cho cậu bé ngã phịch một cái dập mông. “Mẹ ơi!”

Cậu bé lập tức khóc thét lên.

Bé gái vội vàng chạy trốn thoát ra khỏi hiện trường.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right