Chương 665: Tri phủ
“Mẹ ơi!!”
Một người mẹ mặc trang phục lụa tơ tằm đi tới, đau lòng ôm lấy con trai nhà mình.
Bé gái vội vàng bỏ chạy, chạy đến một góc tối, nơi không có người. Sau một tiếng “Phụt”, nàng biến thành một con mèo con.
“Mẹ! Có người bắt nạt con.
“Có chuyện gì vậy? Bị thương ở đâu? Có chảy máu hay không?”
Cậu bé cũng không nói là dã xảy ra chuyện gì mà chỉ không ngừng khóc.
Người mẹ thấy con trai của mình như thế thì rất đau lòng. Nàng quay đầu nói với người trung niên có dáng vẻ quan uy: “Con của mình bị bắt nạt mà ông cũng mặc kệ thế à!”
Người đàn ông trung niên thở dài nói: “Chuyện trẻ con thôi mà, có cái gì đâu?
Người mẹ lạnh lùng trừng mắt, hiển nhiên không có ý định dễ dàng bỏ qua việc này.
Người mẹ la lên: “Ai bắt nạt con trai ta!”
Không ai trả lời, tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn về phía người mẹ này.
Có vẻ như mọi người hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra.
“Làm sao thế? Có gan làm, không có gan nhận à!”
Con mèo nhỏ ngoan ngoãn dựa vào trên người Lão Ngưu, thân thể co lại thành một khối. Nhìn nó giống như là đang ngủ nhưng trên thực tế mắt mở to đảo khắp nơi. Tai cũng dựng thẳng lên nghe động tĩnh bên ngoài. Dáng vẻ này chính là có tật giật mình.
“Con trai, là ai bắt nạt con?”
“Là…... là ….. Là một cô bé gái…...”
“Bé gái?”
Ánh mắt người phụ nữ đảo qua trên người mỗi người, nhìn xem có ai phù hợp với đặc điểm của nghi phạm hay không.
Đuôi của mèo con cũng dựng thẳng lên, nếu không phải cô bé đã biến thành một con mèo thì bộ dạng chột dạ này chắc chắn sẽ bị người phát hiện.
Lúc này, Lý Bình An và Lão Ngưu cũng bị tiếng động đánh thức làm cho tỉnh lại, mở mắt ra, đã thấy
người mẹ này cư xử rất kiêu căng, không ai nói chuyện với nàng, nàng liên tục lải nhải không ngớt. “Con trai, con nói cho mẹ biết, là ai bắt nạt con, để mẹ xử lý cho con.
Cậu bé ngừng khóc, ánh mắt đảo quanh tìm kiếm cô bé xinh xắn buộc tóc tròn kia.
Vài người dẫn theo con cái không khỏi nhíu mày, nhìn về phía con gái nhà mình.
Gia đình người mẹ này rõ ràng là gia đình nhà quan.
Tục ngữ có câu: “Nghèo không đấu với phú, phú không đấu với quan
Ai cũng không muốn nhà mình xích mích với nhà
Người mẹ tức giận gầm lên: “Con trai nói cho mẹ là ai, nhanh
Cậu bé ngây ngốc.
Người đâu rồi?
“Mẹ, con không thấy cô bé đó đâu nữa”
Mất tích rồi?
“Có phải chạy xuống dưới rồi không?”
14:48
“Đủ rồi!” cuối cùng người trung niên mở miệng, thấp giọng nói: ” Bà cư xử như vậy, người ta nhìn vào không phải là chê cười hay sao.
“Con trai ông bị người ta bắt nạt, ông cũng không ngó ngàng đến một chút nào là sao!”
Người đàn ông trung niên nhíu mày, trầm giọng nói: “Đừng làm mất mặt nữa! Cũng không phải chuyện lớn gì.
“Cô bé đó đẩy mông con rất mạnh, ngã rất đau!”
Khóc đủ chưa, ngươi bị một bé gái bắt nạt không biết xấu hổ sao mà còn dám khóc!”
Cậu bé dần dần ngừng khóc.
Mèo còn không dám lên tiếng.
Lúc này, Lý Bình An nhìn về phía mèo con nhà mình.
Hắn lấy tay vỗ vỗ nhẹ lên đầu của nó.
Hắn vuốt nhẹ một cái, mèo con không phản ứng gì. Vuốt lần thứ hai, lúc này Miêu Nhi mới tự nhiên ngẩng đầu lên nhìn hắn.
“Là ngươi làm sao?” Lý Bình An thấp giọng hỏi.
Miêu Nhi dùng móng vuốt dụi dụi mắt, lộ ra vẻ mặt ngơ ngác, giống như thật sự chỉ vừa mới tỉnh ngů.
Lý Bình An đã hiểu ra.
“Miêu Nhi không làm gì hết- cũng không có đẩy cậu bé kia, Miêu Miêu tiên tử sẽ không so đo với trẻ con đâu”
Rõ ràng là giấu đầu lòi đuôi.
Vì thế, chuyện ầm ĩ khôi hài này sau sự mắng chửi la hét của người mẹ cũng đã kết thúc.
Miêu Nhi cũng không dám biến thành bé gái nữa.
Cũng may không ai chú ý tới việc này.
Lộ trình tiếp theo yên ổn, không xảy ra việc gì.
“Ngài đang đọc sách gì vậy?”
Buổi trưa ngày hôm đó, khi Lý Bình An đang đọc sách thì người trung niên có dáng vẻ quan uy ngồi bên cạnh bỗng nhiên mở miệng hỏi chuyện.
Lý Bình An lật sách lại lộ ra bìa sách, là một quyển sách y học.
Người trung niên hơi nhướng mày lên, nói : “Thương hàn tạp bệnh luận, ngài cũng thích sách này
Sao?”
“Chỉ là lúc rảnh rỗi không có việc gì thì đọc thôi, ngài cũng đọc qua rồi sao?”
Người trung niên gật gật đầu: “Phụ thân tại hạ chính là y sư, năm đó khi quyển sách này ra đời phụ thân ta đã đọc đi đọc lại vô số lần. Ngay cả bản thân ta cũng đọc không biết bao nhiêu lần, có thể nói là thuộc làu làu.
Người trung niên tiếp tục nói: “Chỉ tiếc là đến bây giờ vẫn không biết tác giả của quyển sách này là ai. Lúc đó khi xuất bản chỉ thấy đóng ấn ký hình một con trâu ở chỗ vị trí chữ ký tác giả, quả thật khiến người ta tò mò”
Lão Ngưu nhếch miệng, chính là Ngưu Ngưu ta đây~
Lý Bình An nói sang chuyện khác: “Đúng vậy, nếu mắt nhìn của tại hạ không nhầm thì ngài chính là quan nhân phải không?”
Người trung niên cũng không giấu diếm: “Ta là tri phủ mới nhậm chức của Nam Thông Thuần Duyên, Lý Mậu Tài”
Lý Bình An gật đầu: “Rất vinh hạnh được gặp ngài”
Lý Mậu Tài nhìn Lý Bình An mặc bộ quần áo xanh, tóc dựng thẳng, cài một cây trâm Thanh Ngọc, trông rất ra dáng là một nho sĩ, trong lòng sinh ra ấn tượng tốt. Trên con thuyền này, cũng chỉ có người này là có dáng vẻ của một người đọc sách.
Thuyền đã đi ba bốn ngày đường, Lý Mậu Tài vẫn chưa tìm được người nào để nói chuyện. Lúc này, may mắn tìm thấy được một người đọc sách nên đã chủ động bắt chuyện. Lý Bình An cũng vui lòng nói chuyện với hắn nhiều hơn.
Lý Mậu hỏi: “Ngài tới Nam Thông là thăm bạn bè người thân hay là du ngoạn?”
“Nửa là du ngoạn, nửa là thăm bạn bè. Khi ngài được điều nhiệm đến Nam Thông, trước đó đối với Nam Thông ngài có hiểu biết gì không?”
“Như thế nào vậy?”
Lý Mậu Tài nói: “Duyên hải Nam Thông kinh tế phát triển, phong cảnh tuyệt đẹp là một nơi du ngoạn rất tốt”
Lý Bình An mỉm cười, hỏi: ” Tại hạ hỏi tình hình Nam Thông thế nào?”
Lý Mậu nhìn đôi mắt xanh thẳm của đối phương, giật mình ngơ ngác một chút. Giống như người đó chỉ cần nhìn thoáng qua là đã có thể nhìn thấu tất cả.
“Nam Thông… Nói thật, nếu có thể ta thật sự không muốn đi tới nơi đó làm quan” “Vì sao vậy?”
Lý Mậu Tài nói: “Mặc dù, Nam Thông rất đẹp nhưng nơi đó cũng là một nơi nhiều chuyện thị phi, chỉ cần hơi không cẩn thận là ..”
Lý Mậu dừng lại, biết những lời kế tiếp không nên nói.
Không biết tại sao khi nói chuyện với đối phương, hắn có một loại cảm giác thoải mái như gió mát lướt qua mặt.
Giống như hai người là bạn bè thân thiết, có thể tâm sự mọi chuyện, không giấu nhau chuyện gì. “Những năm gần đây, hải tặc không ngừng tấn công duyên hải Nam Thông.
Là tỉnh đóng góp nhiều thuế nhất, những năm gần đây vì chiến tranh đối ngoại của quốc gia, mở kênh đào…... đã tăng thuế tới tám lần. Nông dân đã nổi dậy ba lần rồi.
Hơn nữa là ở Nam Thông có ba thế lực gia tộc rất lớn, bén rễ sâu rối rắm khó gỡ. Trước đây, lời nói của bọn họ ở Nam Thông còn có ảnh hưởng hơn cả tổng đốc, thậm chí là hoàng thượng…...
Nếu không có Triệu đại nhân tọa trấn tại đây thì thật sự không biết sẽ loạn đến mức nào” Triệu đại nhân trong miệng hắn, chính là tổng đốc thống lĩnh ba tỉnh quan trọng Nam Thông, Triệu Linh Nhi.
Lý Bình An gật đầu như đang suy ngẫm điều gì đó.
Những điều này lúc trước ở Cảnh phủ, hắn đã nghe Linh Nhi nhắc qua một ít.
Tuy nhiên, giờ phút này khi nghe Lý Mậu Tài nói, dường như tình hình còn nghiêm trọng hơn so với những gì Linh Nhi đã kể.