Chương 666: Trở lại chốn cũ
Chủ thuyền và mấy người chèo thuyền đang cùng nhau kéo lên một cái lưới lớn. “Rào rào rào rào…...
Lưới càng kéo càng nặng, bên trong toàn là cá lớn.
Những người chèo thuyền reo lên vui mừng.
“Hôm nay, có lộc ăn rồi!”
Trong lưới đầy cá tươi nhảy lên tung toé.
Không ít cá vừa ra khỏi lưới đã nhảy tung xuống nước.
Không chỉ có cá mà còn có một số tôm, cua đều còn sống.
Chủ thuyền bắt đầu sơ chế tôm cá.
Chỉ chốc lát sau, nồi lớn đã bốc khói.
Tay nghề của chủ thuyền không thể chê vào đâu được.
Cho cá vào nồi lớn chiên sơ qua bằng lửa nhỏ cho đến khi hai mặt vàng đều.
Sau đó cho cá vừa chiên vào nồi đất hầm thêm một lát, hương vị ngọt ngào trong thịt cá sẽ từ từ toát ra.
Còn có nguyên liệu ướp là rượu gạo tự ủ, mùi cá và mùi rượu gạo hoà quyện với nhau.
Cua lông không lớn nhưng vị béo ngọt, không cần thêm bất kỳ gia vị nào để ướp.
Thêm gừng, hành, xào một lát, rồi rắc thêm muối nữa là xong, ăn ngon lại không bị tanh…...
Mọi người ăn rất nhiệt tình.
“Ngài đi du ngoạn còn dẫn theo một con mèo con và một con trâu, thật khiến cho người ta nhìn mà khó hiểu”
Trò chuyện với Lý Bình An đã khá thân quen, đôi khi Lý Mậu Tài cũng sẽ nói đùa một chút.
Lý Bình An mỉm cười nhẹ, nói: “Mèo con đáng yêu, cưỡi trâu có thể thay đi bộ, dù sao ta ra ngoài cũng không thể thiếu chúng”
“Ngài thật hài hước”
Lý Bình An uống một bát canh cá, cũng múc cho mèo con nhà mình và Lão Ngưu một bát.
“Mẹ ơi, con mèo kia đẹp quá, con muốn chơi với nó”
Miêu Nhi ngẩng đầu lên, nhìn cậu bé kia.
Người mẹ ôm con trai nhà mình, nói với Lý Bình An: “Trẻ con thích động vật nhỏ, có thể cho mượn mèo chơi một chút được không?”
Lý Bình An nhìn về phía mèo con.
Mèo con cũng quay đầu, nhìn chằm chằm Lý Bình An.
“Có vẻ như mèo nhà ta không muốn chơi đâu”
Người mẹ nói: “Ngài nói đùa, sao con mèo lại không muốn chứ”
“Thật sự mèo của tại hạ không muốn.
“Mẹ, con muốn chơi với nó!”
Người mẹ nháy mắt một cái về phía Lý Mậu Tài.
Lý Mậu Tài nói: “Chơi cái gì mà chơi, mỗi ngày dành thời gian đọc thêm sách cũng là chơi!”
Người mẹ lớn tiếng nói: “Không phải chỉ là chơi với mèo thôi sao, sao lại không cho, trẻ con muốn chơi mà. Theo như lời ông nói thì cũng chẳng cần làm gì hết, trói con trai nhà mình lại là được rồi”
Lời này của người mẹ một nửa là nói với Lý Mậu Tài, một nửa là nói với Lý Bình An. Lý Bình An coi như không nghe thấy, cúi đầu bóc lấy thịt cua.
Mèo con và trâu già không biết bóc cua nên ăn cả vỏ cả thịt.
Người mẹ thấy Lý Bình An không phản ứng thì lại liếc mắt nhìn chồng mình một cái. Lý Mậu cũng làm như không nhìn thấy.
“Mẹ, con muốn chơi với mèo! Con muốn chơi với mèo” Cậu bé lại bắt đầu kêu lên. Phụ nhân nói: “Ai u, chỉ là một con mèo thôi mà, chơi không hỏng được đâu.
Lý Bình An thản nhiên nói: “Là mèo con không muốn, tại hạ cũng không thể làm gì được.” Người mẹ nhíu mày, sắc mặt rất không vui.
“Không phải chỉ là một con mèo xấu xí thôi sao….. Không biết còn tưởng là bảo bối gì?
Người mẹ bĩu môi lầm bầm, lại quay sang quát Lý Mậu Tài.
“Ông nhìn xem, ông làm tri phủ nhưng có ai nể mặt mũi ông không!
Ngay cả một người dân bình thường trọc đầu (không có địa vị) cũng không thèm đếm xỉa gì đến ông. Trước kia ở kinh thành thì thôi đi, chạy đến nơi khác làm quan vẫn là dáng vẻ yếu đuối nhún
nhường như vậy. Những năm này hai mẹ con chúng ta với ông đã bị bắt nạt bao nhiêu lần rồi..” Lý Mậu Tài xấu hổ nói với Lý Bình An: “Xin lỗi, Lý huynh đừng chấp nhặt tới lời của nữ nhân Lý Bình An thản nhiên cười, tự nhiên sẽ không để chuyện này vào trong lòng.
Sống đến cảnh giới này, sống đến nhiều năm như vậy.
Nếu hắn giống như loại người chợ búa cãi nhau với người đi đường giữa phố, e là không phù hợp lám.
Lý Bình An thuần thục rất nhanh đã bóc xong thịt cua chia làm hai phần.
Một phần cho lão Ngưu, một phần cho mèo con.
Sau đó bọn họ mang đồ ăn trở về phòng.
Tính từ đầu thuyền, phần đầu tiên, lái thuyền gọi nó là “Trải đầu”, phía dưới trải đầu gọi là khoang thuyền mũi nhọn. Bên trong có thể để một số công cụ như dây cáp, neo sắt, bảng cáp…
Tiếp theo chính là khoang thuyền trước, là khoang phụ chuyên dùng để chứa hàng, ngăn cách với khoang giữa bằng một tấm gỗ.
Kề sát là khoang thuyền chính hay còn gọi là khoang thuyền trải, tương đương với từng gian phòng gỗ nhỏ.
Lão Ngưu mở to miệng nhét hét toàn bộ phần thịt của mình vào một lượt.
Mèo con thì ăn chậm rãi hơn.
Lý Bình An nhìn mèo con, rồi nói: “Sau này nếu gặp phải người xấu, nếu có thể nói chuyện phải trái thì nói rõ phải trái. Nhưng nếu như nói không được thì cũng không nên hạ thủ lưu tình. Nếu đánh không lại thì chạy nhanh không quay đầu lại nữa.
“Tiên tử hiểu rồi” Miêu Nhi bỗng nhiên ngẩng đầu lên, hỏi: “Vậy hôm nay cậu bé kia và mẫu thân hắn có được xem là người xấu không?”
“Vậy phải xem tiên tử định nghĩa người xấu như thế nào. Thế giới này, người xấu có rất nhiều dạng. Người xấu cũng phân ra rất nhiều loại, ví dụ như là kẻ có ý định giết người là xấu, kẻ gian trộm cặp vặt cũng là xấu. Nhưng cái xấu của bọn họ lại không giống nhau.
Miêu Nhi gật đầu: “Tiên tử hiểu rồi!”
“Tiên tử rất thông minh.
“Ùm.””
Lý Bình An nhẹ nhàng vuốt đầu mèo con, vui mừng nói: “Tiên tử thông minh như vậy. Đến một ngày nào đó, tiên tử tách khỏi chúng ta, cũng sẽ không bị người xấu lừa gạt, cũng không sợ tiên tử
sẽ biến thành một con mèo nhỏ xấu”
Bỗng nhiên, mèo con dừng ăn, đuôi cũng không nhúc nhích.
No ngẩng đầu lên và nhìn chằm chằm vào Lý Bình An. “Đại Bình An vừa rồi nói cái gì?”
“Nói tiên tử rất thông minh”
“Câu trước đó”
Lý Bình An do dự, rồi nói: “...... Tiên tử định nghĩa người tốt xấu như thế nào…..
“Tiên tử sẽ không định nghĩa tốt xấu thiện ác, tiên tử chỉ muốn bắt cậu bé kia, còn có mẫu thân hắn về ăn như chuột thôi!!
Mèo con há to miệng, ra vẻ mình rất hung ác.
Lý Bình An mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
Sáng sớm ngày hôm sau
Khi Lý Bình An đang đọc sách thì nghe người chèo thuyền ở bên ngoài hô: “Đến Quy Đà thành, Quy
Đà thành có Quy Thần miếu. Là một địa phương tốt, chúng ta sẽ ở chỗ này bổ sung thêm một chút lương thực, mọi người có thể đi dạo một vòng Quy Đà thành. Chiều tối trở về đây là được!” Quy Đà thành?
Lý Bình An ngạc nhiên.
Nhiều năm trước, khi hắn và Lão Ngưu đi trả lại hạt giống cây Phù Tang cho Yến gia đã đi này.
Hắn còn nhớ rõ năm đó hắn còn thắp mấy nén nhang cho lão rùa ở Quy Đà thành.
Bây giờ không biết tình hình thế nào.
Một lần đi qua là bớt đi một lần quay lại.
Ai cũng không biết lần sau trở lại sẽ là lúc nào.
Vì thế, phần lớn người trên thuyền đều lựa chọn đi xem xung quanh Quy Đà thành.
Lý Bình An đưa Lão Ngưu và mèo con trở lại thăm chốn cũ.
Dường như vẫn còn nhớ bóng dáng con đường ngày xưa.
Bọn họ đến trước đền Quy Đà, ở đây dòng người đông đúc.
noi
Phần lớn mọi người đến đây là dâng hương cầu nguyện, có việc muốn cầu xin. Cũng có một số người nghe danh mà đến, ngắm nhìn cảnh vật ở Quy Đà thành. Chỉ là bây giờ khác với lúc lần đầu hắn đến đây, lần này tượng rùa trong đền Quy Đà đã không còn là pho tượng lão quy trong ký ức hắn trước kia nữa mà đã là một pho tượng nữ tử, dáng vẻ mềm mại rất xinh đẹp.
Lão Quy Thần đã biến thành Quy thần nương nương rồi ~
Lý Bình An đứng trong đám đông, thấy phu nhân của Lý Mậu Tài dẫn theo con trai dâng hương làm lễ với Quy Thần nương nương.
Lý Mậu Tài nhìn thấy Lý Bình An, hỏi: “Lý huynh, sao huynh không đi dâng hương làm lễ?”
Lý Bình An hỏi ngược lại: “Vì sao ngài không đi làm lễ?”
Lý Mậu Tài nói: ” Khi quan viên Đại Tùy còn đang giữ chức vụ sẽ không thể tùy ý lễ bái thần linh” Lý Bình An ngạc nhiên.
“Ta nghe người ta nói, Quy Thần nương nương của Quy Đà thành này có đạo hạnh rất sâu, tạo phúc một phương. Chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành một vị Phương Chính Thần. Lý Mậu Tài thoải mái nói.
“Cũng là do duyên số của nàng ấy” Lý Bình An nói.
Lý Mậu Tài liếc nhìn Lý Bình An, sao giọng điệu nói chuyện của người này lại giống như là đang nói về người cso vai vế nhỏ hơn mình vậy.
Lý Mậu Tài còn đang nghĩ ngợi thì đã thấy một dải ánh sáng từ trong Quy Thần Miếu bắn thẳng lên trời. Ngay say đó dải ánh sáng lập tức hạ xuống.
Chỉ là ngoại trừ tri phủ Lý Mậu Tài và Lý Bình An nhìn thấy cảnh này thì dường như dân chúng bình thường không phát hiện ra sự biến hóa này.
Lý Mậu Tài còn đang nghi hoặc thì đã thấy có một nữ tử tuyệt đẹp, dáng người mềm mại thướt tha xuất hiện ở nơi dải ánh sáng hạ xuống kia.