Chương 668: Đánh người!
1837 chữ
Ninh Ngưng Lang thì nằng nặc đòi Lý Bình An phải ở lại ăn một bữa cơm tối.
Lý Bình An thì lại nói là đã hứa hẹn với người chèo thuyền rồi.
Mặt trời lặn thì phải trở về.
Còn một khoảng thời gian nữa.
Lý Bình An nói: “Quy thần nương nương sắp trở thành chính thần, tại hạ còn chưa gửi một phần quà mừng”
Ninh Ngưng Lang nói: “Tiên sinh khách khí rồi. Sao Ngưng Lang lại có thể nhận lễ vật của tiên sinh. Dù sao thì nói đi cũng phải nói lại, Ngưng Lang có được ngày hôm nay cũng là nhờ may mắn có tiên sinh..”
“Năm đó, nếu không phải năm đó tiên sinh diệt trừ tên súc sinh kia thì hiện tại ta đã hình thần câu
diệt từ lâu rồi”
Lý Bình An lại nói: “Ngươi không cần, nhưng tại hạ lại không thể không đưa”
“Chẳng qua du lịch đã nhiều năm, trên người của tại hạ cũng chẳng có món gì gọi là bảo vật” “Đành giải quyết cho nương nương một chuyện phiền não”
Ninh Ngưng Lang ngẩn ra.
“Tức là chuyện của giao long..”. Lý Bình An do dự một lát, sau đó hai tay bắt đầu tạo thành ấn quyết.
“Graoooo!!”
Có tiếng long ngâm vang vọng khắp đại sảnh.
“Ông mày đi ra rồi!”
Tam công tử ngửa mặt lên trời, rống lên một tiếng thật to.
Tâm thần Ninh Ngưng Lang chấn động.
“Ammmmm!”
Dường như có tiếng sấm ầm ầm vang vọng bên tai.
Một bóng hình giống như đầu rằng màu trắng chợt lóe ra, lại có sấm sét màu xanh bay vờn ở xung quanh.
Trên người được phủ kín một tầng vảy giáp cứng rắn, lấp lóa ánh sáng lạnh lẽo.
“Ông đây tự do!! Ông đây tự do rồi!!!”
Tam công tử quay đầu nhìn vào Lý Bình An, tặng cho hắn một cái mặt quỷ rồi lè lưỡi.
“Ông đi đây!!”
Vừa dứt lời, thân ảnh đã tiêu thất trong hư không.
Rồng, có thể lớn có thể nhỏ, có thể thăng cũng có thể giáng.
Lớn thì thôn vẫn thổ vụ hút mây nhả sương, nhỏ thì ẩn giới tàng hình tiêu thất trong hư không.
Thăng thì bay vút khỏi thiên không, giáng thì chìm xuống biển cả.
Lý Bình An thản nhiên nói: “Rồng lựa thời mà biến hóa, cũng như con người lúc đắc chí có thể tung hoành bốn biển”
“Rồng là vật có thể so sánh với anh hùng trên đời này”
“Quy thần nương nương có thể tạo phúc cho một phương, có thể được xưng là anh hùng” Ninh Ngưng lang nói: “Thật sự là tiểu nữ không dám nhận”
Lúc này, bên ngoài miếu Quy thần.
Vẫn có tiếng long ngâm vang vọng bên tai.
Mọi người đều nhao nhao ngẩng đầu nhìn lên.
Quy thần nương nương hiển linh??
Không đúng lắm, dù nghe như thế nào thì âm thanh này cũng không giống với âm thanh của Quy thần nương nương.
Tam công tử bay lượn về phía chân trời, phát ra tiếng cười sang sảng.
“Ha ha ha ha… Ông mày tự do rồi…. Không khí thật là tươi mới…. Khặc khặc khặc khặc….
Tam công tử còn chưa nói xong, chỉ cảm thấy dường như ở phía sau có một loại lực lượng đang lôi kéo hắn lại mà không có cách nào kháng cự được.
“Khônggg!!!”
Lại một lần nữa Tam công tử xuất hiện trong miếu Quy thần.
Nhìn Lý Bình An, nhìn Lão Ngưu, lại nhìn Ninh Ngưng Lang.
Về mặt không kìm được mà trở nên xấu hổ.
“Ta… Ta đã trở lại…”
Lý Bình An cười thản nhiên: “Có một ít giao long, làm phiền Tam công tử đi qua xem xét một lát” “Tốt nhất là có thể thương lượng và hữu nghị, nếu như vạn bất đắc dĩ thì có thể động thủ”
“Nhưng nhớ kỹ đừng để xảy ra án mạng”
Nếu đối phương không làm việc gì quá đáng, vậy thì chỉ cần dọa sợ là đủ.
Để cho bọn chúng hiểu được là Quy thần nương nương cũng không phải là dạng dễ trêu chọc.
Như vậy sẽ bớt đi rất nhiều phiền toái.
Tam công tử bĩu môi: “Biết rồi”
Lý Bình An lại nhìn vào mèo cam ở bên cạnh, đang lén lén lút lút đút bánh ngọt vào trong túi: “Tiên tử cũng đi cùng đi”
Miêu Miêu tiên tử ngẩng đầu, đôi mắt to tròn nhìn hắn đầy vẻ nghi hoặc.
Lý Bình An nói: “Miêu Miêu tiên tử phải học để làm thêm rất nhiều chuyện”
“Cái gì tiên tử cũng biết làm”
“Đúng vậy, chuyện lần này đành phải nhờ vào tiên tử và Tam công tử”
Miêu Miêu tiên tử cắn một miếng bánh ngọt cuối cùng, rồi lau lau vụn bánh trên tay. Ngay sau đó nhảy từ trên ghế xuống.
“Việc này cứ giao cho tiên tử”
Lý Bình An kéo mèo cam sang một góc: “Để dạy cho tiên tử một môn pháp thuật” “Pháp thuật gì?”
“Phải khống chế Tam công tử, đừng để cho hắn có thể nhân cơ hội mà làm loạn” “Ồ!!”
Mèo cam lướt nhanh qua những tầng mây, có ánh nắng nhu hòa ấm áp chiếu rọi lên trên đầu.
Khiến cho nàng không hiểu tại sao mà lại sinh ra cảm giác đang xuyên qua không thời gian. Nàng nhìn đến ngây người.
Không ngừng mà xuyên qua những đám mây, từng từng mây rồi lại từng tầng mây, tốc độ vô cùng
nhanh chóng.
Lại có hào quang rực rỡ chiếu rọi, khiến cho đồng tử trong veo lại nhiễm thêm màu óng ả như hổ phách.
Tầm mắt của nàng rơi xuống nơi đại địa rộng lớn vô ngần, ngắm nhìn từ trên không trung, có thể thấy rõ ràng mọi thứ dưới mặt đất không bỏ sót một thứ gì.
Mèo cam ngồi trên đầu rồng, nắm chặt lấy hai chiếc sừng của Tam công tử.
“Lát nữa đến đó, nhớ rằng là cần phải hung dữ với người ta”. Tam công tử nói. “Tại sao?”
“Bởi vì, chỉ khi nào mình đủ hung dữ thì đối phương mới có thể sợ chúng ta!”
“Được!”. Mèo cam ngoan ngoãn gật đầu.
“Ngươi đàm phán với bọn chúng trước, nếu đàm phán không có tác dụng thì đến lượt ta động thủ” “Được”
“Còn nữa, đừng có bóp cái sừng của ta chặt như vậy”
“Ngoại trừ nói từ ‘Được ra thì ngươi còn có thể nói cái gì khác không?” Mèo cam trừng mắt lên nhìn: “.... Được”
Hạ lưu Ninh Giang.
Trong một tòa phủ đệ.
Đèn đuốc huy hoàng, oanh ca yến vũ, tiệc tùng linh đình.
Khách khứa ai nấy đều say lướt kha lướt khướt…
Trong lúc hoan hoan hỷ hỷ, còn có thể tùy chọn tinh quái xinh đẹp của thủy tộc để nhảy máy. Thực sự vừa bước chân vào phủ đệ này liền có cảm giác như vừa đi tới ngưỡng cửa thiên đường.
Có một nam tử mặc áo choàng xanh biếc ngồi ở chủ vị, trên tay đang cầm một chén rượu, nhẹ nhàng lắc lư theo điệu nhạc.
Bộ dạng dường như là không biết mệt mỏi.
Bên cạnh là một vị lão giả có chân thân là cóc yêu, nói: “Công tử, tuy rằng nói là muốn làm cho thủy thần Ninh Giang bẽ mặt, nhưng cũng không nên làm quá mức”
Nam tử áo xanh không cho đấy là đúng, cứ việc uống cạn chén rượu.
Lúc này, có thủy quái tiến vào.
“Lão gia, có yêu đến bái lạy”
“Ồ? Là yêu quái gì?”
“Một con miêu yêu”
“Miêu yêu?”
Nam tử áo xanh cố gắng lục lọi trí nhớ.
Trong ký ức, dường như không quen biết một tên miêu yêu nào.
“Để cho nàng vào đi”
Chỉ một lát sau, có một tiểu nữ đồng được bọc trong bong bóng khí tiến vào.
Trên đầu tiểu nữ đồng có hai quả cầu tròn, mặc một bộ quần áo màu đỏ, đeo một chiếc trống nhỏ. Rõ ràng là rất không quen thuộc với bọt khí dưới nước, trên mặt tràn đầy vẻ tò mò. Nam tử áo xanh nhìn nàng một lượt rồi hỏi: “Tiểu miêu yêu kia, đến phủ đệ của ta có chuyện gì?”
Đôi mắt tròn xoe của tiểu nữ đồng xoay chuyển chớp chớp rồi mở miệng nói: “Ngươi… Ngươi… Về sau ngươi không được uống rượu rồi gây chuyện ở đây nữa!”
“Haaaa”
Nam tử áo xanh cười một tiếng.
“Là Quy thần nương nương nhà ngươi phái ngươi tới?”
“Là Đại Bình An bảo ta tới”. Tiểu nữ đồng thành thật nói ra.
Khách khứa xung quanh cũng cười lên ha hả, thích thú nhìn vào tiểu miêu yêu này.
“Vậy nếu ta tiếp tục quấy rối thì sao?”
“Thì sẽ đánh ngươi”. Tiểu nữ đồng nói rất nghiêm túc.
“Ha ha ha haa….!!!”
Lại thêm một tràng cười rộ lên bốn phía.
Tiểu nữ đồng nghe được ý tứ cười cợt của đối phương, lập tức đưa hai tay ra bắt một cái pháp quyết.
Nhưng đây vẫn là lần đầu tiên thi pháp ở trong nước, chỉ có thể triệu hoán ra được một tiểu nhân còn nhỏ hơn so với mức bình thường.
Nếu không nhìn kỹ thì gần như là không phát hiện ra được.
Không triệu hoán ra cái này thì còn đỡ, nhưng sau khi triệu hoán ra…
Tiếng cười nhạo ở xung quanh lại càng lớn thêm, thậm chí có người ôm bụng cười to, lăn lộn đến
mức ngã xuống từ trên ghế.
“Tiểu miêu yêu, mau tìm mẫu thân ngươi đến đây”
“Ha ha ha… Không ổn rồi… Ta cười muốn chết mất!”
66 77
Tiểu nữ đồng đành bóp một pháp quyết.
Một tấm phù triện bay lên, không lửa mà tự bốc cháy.
Cùng lúc đó, Lý Bình An đang ngồi trong miếu Quy thần cũng bấm ngón tay bắn ra.
Cả tòa phủ đệ dưới nước sâu khẽ rung lên.
“Graooo!!!”
Phía sau mèo cam bỗng nhiên xuất hiện một vị thần long mặc khải giáp, cao lớn hơn mười trượng. Khí thế mênh mông tràn ngập ra khắp thiên địa, đôi mắt bễ nghễ quan sát chúng sinh ở dưới chân
như con kiến hôi.
Trên thân còn có lôi đình sấm sét xanh biếc vờn quanh, đây không phải là thực lực của gã nam tử áo xanh có thể so sánh.
Bình ngọc trong tay nam tử áo xanh đột ngột vỡ nát thành mảnh nhỏ.
Khóe mắt hơi giật giật.
Ngay giờ khắc này, vẻ mặt của đông đảo khách khứa đang ôm bụng cười to bỗng nhiên trở nên cứng
đờ…
Cái gì vậy???