Chương 669: Say rượu.

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 669: Say rượu.

Sự xuất hiện đột ngột của cự long mặc khải giáp khiến cho bầu không khí xung quanh đột nhiên đông cứng lại.

Khóe miệng nam tử áo xanh co giật liên hồi, khóe mắt cũng run run rẩy rẩy.

Hàm răng bị cắn chặt tưởng như là sắp vỡ nát.

Nhưng hắn vẫn duy trì tư thế ban đầu, cũng không phải là cố gắng tỏ ra trấn định.

Mà là thân thể trở nên cứng ngắc, không dám làm ra bất cứ cử động nào.

Tôn cự long mặc khải giáp kia lộ ra toàn bộ chân thân, không che giấu chút nào.

Mơ hồ lại có khí tức của chân long.

Có tia sét xanh biếc lượn lờ quanh thân, đôi mắt giống như hai quả cầu dung nham.

Bị đôi mắt đó nhìn chằm chằm vào, cảm tưởng như toàn thân cũng bị hòa tan.

Lồng ngực của nam tử áo xanh cũng phập phồng mãnh liệt.

Giao long ở trước mắt này chắc chắn không tồn tại ở khu vực phụ cận của thủy vực Ninh Giang. Còn tiểu nữ đồng kia lại càng đáng sợ hơn.

Trên người không tỏa ra bất kỳ khí tức mạnh mẽ gì, vậy mà tiện tay là có thể triệu hoán ra một con giao long mặc khải giáp.

Tiểu nữ đồng nhăn nhăn mũi, đi về phía trước hai bước.

Chỉ có hai bước đơn giản như thế này, nhưng cũng đủ để cho đông đảo khách khứa cùng vị nam tử áo xanh rung động tận tâm hồn.

Mới vừa rồi còn cười nhạo cho rằng pháp lực đối phương thấp kém, không biết tự lượng sức mình. Nhưng tình thế hiện tại đột nhiên đảo ngược.

“Graoooo!!!!”

Để gia tăng khí thế, Tam công tử há miệng, phát ra từng đợt long ngâm.

Tiếng long ngâm chui vào trong tai, liên miên không dứt, khiến cho người ta sởn cả gai ốc.

Đông đảo thủy tộc ở nơi này chỉ cảm thấy bản thân không thể động đậy, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Tiểu nữ đồng lại chỉ thấy khí lưu ở phía sau bắt đầu nhộn nhạo, giống như có một bàn tay vô hình ở

phía sau mạnh mẽ đẩy vào người nàng.

“Ái uiii!!”

Tiểu nữ đồng lảo đảo một cái rồi ngã sấp mặt xuống đất.

Mọi người ở đây: (©oC)...

Tiểu nữ đồng lại gượng gạo đứng dậy từ trên mặt đất, quay đầu lại nhìn thoáng qua Tam công tử.

Tam công tử lại làm như không có chuyện gì, đưa mắt nhìn ra chỗ khác.

Nam tử áo xanh là người đầu tiên đứng dậy, chắp tay cúi đầu.

Rất nhiều khách khứa cũng bắt đầu học theo.

“Không biết tôn giá từ phương nào lại giáng lâm tới hàn xá, chiêu đãi có điều không chu toàn xin tôn giá chớ trách”

Tiểu nữ đồng nhìn vào nam tử áo xanh, nghiêm trang nói: “Ngươi, sau này không được quấy rầy sinh sự, nếu không sẽ đánh ngươi!”

Nam tử áo xanh ngẩn người, sau đó gật đầu điên cuồng.

“Tiểu thần hiểu rồi! Tiểu thần hiểu rồi!”

“Tiểu thần có mắt không tròng, đắt tội với thượng tiên, mong thượng tiên chớ trách phạt”

~)

Tam công tử dùng móng vuốt ngoáy ngoáy lỗ mũi.

Hóa ra chỉ là một tên hiếp yếu sợ mạnh, thật là nhàm chán…

Còn tưởng rằng tên này có thể kiên cường mà đứng lên động thủ với mình.

Đã rất lâu không hoạt động gân cốt, ai mà biết tiểu tử này lại sợ hãi như vậy.

Tiểu nữ đồng thấy đã đạt được mục đích nên chuẩn bị rời đi ngay.

Nhưng Tam công tử lại nói: “Thời gian vẫn còn sớm, hay là ở lại chỗ này ăn một bữa!”

Tam công tử nhìn thấy sơn hào hải vị của thủy tộc, lại thấy đã lâu rồi mình không được ăn một bữa ngon như vậy.

Tiểu nữ đồng nói: “Nhưng Đại Bình An nói chúng ta làm xong việc thì phải trở về ngay!”

“Lát nữa đi về cũng không muộn, huống chi nơi này còn có nhiều đồ ngon như vậy..” Nghe xong lời này, nam tử áo xanh vội vàng nói phụ họa:

“Đúng vậy! Đúng vậy! Hai vị thượng tiên giá lâm, quả thật là vinh hạnh của chúng ta”

“Kiểu gì thì kiểu cũng phải để cho tiểu thần khoản đãi một bữa để bày tỏ tâm ý”

Tiểu nữ đồng nhìn vào Tam công tử, lại nhìn vào thức ăn trên bàn.

Lại nghĩ tới Đại Bình An, cảm thấy do dự…

Nhưng Tam công tử đã ngồi xuống vác miệng ra ăn.

Rốt cục thì tiểu nữ đồng cũng không thể chống đỡ được lời mời đầy thịnh tình của đối phương.

Nhìn vào từng món ăn mà mình chưa từng thấy bao giờ.

Tiểu nữ đồng do dự gắp lên một miếng, cho vào trong miệng.

“... Ừm… Ngon thật”

Vừa ăn, vừa nhân lúc những người khác không chú ý tới mình.

Lại bỏ một phần thức ăn vào trong túi, chuẩn bị để mang về cho Đại Bình An và Ngưu Ngưu.

“Miêu thần nương nương, đây là rượu ngon ba trăm năm của long phủ, kính xin Miêu thần nương nương thưởng thức”

“Ồ, cảm ơn!”

Tiểu nữ đồng uống một chén rượu, chỉ cảm thấy được hương thơm ngào ngạt.

“Àaaaa!!”

Tam công tử cũng uống cạn một chén rượu.

Một lúc lâu sau, một rồng một mèo mới rời khỏi thủy cung.

Tam công tử hóa thành bộ dáng giao long, bay lượn bên trong tầng mây.

Mèo cam ngồi trên đầu rồng, hai má ửng hồng.

Ánh mắt dại ra, miệng khẽ nhếch lên, người không nhúc nhích.

Ngay cả chiếc đuôi cũng thành thật mà rũ xuống.

“Hic…”

“Cái thủy cung này tuy nhỏ, nhưng hương vị của đồ ăn quả thực không tệ, rượu cũng có một phong vị độc đáo”

“À, sau khi trở về cũng đừng nói chuyện này với Lý Bình An”

“... Ta đang nói với ngươi đấy”

Tam công tử kinh hãi, mèo cam vốn ngồi trên đầu mình đã biến mất không thấy đâu. Thân rồng đột ngột dừng lại giữa không trung.

Không phải con mèo này uống quá nhiều nên ngã từ trên đầu mình xuống rồi chứ. Xong đời rồi!!

Nếu con mèo kia xảy ra chuyện gì, e rằng Lý Bình An sẽ chặt mình tám đoạn.

Tam công tử nhanh nhanh chóng chóng truy tìm khí tức của mèo cam, rồi đột nhiên lao vút qua tầng mây, phi xuống phía dưới.

Mèo cam chỉ cảm thấy tiếng gió ào ào ở hai bên tai, thân thể đang rơi tự do từ không trung xuống phía dưới.

Tam công tử khẽ cuộn chiếc đuôi, lại một lần nữa đón được mèo cam.

Lúc này mới thở ra một hơi thật dài, tâm thần cũng trở nên nhẹ nhàng.

“Chuột to… Chuột to.

Mèo cam cắn vào chiếc đuôi đầy vảy.

Mặt trời dần nghiêng về phía tây.

Lý Bình An và Lão Ngưu cáo biệt Ninh Ngưng Lang, trở lại bến thuyền.

Lão Ngưu nhìn ra xung quanh, tâm trạng cảm thấy lo lắng, hay là đã xảy ra chuyện gì?

Lý Bình An bình tĩnh bưng một bát mì, nói cho Lão Ngưu biết là không có chuyện gì xảy ra.

Lão Ngưu liếc hắn một lượt, nói rằng ngươi là cái đồ không tim không phổi.

Nếu đứa nhỏ xảy ra chuyện gì thì làm sao?

Người chèo thuyền vừa ăn mì, vừa giới thiệu món mì này với Lý Bình An.

“Ăn mì chú ý nhất là phần nước dùng, mì muốn ngon thì nước dùng phải ngon”

“Nước dùng này bao gồm con lươn, móng giò, xương heo, các loại vỏ tôm rồi được ninh trong bốn

tới năm canh giờ”

“Sau khi tỏa ra hương thơm độc đáo thì vớt xương đùi và xương sống heo ra”

“Rồi ninh nhỏ lửa trong ba canh giờ nữa..”

Lý Bình An tán thành, đầu cũng gật gật theo, đưa ra đánh giá của mình.

Đồng thời cũng yên lặng ghi nhớ cách làm này trong đầu mình.

“Ăn ngon thật!”

Người chèo thuyền nhìn hắn, cười nói: “Thêm một chén nữa nhé?”

“Được!”. Lý Bình An vui vẻ đồng ý.

Lão Ngưu thì ăn mì nhưng không cảm nhận được mùi vị, chỉ giương mắt nhìn về phương xa.

Rốt cục khi nhận ra khí tức của Tam công tử và mèo cam, vội vàng chạy ra ngoài.

Lý Bình An cũng đi theo.

Trong khoang thuyền có vẻ hơi chật hẹp, Tam công tử lộ ra một nụ cười xán lạn.

“Mặc dù sự việc có hơi hơi phiền toái, nhưng cũng may mắn mà giải quyết được thuận lợi rồi!”

“Meowww”

Mèo cam thì gật gà gật gù.

Tam công tử vội vàng đỡ lấy nàng, cười cười nói nói: “Bay hơi lâu trên không trung, chắc là có vẻ không thích ứng”

“Ừm, đúng vậy”. Mèo cam ngẩn người.

Lý Bình An nói: “Xong việc thì trở về ngay à?”

“Đúng vậy!” Tam công tử gật đầu.

Mèo cam cũng gật đầu theo.

“Nếu không còn chuyện gì nữa thì ta trở về đây”

Ngay sau đó, Tam công tử hóa thành một luồng ánh sáng, chui vào trong Bạch Ngọc Kinh.

Mèo cam thì đặt mông ngồi lên trên giường nhỏ, nghiêng người ngả ngốn.

Lý Bình An cũng không vạch trần sự việc, chỉ bất đắc dĩ mà cười cười.

Để cho Lão Ngưu đi nấu bát canh giải rượu.

Gió sông thổi qua nhè nhẹ, trăng sáng từ từ mọc lên.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right