Chương 670: Đồng tiền. (Lặp số chương)
Sau đó, đi thuyền cũng không có bất kỳ trắc trở gì, chỉ có nước sông từ từ chảy xuôi, bên tai có gió nhẹ quanh quẩn.
Càng đi về phía nam, khí hậu lại càng trở nên dễ chịu.
Có rất nhiều tàu bè xung quanh.
Như Giang thuyền, Kinh thuyền, Châu thuyền… mỗi nơi đều có tuyến đường nhất định.
Mấy ngày sau, bên bến thuyền.
Từ rất xa đã có thể nhìn thấy bóng người nhộn nhạo ở bờ bên kia.
“Chư vị, xuống thuyền thôi!”
Người chèo thuyền hô lên một tiếng vang dội.
Mọi người đã nhìn thấy cảnh tượng bên bờ từ lâu, trên từng khuôn mặt đều hiện lên vẻ chờ mong thích thú.
Chuyến đi mười mấy ngày, cuối cùng cũng đã kết thúc.
Thuyền lớn cập bờ, mọi người lần lượt xuống thuyền.
Lý Bình An đứng trên bến, chắp tay với nhà thuyền, coi như là lời tạm biệt.
Lý Mậu Tài nói: “Tiên sinh mới tới đất Nam Thông này, nếu không có địa phương nào thực sự cần phải đi, hay là chúng ta cùng đồng hành?”
Nam Thông.
Duyên hải Nam Thông, thương mại vận tải rất phát triển.
Trình độ phồn hoa của nó có thể so sánh với kinh thành.
Tuy vậy, những năm gần đây, lao dịch thuế má đã quá nặng, hơn nữa, giặc Oa vùng duyên hải thường hay làm loạn.
Khiến cho ba tỉnh Nam Thông dần dần suy sụp.
Thế nhưng, lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, cũng không phải những tỉnh khác có thể so sánh được. Vừa đi, Lý Mậu Tài vừa giới thiệu tình hình Nam Thông cho Lý Bình An.
Trên đường đi cũng tiện thể ăn mỹ thực đặc sản của đất Nam Thông, lại ngắm nghía nhân tình thế thái.
Nam Thông là quê quán của Lý Mậu Tài, hiện giờ lại được bổ nhiệm về quê hương, tất nhiên là vô cùng thoải mái.
Sau đó lại được gặp vị quan viên phụ trách đón tiếp tri phủ mới nhậm chức là Lý Mậu Tài.
Lý Bình An uyển chuyển từ chối lời mời của Lý Mậu Tài, sau đó từ biệt.
Trên đường, người đến người đi, thấy thời gian cũng không còn sớm.
Nên cần đi tìm một chỗ ngủ trước đã, còn về ngày mai nên đi làm cái gì…
Thì để mai tính.
Sau một lần tâm sự hung hãn về giá cả của lão bản của khách điếm và tiểu nữ đồng, cuối cùng lấy được một cái giá cực kỳ ưu đãi để ở lại gian khách điếm này.
Tiểu nữ đồng biến thành mèo nhỏ, đứng ở khung cửa sổ. Ngẩng đầu, lỗ mũi vểnh lên trời.
Hít lấy hít để mùi vị bên ngoài.
Hình như ngửi thấy mùi của chuột.
Lúc trước đi qua mấy địa phương đều không có chuột, khiến cho Miêu Miêu tiên tử phải ôm một
nỗi sầu.
Vì thế Miêu Miêu tiên tử quay đầu lại nói với Lý Bình An và Lão Ngưu.
“Tối nay không cần để phần cơm cho tiên tử”
“Được rồi”
Lúc gần đi, mèo cam vẫn không quên để lại một câu dặn dò.
“Còn nữa, nhớ nghỉ ngơi sớm…
Mèo cam nhảy xuống.
Lý Bình An và Lão Ngưu cùng nhau rời khỏi khách điểm.
Tìm một nơi thật tốt để ăn tối.
Dù sao thì tiền ở trong tay vẫn còn dư lại một khoản.
Trong khoảng thời gian ngắn thì vẫn chưa phải lo lắng về vấn đề tiền bạc.
Gió đêm thổi nước trôi, gợn lên từng cơn sóng rất nhỏ, ở phía xa xa có tiếng ca múa mơ hồ truyền
Lý Bình An và Lão Ngưu lững thững đi tới.
Mất hơn nửa canh giờ mưới tìm được quán cơm mà người địa phương đều khen là ngon.
Một cơn gió mang theo hương vị thơm ngon thoang thoảng truyền tới, phảng phất như đang nói rõ ràng là tiệm này quả thực danh bất hư truyền.
Chỉ là không cho phép Lão Ngưu vào bên trong.
Vậy là Lý Bình An gói ghém đồ ăn vào trong bọc lá sen, xoay người rời đi.
Bỗng nhiên ngửi thấy mùi rượu ở trên bàn quầy, làm cho con giun rượu trong bụng cũng muốn chui
“Chưởng quầy, rượu này bán như thế nào?”
Chưởng quầy mải tính toán, gọi được một lúc mà không cất tiếng trả lời.
Mãi sau mới ngẩng đầu lên.
Giống như là trong lúc vô cùng bận rộn phải rút ra một ít thời gian.
“Muốn mua rượu gì?”
“Rượu này!”
Có thể chống lại tà ma quỷ hồn, là vật phẩm xu cát tị hung.
Lý Bình An giới thiệu đơn giản về lai lịch và công dụng của đồng pháp tiền này.
Treo trong nhà, có thể dùng làm trang trí, có thể giữ bình an.
Cũng có thể mang theo bên mình để tránh tà ma.
Người phạm thái tuế cũng có thể dùng để trừ tà ngăn tai cản họa…
Đồng tiền này được tự tay Lão Ngưu nhân lúc rảnh rỗi mà luyện chế ra chơi đùa.
Thế nhưng bởi vì lo lắng lãng phí tiền bạc cho nên cũng chỉ luyện chế ra một xâu tiền này. Chưởng quỹ liếc mắt nhìn vào Lý Bình An một cái.
Thấy tướng mạo hắn thanh tú, mặc một bộ áo xanh.
Trên lưng đeo đàn nhị, ăn mặc đơn giản gọn gàng.
Không giống như là ăn xin, lại càng không giống như là tới đây quấy rối.
Chưởng quỹ cầm lấy đồng tiền kia, không quá coi trọng.
Trong mắt hắn thì đây chỉ là năm đồng tiền xu mà thôi.
Vì thế đành nói: “Một chén rượu được không? Coi như là hai ta kết giao bằng hữu”
Lý Bình An cũng không nói thêm gì, một chén thì một chén.
Không quan tâm đến đáng giá hay không đáng giá, hiện tại hắn muốn nếm thử loại rượu này, tốn bao nhiêu tiền cũng là đáng giá.
Chưỡng quầy cũng nghĩ như vậy.
Tâm trạng hôm nay khá tốt, coi như làm một việc thiện.
Chứ năm đồng tiền xu làm sao có thể uống được một chén rượu loại này?
Chỉ sợ năm lượng bạc vẫn còn chưa đủ.
Vì thế gỡ cái máng rượu xuống, định rót rượu.
Lý Bình An lại tự lấy cái chén của mình ra, ý bảo chưởng quầy rót vào cái chén.
Chưởng quầy cũng rót đầy một chén rượu.
Lý Bình An đã thưởng thức qua vô số loại rượu ngon, thế nhưng quả thực là loại rượu này có một loại phong vị độc đáo.
Mang theo một cảm giác ngọt ngào tinh tế.
Nuốt xuống, chỉ cảm thấy cổ họng cũng reo hò vui sướng, hương thơm vẫn lưu lại ở trong miệng. Ôn nhu như ngọc ngà, dư hương mãi trong miệng.
Lúc uống thì thoải mái, uống xong thì thư thái, say nhẹ nhàng, tinh tế, vừa vặn.
“Không tệ! Rượu rất ngon!”
Lý Bình An khen.
Chưởng quầy nói: “Đúng là rượu ngon. Bình thường cũng chỉ có quan to quý hiển mới có thể hưởng dụng”.
Lý Bình An gật gật đầu: “Đa tạ!”
Lúc này chưởng quầy mới để ý thấy đối phương chỉ mới uống nửa chén rượu, bèn nói: “Sao vậy? Định mang nửa chén này về nhà thưởng thức?”
“Nửa chén này là để lại cho Lão Ngưu nhà ta”
Chưởng quỹ sửng sốt.
Lý Bình An nói cảm ơn, sau đó mang theo đồ đa đi ra ngoài.
Chưởng quỹ lại cảm thấy người này rất thú vị.
Nhìn năm đồng tiền mà đối phương để lại, cũng không để ý tới mà cứ tùy tiện vứt ở trên bàn.
“Ái chà, Trương gia!”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, chưởng quầy vội vàng buông bàn tính xuống, chắp tay nghênh
Người vừa tới là vị quản gia của Lưu gia ở Nam Thông.
Lưu gia ở Nam Thông, không nhiều không ít thì cũng đã có lịch sử ba trăm năm, rễ cắm rất sâu. Đừng nói là quan viên ở phủ Nam Thông này, cho dù làm quan viên trong kinh thành đối với hắn cũng có thừa lễ độ. “Chưởng quầy vẫn khỏe chứ? Sức khỏe gần đây tốt không?” Trương quản gia cười hắc hắc.
“Nhờ hồng phúc của ngài, tinh thần rất phấn chấn. Rượu đã chuẩn bị xong xuôi cho ngài, ta sẽ cho người mang tới”
Trương quản gia ngồi xuống, từ trong điếm có người mang một vò rượu ngon tới. Trương quản gia nói với hạ nhân: “Các ngươi cũng đi hỗ trợ đi”
Chưởng quầy thì lấy ra một vò rượu, rót cho Trương quản gia.
Bên trong cũng có người bưng ra vài món ăn.
Trương quản gia cười cười: “Chưởng quầy khách khí rồi”
“Nên làm, nên làm”
Trương quản gia uống một hơi cạn sạch chén rượu, hai người ngồi hàn huyện vài câu.
Lúc này, ánh mắt Trương quản gia nhìn thoáng ra xung quanh.
Chợt nhìn thấy năm đồng tiền kia ở trên bàn quầy, đôi mắt hơi híp lại.
“Chưởng quỹ, ngươi… đồ vật này.”