Chương 671: Năm đồng tiề
1555 chữ
“Ồ! Chưởng quầy, thứ này của ngươi à?”
Hai mắt của Trương quản gia hơi híp lại.
Chưởng quầy cũng nhìn theo tầm mắt của Trương quản gia: “À, vật kia à? Vừa rồi có người cầm năm đồng tiền này đổi với ta một chén rượu”
“Hôm nay tâm tình ta không tệ, lại thấy hắn không giống như người tới quấy rối nên đổi cho hắn một chén rượu”
Lưu gia ở Nam Thông đã tồn tại hơn ba trăm năm.
Trương quản gia lại làm quản gia cho Lưu gia.
Tất nhiên là tinh thông phương pháp tu hành, năm đồng tiền kia ở trong ánh mắt của hắn…
Tinh quang chói mắt, ánh sáng rực rỡ.
Ẩn chứa pháp lực thông thiên.
Trong lòng Trương quản gia kinh ngạc, nhưng lại ra vẻ thờ ơ để hỏi chưởng quầy cho rõ sự tình. Nghe được chưởng quầy nói như vậy.
Con mắt của hắn hơi lay động, e rằng chưởng quầy vừa gặp được một tiền bối tu hành..
Nhưng lại không biết.
Chậc chậc… Mắt mù không thấy bảo bối.
Trương quản gia nhấp một ngụm rượu, tìm ra một cái cớ: “Năm đồng tiền này trông rất đẹp mắt”
Chưởng quầy nói: “Nếu ngài thích nó thì xin tặng cho ngài”
“Ồ, sao ta lại có thể lấy chứ. Trương quản gia giả vờ từ chối.
“Cũng không phải là đồ vật gì đáng giá, chỉ là năm đồng tiền mà thôi, ngài thích thì xin tặng cho ngài”
Trương quản gia cười ha hả, thuận tay thu năm đồng tiền lại.
Trong tay vừa cầm được năm đồng tiền, vội đưa thần thức vào dò xét. “Oánh!”
Bất chợt cảm thấy tâm thần thanh minh, thân thể cũng chấn động.
Trương quản gia vội vàng rút thần thức của mình ra, thở ra một hơi thật dài. “Phù!”
Trương quản gia vừa mừng vừa sợ.
Lão Ngưu dùng một ngụm đã uống hết nửa chén rượu còn lại, trong miệng còn chẹp chẹp. Òoooo!!!
Lý Bình An nói: “Thế nào? Mùi vị rất không tệ đúng không?”
Một người một trâu gặm mấy cái bánh bao, sau đó trở về nhà.
Dọc theo đường đi, dòng người huyên náo, nhưng lại có chỗ khác biệt so với kinh thành.
Đi trên đường luôn luôn cảm thấy chỗ nào đó kỳ quái.
Nhưng mà không thể nói rõ thành lời.
Lý Bình An đành cho rằng nguyên nhân đến từ bản thân cho nên không nghì gì nhiều. Sắp đến lễ hội mặt nạ ở Nam Thông rồi.
Võ giả đeo lên tấm mặt nạ dữ tợn, hóa trang thành Phương tương thị trong truyền thuyết.
Một tay cầm khiên, một tay cầm giáo.
Vừa múa vừa la hét “mặt nạ, mặt nạ..” rồi chạy đi khắp các ngõ ngách.
Nhảy múa khắp nơi tìm kiếm vật bất tường không may mắn.
Để xua đuổi dịch bệnh, cầu lấy bình an.
Nhìn thấy ở hai bên đường có không ít người đang bán những loại mặt nạ quỷ này.
Hàng giá rẻ thì chỉ mấy văn tiền một cái, hơi hơi tinh tế thì phải bỏ ra hơn mười văn tiền mới có thể mua được.
Nhập gia tùy tục, Lý Bình An cũng bỏ ra mười lăm văn tiền để mua lấy ba chiếc.
Trở về nhà, Lão Ngưu cơm no rượu say rồi đi ngủ rất ngon.
Cả cái giường cũng bị Lão Ngưu chiếm lấy, tiếng ngáy rung trời.
Còn tối nay
‘ thì Lý Bình An không cảm thấy buồn ngủ.
Đành ngồi xuống dưới đất, quán tưởng nhập định.
“Loạt xoạt loạt xoạt”
Có tiếng động từ bên ngoài truyền đến, ngay sau đó cảnh cửa hé ra một khe nhỏ.
Là Miêu Miêu tiên tử đi bắt chuột đã trở về.
Mèo cam đứng ở trong bóng tối, hai mắt lấp lánh hào quang.
Nhấc chân lên, sau đó đóng cửa sổ lại.
Rồi ngay lập tức nhảy từ trên cửa sổ xuống, uyển chuyển rơi xuống đất. Động tác rất liền mạch lưu loát.
“Meowww meowww!”
“Miêu Miêu tiên tử đã trở về rồi à? Hôm nay thu hoạch như thế nào?”
“Rất tốt, tiên tử bắt được rất nhiều chuột”
Lý Bình An: “Tiên tử thật là lợi hại”
Một bên móng vuốt của mèo cam cầm một con chuột còn sống, móng vuốt còn lại lấy ra mười năm đồng xu.
Sau đó ngẩng đầu lên, hai mắt tỏa sáng nhìn vào Lý Bình An.
“Đây là tiền mà tiên tử kiếm được ngày hôm nay?”
Mèo cam gật đầu: “Lúc tiên tử đang bắt chuột, nghe thấy có người đang tìm người để vác bao tải”
“Tiên tử đi khiêng bao tải hay sao?”
14:51
“Tiên tử vác được mười lăm cái bao tải, sau đó người nọ nói sống nói chết cũng không cho tiên tử vác nữa, rồi cho tiên tử mười lăm cái đồng xu”
“Tiên tử vất vả rồi”
Bỗng nhiên mèo cam nhìn thoáng qua ba cái mặt nạ ở trên bàn, rồi rất tò mò mà nhìn thật lâu vào
mấy chiếc mặt nạ quỷ đó.
“Mới mua hôm nay”
“Bao nhiêu tiền?”
“Mười lăm đồng xu”
Mèo cam ngẩng đầu, mở to hai mắt ra nhìn vào Đại Bình An.
Sau đó lại cúi đầu nhìn vào ba chiếc mặt nạ quỷ này rồi hít sâu một hơi:
“Đắt quá”
“Đúng vậy, Miêu Miêu tiên tử đi nghỉ ngơi đi”
Mèo cam đưa con chuột kia cho Lý Bình An: “Chuột này”
“Sao lại cho ta?”
“Cho ngươi chơi”
“Tại hạ không chơi chuột”
“Ngươi chơi đi, sau khi chơi rồi thì không lãng phí tiền mua những thứ đồ chơi kỳ quái này nữa”
Lý Bình An bất đắc dĩ nở ra nụ cười.
Thì ra là Miêu Miêu tiên tử lo lắng mình lãng phí tiền bạc.
Mấy ngày kế tiếp, một người một trâu một mèo…
Chậm rãi du ngoạn ở đất Nam Thông.
Tính toán thời gian, chỉ còn ba ngày nữa là sẽ đến hội chợ.
Lễ hội lớn nhất ở Nam Thông, cũng là đạo quán phồn thịnh nhất phía bắc.
Lễ hội rất lớn, bên ngoài rộng rãi, thông suốt bốn phương tám hướng.
Đến lúc đó, người của bốn phương tám hướng sẽ tụ tập tới nơi này. Muốn ăn, muốn ở, muốn mua đồ, muốn xem náo nhiệt.
Có những lễ hội quy mô lớn thu hút đủ loại kinh doanh đồ ăn vặt, bán giày mũ vải vóc, rút quẻ xem bói, bán đan dược thuốc cao, mãi võ kiếm tiền…
Nghệ nhân, giang hồ… cũng từ bốn phương tám hướng mà chạy tới nơi này.
Tóm lại là một thời gian náo nhiệt.
Tất nhiên là Lý Bình An sẽ không qua một việc vui vẻ như vậy.
Chỉ là trên đường lại xuất hiện một khúc nhạc đệm nhỏ.
Lý Bình An chuẩn bị mua kẹo hồ lô cho tiểu nữ đồng, lại thấy được hai người ăn mặc như kẻ ăn mày. Bất cứ nơi đâu, bất cứ khi nào.
Sẽ không thể tránh khỏi có người ăn mày xuất hiện.
Chỉ kỳ quái là một tên ăn mày trong số đó lại kẹp một đứa bé trai trong tay.
Con trai của Lý Mậu Tài?
Lý Bình An dừng bước.
Mèo cam cũng cực kỳ mẫn cảm với mùi vị, đã ngửi được mùi vị quen thuộc này.
“Hai vị xin dừng bước, đứa nhỏ này…
Không đợi Lý Bình An nói xong, hai tên ăn mày kia đã bỏ chạy. Nhưng mà, vừa mới chạy được hai bước.
Thân thể đột ngột cứng đờ tại chỗ, không thể động đậy.
Lý Bình An đi tới bên cạnh bọn họ, kéo đứa nhỏ trong lòng tên kia ra.
Đứa bé đã bất tỉnh.
Lý Bình An nhẹ nhàng điểm một cái lên trán đứa nhỏ.
Một lát sau, đứa nhỏ mở mắt.
Đứa trẻ sửng sốt một lát, hít một hơi, chuẩn bị khóc lên.
“Suyttt!”
Lý Bình An nói: “Đừng khóc”
Giống như là có một lực lượng thần kỳ nào đó, đứa bé trai lập tức nín khóc, kinh ngạc nhìn vào hắn. Có vẻ như là đi lạc cha mẹ, sau đó bị hai tên ăn mày này lợi dụng sơ hở kéo đi.
“Ta dẫn ngươi đi tìm phụ thân và mẫu thân của ngươi được không? Điều kiện đầu tiên là ngươi đừng có khóc”
Được”
Lúc này đứa nhỏ hoàn toàn nhu thuận, không còn bộ dạng không kiêng không nể như lúc trước ngồi ở trên thuyền.
Rồi rất ngoan ngoãn đi bên cạnh Lý Bình An.
Lý Bình An tìm hai tên nha dịch, vứt hai tên ăn mày cho nha dịch.
Trình bày rõ tình huống, nói đứa nhỏ này là con trai độc nhất của tri phủ Thuần Duyên, Lý Mậu
Hai nha dịch sửng sốt, liếc mắt nhìn nhau.
Vừa biết được là con nhỏ của tri phủ mới nhậm chức, lại gặp được người áo xanh có khí chất phi phàm.
Không giống như là đang nói dối nên chẳng dám chậm trễ,
Vội vàng dẫn bọn họ đi vào nha môn.