Chương 672: Tội lỗi.

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 672: Tội lỗi.

1897 chữ

Lý Bình An đi vào nha môn rất thuận lợi, sau đó ngồi chờ trong đại sảnh.

Một lát sau vẫn không thấy Lý Mậu Tài.

Mà là một vị có bộ dạng như người thủ thư tiếp đãi bọn họ.

“Tại hạ là sư gia của phủ nha Thuần Duyên”

Lý Bình An hơi chắp tay: “Hữu lễ”

“Đa tạ túc hạ xuất thủ tương trợ, bằng không thì chúng ta cũng không có cách nào để báo cáo công tác với tri phủ đại nhân”

“Hiện giờ tri phủ đại nhân còn đang đi xuống các huyện dưới để thăm nắm tình hình, tạm thời còn chưa biết được việc này”

Sư gia nói xong rồi tiến lên một bước, lấy ra một túi bạc từ bên hông.

“À à… Chỗ tiền này coi như là.”

“Không cần, nếu Mậu Tài huynh không có ở đây, vậy ta cũng không tiện ở lại. Xin cáo từ” Tiểu nữ đồng ngẩng đầu lên nhìn vào Lý Bình An.

Trong đôi mắt dấy lên sự nghi hoặc to lớn, tuy vậy cũng không làm ra động tác gì.

“Túc hạ không ở lại uống chén trà sao?”

“Không cần”

Nhìn vào bóng lưng Lý Bình An dần dần rời đi.

Sau đó, người đàn ông râu quái nón tự xưng là sư gia kia nhìn thoáng qua đứa nhỏ.

Đứa nhỏ mở miệng, cất tiếng yếu ớt: “Cha mẹ ta đâu?”

“Ngươi hỏi ta thì ta biết hỏi ai!”

Lúc này vị sư gia kia lại không còn nhiệt tình như trước đó.

Thay vào đó là sự lạnh lùng và thiếu kiên nhẫn.

“Vì sao túc hạ lại lừa gạt ta?”

Có âm thanh vang lên từ phía sau lưng.

Gã râu quai nón hoảng sợ, quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy nam tử áo xanh vốn nghĩ rằng đã rời đi lại một lần nữa xuất hiện ở phía sau lưng mình. “Ngươi… Ngươi… Ngươi muốn làm gì?”

“Vì sao túc hạ phải lừa gạt ta? Hiện tại thì phu thê Lý Mậu Tài đang ở đâu?”

Gã râu quai nón lùi về phía sau: “Ngươi muốn làm gì? Đây là nha môn của tri phủ, há lại để cho ngươi làm loạn?”

“Người đâu!”

Hắn quát một tiếng thật to.

Ngay sau đó đã có mấy tên thị vệ vác đao xông vào.

Nhưng chỉ trong nháy mắt đã đồng loạt nằm xụi lơ xuống dưới mặt đất.

Mí mắt gã râu quai nón run lên: “Túc hạ là người tu hành?”

“Mà chuyện này cũng không trọng yếu”

“Đại Tùy của ta, đã diệt biết bao nhiêu tu sĩ có tu vi cao siêu”

“Hôm nay ngươi dám xông vào nha môn tri phủ… Ngày mai, thiết kỵ của Đại Tùy ta sẽ đồ diệt toàn

bộ sư môn của ngươi”

Lý Bình An mở ra tròng mắt xanh xám nhìn chằm chằm vào hắn.

Gã râu quai nón chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần của mình run rẩy kịch liệt.

Trong mắt hắn, dường như thân thể đối phương đột ngột trở nên vô cùng cao lớn.

Có một ảo ảnh thoáng hiện ra ở phía sau.

Lấp lóa phù triện màu vàng, giống như quy củ của thánh nhân.

Gã râu quai nón cũng là nho sĩ đọc sách thánh hiền, vào giờ phút này chỉ hận không thể quỳ xuống dập đầu.

“Hiện tại phu thê nhà Lý Mậu Tài đang ở đâu?”

“... Chết… rồi.”

Gã râu quai nón phải rất khó nhọc mới phun ra được hai chữ.

“Đã chết?”. Lý Bình An biến sắc mặt.

“Chết như thế nào?”

“Chuyện này… chuyện này thì tiểu nhân không biết. Chỉ biết là trưa hôm qua mới truyền đến tin

tức, nói là tri phủ mới nhậm chức cũng với người nhà của hắn đều đã chết”.

Lý Bình An chắc chắn ở dưới áp lực như thế này thì đối phương không thể nói dối.

Tri phủ của triều đình mới được phái đi nhậm chức, tới nhậm chức chưa được mấy ngày đã lăn ra chết.

Chuyện này quá mức quỷ dị.

Nam Thông. Phủ đệ Lưu gia.

Trương quản gia đang nhìn vào năm đồng tiền pháp ở trong tay, tấm ta tấm tắc, vô cùng ngạc nhiên.

Hắn ta đã không ngủ hai ngày hai đêm nay rôi.

Vẫn luôn nghiên cứu ảo diệu trong mấy đồng tiền này.

Hắn không nói chuyện này cho bất kỳ người nào khác.

Thất phu vô tội, hoài bích có tội!

Hắn hiểu rõ đạo lý này hơn bất cứ ai!

Chỉ là, nếu muốn người ta không biết thì trừ khi mình không làm.

Chạng vạng tối, Trương quản gia đã bị gọi đến đại sảnh của một phân gia thuộc Lưu gia.

Lưu gia có bốn tên quản gia.

Trương quản gia chẳng qua chỉ là một quản gia của một phân gia mà thôi.

Ngày thường đều mượn danh tiếng của Lưu gia để tác oai tác quái.

Trương quản gia đi vào đại sảnh, ngước mắt nhìn xung quanh.

Vẻ mặt hơi thay đổi, vì mấy trưởng bối hay gia chủ ngày thường đều không gặp mà giờ phút này đều ngồi ở đây.

Trương quản gia khom lưng, cúi đầu xuống rất thấp.

Trong lòng bồn chồn.

Lúc này, ngồi ở chủ vị chính là con trưởng của gia chủ Lưu gia.

Tên là Lưu Trường Trạch.

Tuổi tác của gia chủ Lưu gia đã khá cao, cho nên hiện tại đa số sự vụ của Lưu gia là do Lưu Trường Trạch quản lý.

“Dâng trà!”

Lập tức có hạ nhân bưng khay trà đi tới.

“Quy củ như cũ, một chén trà, một câu hỏi”. Lưu Trường Trạch thản nhiên nói.

Trương quản gia run rẩy.

“Tiền pháp lấy ở đâu?”

Trương quản gia uống một chén trà, sau đó trả lời thành thật.

“Tiền chưởng quầy của cửa hàng Xuân Hành có được nó. Tiền chưởng quầy nói là có một người đi ngang qua muốn mua rượu, dùng tiền này để đổi rượu”

“Tiền chưởng quầy không biết nhìn hàng, ta thấy đồng tiền này rất có linh vận nên lấy tới tay”

Lưu Trường Trạch: “Ngươi có gặp người nọ không?”

“Tiểu nhân vẫn chưa nhìn thấy, thế nhưng theo lời của Tiền chưởng quầy…

“Người nọ mặc áo xanh, tướng mạo thanh tú, đeo đàn nhị hồ trên lưng.

“Còn gì khác nữa không?”

“Không ạ”

Lưu Trường Trạch gật đầu, phất phất tay, ý bảo hắn rời đi.

Trương quản gia thở phào nhẹ nhõm, giao đồng tiền kia ra rồi lùi ra ngoài.

Vừa ra khỏi đại sảnh đã thấy hào quang lóe lên.

Trương quản gia chỉ cảm thấy hoảng hốt, sau đó trời đất ở trong mắt đột ngột quay cuồng.

Một lát nhìn thấy được bầu trời xanh thẳm, tích tắc sau lại nhìn thấy chủ điện ở dưới ánh mặt trời… Đầu lâu của Trương quản gia bay lên, sau đó nặng nề rơi xuống mặt đất.

Còn lại tia ý thức cuối cùng là nhìn vào người xuất hiện ở phía sau tràn đầy nghi hoặc.

Lưu Trường Trạch quan sát đồng tiền pháp ở trong tay, hai mắt đang híp lại thành một đường thẳng.

Không bao lâu sau, Lưu Trường Trạch trở về chủ gia của Lưu gia.

Gia chủ Lưu gia, Lưu Vân Hán.

Đang ở trong sân sau, đùa giỡn với thanh hổ đầu thương.

Cũng không thèm nhìn vào Lưu Trường Trạch, chỉ cất giọng: “Nói đi!”

“Đã hỏi xong, đồng tiền là do một người áo xanh để lại, bị Trương quản gia vô tình lấy được” “Có thể luyện chế được đồng tiền này, tu vi của đối phương ít nhất cũng là trong phạm vi thượng tam cảnh”

“Nếu như có loại tu sĩ này vào Nam Thông, nhất định chúng ta sẽ nhận được tin tức từ trước” “Nhưng lần này lại không nghe được bất kỳ phong thanh gì”

“Ta đã để cho người tìm kiếm, vô luận là tướng mạo hay phong cách làm việc của người nọ đều rất giống với một người”

“Hiệp khách áo xanh Lý Bình An”

Cây thương đầu hổ trong tay Lưu Vân hán đột nhiên tạo thành tư thế tấn công mãnh liệt, đâm lên trên không trung.

Ngay lập tức vang lên một tràng âm thanh nổ tung.

“Lý Bình An? Hắn tới Nam Thông làm gì?”

“Không biết… Hay là… là đã phát hiện ra điều gì rồi hay không?”. Lưu Trường Trạch nói.

Lưu Vân hán đâm mũi thương đầu hổ xuống mặt đất: “Nghe đồn Lý Bình An và tổng đốc Triệu Linh

Nhi có quan hệ không tồi”

“Lý Bình An tới Nam Thông thì rất có thể là để gặp Triệu Linh Nhi” “Để cho người của phủ tổng đốc chú ý tới động tĩnh của Lý Bình An”

Phủ Tổng đốc.

Lý Bình An mang theo đứa nhỏ, đi tới cửa của phủ Tổng đốc.

Tri phủ mới nhậm chức chưa được mấy ngày đã chết.

Chỉ để lại một đứa con.

Chắc chắn có điều gì đó không ổn.

Chuyện chuyên nghiệp thì phải giao cho người có chuyên môn đi làm.

Lý Bình An nghĩ rằng chuyện lần này vẫn nên giao cho Triệu Linh Nhi, tổng đốc của Nam Thông đi giải quyết.

Thấy có thị vệ canh gác ở ngoài cửa, bèn đi tới phía trước.

“Tại hạ là Lý Bình An, có thể coi là bằng hữu của Triệu tổng đốc, đặc biệt tới đây bái phỏng, làm

phiền giúp thông báo cho một tiếng”

Thị vệ đánh giá Lý Bình An, thấy đối phương cũng là người đọc sách nên cung kính thêm vài phần: “Xin chờ một lát”

Chỉ chốc lát sau, thị vệ đã đi ra.

“Thân thể tổng đốc đang có bệnh nhẹ nên không tiếp khách, đành mời vị tiên sinh này trở về vậy” “Hả?” Vẻ mặt Lý Bình An không thay đổi: “Đây là chính miệng của Triệu đại nhân nói?”

“Việc này… Việc này…

Còn không đợi tên thị vệ nghĩ ra một cái cớ thì lại có một người đi ra từ bên trong phủ Tổng đốc. “Là Lý tiên sinh đúng không? Xin mời vào trong”

Người nọ có vóc dáng mập mạp, tựa như rất có thân phận ở trong phủ Tổng đốc.

Thị vệ thấy hắn nói như thế thì không có phần do dự nào mà lùi ra sau tránh đường. Lý Bình An khẽ nhíu mày.

Từ khi đến Nam Thông, ở bất cứ nơi nào cũng đều cảm thấy không thoải mái.

Nhưng lại không biết là không thoải mái ở chỗ nào.

Lúc này, đứng ở phủ Tổng đốc lại càng cảm giác được như vậy.

Người mập mạp nói: “Đã nghe được đại danh của Lý tiên sinh từ lâu, hôm nay được gặp mặt, quả thật là tam sinh hữu hạnh”

“Túc hạ quá khen, nghe nói thân thể Triệu đại nhân bị bệnh, không biết là thật hay là giả?”

“Ha ha ha. Đây chỉ là lý do thoái thác với bên ngoài, Tổng đốc đại nhân còn đang chờ tiên sinh ở bên trong đây”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right