Chương 699: Đồ Sơn Nhã
Cánh đồng tuyết bắt đầu từ hai tháng trước, tuyết cứ rơi mãi chẳng ngừng.
Theo bản đồ của Trường Thanh đi đến đây đã là nơi cuối cùng, chỉ có thể tự tìm đường đi tiếp.
Một người một trâu một mèo nấp ở trong hang động tránh tuyết.
Ngoài kia tuyết lớn quá, chỉ đành chờ đến khi tuyết ngơi bớt.
Hang động không lớn, một người một trâu một mèo chen chúc với nhau.
Ở giữa là đống lửa.
Lão Ngưu nhìn bản đồ, không khỏi cảm khái Trường Thanh vẽ bản đồ kỹ ghê. Trên cơ bản khá là sát thực tế so với tình hình ở nơi đó.
Lúc này, lão Ngưu hắt hơi một cái.
Ngay lúc này, Trường Thanh đang ở khu vực Ung Châu xa xa.
Cầm bản đồ lão Ngưu đưa cho hắn, lại ngẩng đầu nhìn xung quanh.
Người xuất gia không được chửi bậy.
Đù mé bần tăng đi đường nào bây giờ!
Mèo con cúi đầu liếm láp móng vuốt, ở cánh đồng tuyết mênh mông này làm gì có chuột cho nàng
Giờ chỉ có thể ngồi chán ở đây thôi.
Lý Bình An uống một ngụm trà, ngắm nhìn cảnh tuyết bên ngoài. “Cũng không biết bao giờ tuyết mới ngừng”
“Cũng không biết bao giờ tuyết mới ngừng”
Mèo con nhàm chán học theo cách nói chuyện của Lý Bình An. Lý Bình An bật cười.
“Không bằng ra bên ngoài nặn người tuyết cho bớt chán đi “Tiên tử nặn nhiều người tuyết lắm lắm rồi”
Sau khi đi vào địa phận cánh đồng tuyết phía Đông, mỗi khi đến lúc nghỉ ngơi mèo con sẽ chạy đi nặn người tuyết.
E rằng chơi sắp chán mất rồi.
“Vậy cũng chỉ đành ở lại đây chờ thôi”
“Tiên tử không cần nhại theo tại hạ đâu” Mèo con nghiêng đầu.
Lão Ngưu :”Ngưu
Mèo con: “Ngưu
Lão Ngưu: Hở?
Lý Bình An lại bật cười.
Bèn cảm thấy, hôm nay là một ngày rất ư là bình thường.
Qua mấy ngày sau, cuối cùng tuyết cũng đã ngừng rơi.
Đã đến lúc tiếp tục lên đường rồi.
Trước đó thi thoảng còn có thể gặp một hai người Man, nhưng càng đi về phía Đông lại càng hoang vắng.
Đến cuối cùng, vốn chẳng thấy người Man đâu, mà ngược lại ngày càng trông thấy nhiều dã thú. Có vượn lông trắng, có mãng xà trắng, có đàn thú nhung nhúc từng con.
Phần lớn đều là màu trắng, nhất là con mãng xà màu trắng kia, nó đứng ở trong tuyết, không khác gì hòa cùng với đất trời trắng xóa này.
Cứ như thế vừa đi vừa nghĩ, khi thì có tuyết lớn, khi thì trời đất hiền hòa.
Nếu tuyết quá lớn, một người một trâu một mèo bèn đi tìm một chỗ tránh tuyết.
Ngồi ngay ngắn bên ánh lửa, đọc sách, mặc dù đã thuộc lòng nội dung trong sách từ lâu.
Nhưng nghe tiếng tuyết rơi ngoài kia, uống trà, lặng lẽ đọc, cứ như vậy lại thư giãn cực kỳ. Đó chính là cái mà người ta gọi là: “Trăm lần đọc sách mỗi lần lại tự ngẫm ra một ít.
Chỉ là lúc này, mèo con đang ở ngoài chơi đùa bỗng chạy vào.
“Bên ngoài có người!”
“Một người phụ nữ ăn mặc đẹp như tiên tử”
“Đẹp như tiên tử? Trên đời này làm gì có ai xinh đẹp hơn tiên tử được chứ?” Lý Bình An tò mò hỏi. Mèo con khẽ giật mình, chớp chớp đôi mắt màu hổ phách.
Cúi đầu, xấu hổ nói.
“Ừ….thì cũng đúng
/\/ /•/w/•/ /)/
“. . . Không đúng! Đây không phải trọng
điểm”
Mèo con vuốt vuốt mặt, lấy lại tinh thần kịp thời.
“Nơi này làm gì có thể có người được chứ? Tiên tử ngửi được mùi khác, là mùi của yêu tinh.
Trên đường tuyết, có một nữ nhân xinh đẹp mặc áo tơ lụa đi tới phía bên này.
Khi đi ngang qua hang động.
Nữ nhân liếc nhìn Lý Bình An, mỉm cười.
Lý Bình An cũng cười đáp lễ.
Mèo con trốn sau đuôi lão Ngưu.
Nữ nhân thoải mái ngồi xuống.
Lý Bình An mời trà.
“Túc hạ đến từ đâu?”
“Trung Châu?”
“Xin hỏi là tu sĩ của phái nào?”
“Tự đến tự đi, không tính là người của bất cứ nơi nào”
Nữ nhân như có điều suy nghĩ khẽ gật đầu, không e dè, nàng ta tự giới thiệu mình: “Tiểu nữ là Đồ
Sơn Nhã của tộc hồ ly Đồ Sơn, xin hỏi tên của túc hạ?”
“Lý Bình An, lão Ngưu, đây là Miêu Miêu tiên tử”
“Tiểu nữ xin chào”
“Túc hạ khách khí rồi.
“Không biết Lý tiên sinh không ngại xa xôi tới đây, là có chuyện gì quan trọng chăng?”
“Cũng không có chuyện gì cả, ra ngoài du sơn ngoạn thủy thôi”
Vẻ mặt Đồ Sơn Nhã vẫn vậy, dường như nàng không tin lắm vào những lời này của Lý Bình An.
Lý Bình An cũng không giải thích thêm, hắn hỏi: “Xin hỏi nếu đi tiếp về phía Đông, sẽ đến khu vực nào?”
“Là một nơi danh lam thắng cảnh”
“Ồ? Thật sao?”
“Lý tiên sinh không biết thật ư?”
“Thật sự không biết. Lý Bình An nói.
Đồ Sơn Nhã càng thêm nghi ngờ, một người một trâu một mèo nhìn có chút thần bí.
Chỉ là chú mèo kia nhìn rất ngây thơ trong sáng, nói chuyện một chút là có thể nhìn thấu.
Lý Bình An lại hỏi: “Đã là danh lam thắng cảnh, vậy thì tại sao ít người biết đến nơi này? Người Man ở đây không biết chút tin tức nào cả.
Đồ Sơn Nhã nói: “Bên trong nơi danh lam thắng cảnh đó có rất nhiều quy củ, nếu được cho phép đi vào, phải chờ đến thời hạn nơi đó mới mở ra.
Sau khi rời đi, sẽ bị xóa hết ký ức về nơi đây.
Chỉ biết đã xảy ra những chuyện gì trong khoảng thời gian ngắn, nhưng lại không biết làm cách nào để đi vào nơi ấy”
Lý Bình An gật gật đầu: “Thú vị”
Đồ Sơn Nhã nói: “Tiên sinh muốn tới danh lam thắng cảnh đó sao?”
“Cũng không hẳn
“Tiểu nữ bất tài, nhưng cũng là người cai quản một trong năm nơi thắng cảnh.
Nếu đây là mục đích tới nơi này của tiên sinh, vậy thì không cần phải che giấu.
Lý Bình An bình tĩnh nói: “Tại hạ vốn không có ý này, nhưng túc hạ đã nói như vậy, lại khiến ta cảm thấy có hứng thú.
Đồ Sơn Nhã vẫn giữ nụ cười trên mặt: “Danh lam thắng cảnh lập tức mở ra khi thay đổi triều đại, nếu túc hạ thật sự muốn tới nơi đó, e rằng không dễ dàng như vậy.
“Hiểu lầm, tại hạ chỉ muốn đến đó thăm quan một phen, không biết liệu có được cho phép?”
Đồ Sơn Nhã im lặng một lát.
Đây cũng không phải chuyện lớn lao gì.
Nếu là gia tộc thế gia hoặc là con em, người có vai vế của thế lực nào đó.
Dù cho không được cho phép nhưng có thể đợi đến khi triều đại thay đổi, đi vào trong đó tham quan.
Chỉ là người trước mắt không rõ lai lịch.
“Nếu làm túc hạ khó xử vậy thì thôi”
Lý Bình An chỉ nói vậy thôi, cũng không hẳn là có chấp niệm.
“Tiên sinh có tín vật gì làm bằng chứng không?”
“...Tín vật”
Lý Bình An do dự một chút, rồi lấy ra bút Hiệp Khách.
“Vật này có được không? Đây là chiếc bút do hiệu trưởng Hoài Lộc Thư Viện sử dụng”
Sắc mặt Đồ Sơn Nhã hơi biến đổi.
Nàng ồ một tiếng, rồi khéo léo đánh giá bút Hiệp Khách.
“Là do tiểu nữ mắt kém, mời Lý tiên sinh đi theo ta
Rời khỏi hang động, Đồ Sơn Nhã liền chuẩn bị thi triển phép bay, dẫn Lý Bình An tới danh lam thắng cảnh.
Lý Bình An vốn định cuốc bộ, nhưng không thể bắt người khác theo ý mình được.
Cũng chỉ đành thi triển thuật bay lượn.
Mặc dù Đồ Sơn Nhã là hồ yêu, nhưng nàng lại không phải chồn hoang tu hành đắc đạo.
Là yêu chính thống, thậm chí còn có xuất thân cao quý hơn nhiều so với một vài đệ tử danh môn chính phái.
Bây giờ lại là người quản lý một trong năm nơi danh lam thắng cảnh.
Thi triển phép bay lượn, có thứ như ván xuất hiện dưới chân.
Thực ra người khác cảm thấy thuật bay lượn này rất ngầu, nhưng nàng thì không.
Nhưng dù sao nàng cũng là người quản lý một phương.
Còn cần phải giữ hình tượng của mình trước mặt người khác.
Thoáng nhìn qua, một người một trâu một mèo phía bên kia đã xếp chồng như La Hán từ lâu.
Lý Bình An cõng trâu đen, mèo con nằm trên đầu trâu.
Đồ Sơn Nhà:
Hò?