Chương 700: Danh lam thắng cảnh

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 700: Danh lam thắng cảnh

Danh lam thắng cảnh là một hạt châu?

Sử dụng phép bay lượn, gần như là không tốn bao nhiêu thời gian, bọn họ đã đến cái gọi là “Danh lam thắng cảnh” mà Đồ Sơn Nhã nói.

Đồ Sơn Nhã bèn chỉ vào hạt chân lớn màu như mắt mèo nằm lơ lửng giữa sườn núi, nói: “Chính là nơi này.

Lý Bình An và lão Ngưu vào Nam ra Bắc, nhưng thật sự chưa thấy vật nào kỳ quái như vậy.

Dáng vẻ rất là hiếu kỳ.

Đồ Sơn Nhã giải thích: “ Một bông hoa một thế giới, một chiếc lá một bồ đề.

Nơi danh lam thắng cảnh này là do Phật Thích Ca sáng tạo ra từ thiên địa đại thế, sẽ không bao giờ tìm ra vật thần kỳ như vậy thứ hai trên cõi đời này?

Đồ Sơn Nhã thi triển pháp thuật, khí quanh người nàng bỗng nhiên nở rộ.

Trời đất điên đảo, còn có cảm giác mê muội không thoải mái.

Nhưng rất nhanh cảm giác này đã biến mất.

Mèo con che mắt theo bản năng.

Một lát sau, mèo hạ cái tay che mắt mình xuống, nhìn xung quanh.

Biến mất tiêu rồi?

Đại Bình An và trâu trâu đâu mất rồi, còn có nữ nhân xinh đẹp như tiên tử nữa!

Mèo con mở to hai mắt nhìn, hoảng hốt quan sát tứ phía.

Không có, không có.

Không có!

Mèo con hơi luống cuống.

“Meo!”

Nữ nhân kia là người xấu!

Mặc dù xinh đẹp như tiên tử, nhưng lại có một cái bụng xấu xa.

Nhất định đã bắt mất Đại Bình An và trâu trâu của nàng.

“Chân tiên tử đạp lên tại hạ rồi.

Giọng của Đại Bình An

Mèo con vui mừng.

Giọng của Đại Bình An từ phía dưới truyền lên, mèo con cúi đầu nhìn xuống.

Chỉ thấy, một Đại Bình An phiên bản mini đang đứng dưới chân nàng.

Mèo con sững sờ.

Còn có trâu trâu và nữ nhân xấu xa kia.

Lý Bình An ngẩng đầu, nhìn Miêu Miêu tiên tử to lớn kia, hỏi Đồ Sơn nhã: “Đây là có chuyện gì xảy

ra?”

“Chúng ta đã đến danh lam thắng cảnh, còn con mèo này à.

Đồ Sơn Nhã nhìn mèo con.

“Phân nửa là bởi vì tu vi không đủ, nếu như bị cấm chế cưỡng ép biến nhỏ như chúng ta, e rằng không có lợi cho nàng”

Mèo con cúi người, chớp chớp hay mắt to.

Nhìn trâu trâu ngày thường to cao oai phong siêu cấp vô địch của mình.

Giờ đây còn lớn chưa bằng cái móng của mình, lại nhìn Đại Bình An, Đại Bình An giờ càng nhỏ hơn. Trâu trâu biến thành trâu trâu mini size rồi.

Đại Bình An cũng biến thành Tiểu Bình An.

Mèo con chợt nhớ tới cái gì, vội vàng kiểm tra túi tiền.

May quá tiền không bị thu nhỏ.

Mèo con duỗi móng sờ lão Ngưu/

Đôi mắt mèo sáng long lanh, đem trâu trâu mini đặt lên lòng bàn tay của mình.

Lý Bình An lại nhìn dáng vẻ to lớn của mèo con: “Như thế này cũng có thể vào sao?” “E là không” Đồ Sơn Nhã nói.

Thực ra là, cho dù ở hình dạng nào cũng có thể vào danh lam thắng cảnh.

Chỉ là tự nhiên trong danh lam thắng cảnh lại xuất hiện một con mèo, như vậy sẽ có ảnh hưởng không tốt.

“Vậy xin nhờ túc hạ biến mèo con trở lại bình thường”

“Chờ ta nghĩ cách đã”

Mèo con duỗi móng vuốt, chạm vào Lý Bình An.

“Tiểu Bình An và trâu trâu nhỏ quá.

“Sẽ có….sẽ có mùi vị giống chuột hay sao?”

“Tiên tử đừng có ăn tại hạ đấy nhé”

“Tiên tử không ăn đâu. Mèo con mở túi tiền của mình ra: “Tiểu Bình An và trâu trâu có thể chui vào túi tiền của tiên tử”

“Đa tạ ý tốt của tiên tử.

“Dù cho Bình An và trâu trâu có biến nhỏ, tiên tử cũng sẽ bảo vệ hai người.

Đôi mắt mèo chớp chớp, nếu Đại Bình An và trâu trâu biến thành nhỏ như vậy, về sau ăn cơm chẳng phải sẽ tốn rất nhiều thời gian sao.

Nhưng mà thế thì chuột ôi mất, vậy phải làm thế nào….

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, mèo con đã nghĩ rất nhiều.

Chỉ là, rất nhanh Đồ Sơn Nhã đã tìm được cách.

Bèn biến mèo con trở về hình dạng phù hợp với nơi thắng cảnh này.

Mèo con ngẩng đầu nhìn Đại Bình An và trâu trâu lại biến lớn, không khỏi mân mê bọn họ.

Vẫn là vừa nãy chơi vui hơn.

Lý Bình An sờ đầu mèo con.

Mèo con như thế này vẫn đáng yêu hơn.

Nghĩ vậy lại xoa mạnh đầu nàng.

Mèo con cũng hơi hối hận, sao vừa nãy không thừa dịp biến lớn xoa xoa đầu Đại Bình An nhỉ? Đi theo Đồ Sơn Nhã vào bên trong thắng cảnh, rất nhanh đã nhìn thấy một tòa trấn nhỏ. Quan sát thì, trấn ở đây không khác lắm so với những con trấn bình thường ở Trung Nguyên.

Sương mù mông lung, từng cơn gió nhẹ thổi qua mặt nước.

Khiến mặt sông nổi lên những vết nhăn nhăn nheo.

Có người đang đi trên đường, có người trung niên, có người già, còn có cả thiếu niên thiếu nữ. Thanh minh trong tiết tháng ba,

Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh. Gần xa nô nức yến anh,

Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân.

Kiến trúc giống như những con trấn nhỏ ở phía Nam Đại Tùy.

“Lý tiên sinh cảm thấy thế nào?” Đồ Sơn Nhã hỏi.

Lý Bình An suy nghĩ một chút: “Không với tưởng tượng của tại hạ cho lắm, nhưng phải nên như

thế?”

“Tiên sinh thích là được rồi, mấy ngày này tiên sinh có thể ở lại đây, vẫn mong tiên sinh chớ làm hỏng quy củ của nơi này.

“Chắc chắn”

“Vậy không quấy rầy tiên sinh nữa.

Sau khi Đồ Sơn Nhã rời khỏi không bao lâu.

Một người một trâu một mèo bèn đến hàng trà ở

ngay

đầu phố.

Cửa hàng không chỉ bán trà, mà còn bán cả bánh ngọt.

Bèn chuẩn bị ăn no bụng cái đã, thuận tiện hỏi xem nơi này có tiệm nào ngon không, tới đó đánh chén một bữa.

Ở trong cánh đồng tuyết phía Đông lâu quá, thấy mọi người ngồi uống trà tám chuyện vẫn chưa

Tiểu nhị hỏi: “Nhìn túc hạ khá lạ mặt, có phải là người mới tới trấn này?”

“Túc hạ định ở đâu, có quen ai ở đây không?”

“Tạm thời là không

“Vậy không bằng ở lại tiệm của chúng ta đi?

“Thế thì còn gì tốt hơn.

Tiểu nhị thấy hắn đáp ứng sòng phẳng như vậy, vội nhìn thời gian, còn có lòng chuẩn bị cho bọn họ một bàn đầy đồ ăn thức nhắm.

“Bánh ngọt nhân đậu, bánh ngọt lá trúc, bánh ngọt hình tháp, bánh trôi, rau câu. Còn có trà, mời ba vị từ từ thưởng thức.

Tiểu nhị cũng không bởi vì lão Ngưu và mèo con cùng ngồi lên bàn, mà cảm thấy có gì lạ.

Lâu lắm rồi không được ăn bánh ngọt ngon như vậy.

Một người một trâu một mèo bắt đầu cắm mặt ăn.

Bên ngoài có thiếu niên vác củi đi ngang qua, tò mò nhìn bọn họ.

Không chỉ có cậu ta, mà cả những người khác đi ngang qua cũng thế.

Còn có người thầm thì nói hai ba câu: “Ồ là người mới tới kia.

“Lại bị gạt vào quán trà Văn Uyên rồi.

“Chậc chậc – số đen thế”

“E rằng sẽ bị gạt ngay cả quần đùi cũng bị lột sạch.

Bên trong quán trà, ngoại trừ bọn Lý Bình An.

Còn có một ông lão đang nhàn nhã uống trà.

Trừ ông ta ra còn đâu không có vị khách nào khác.

Người ngoài cửa đi qua đi lại, nhưng tuyệt nhiên không ai muốn uống trà ở đây. Tiểu nhị nhìn cái bàn một người một trâu một mèo với khuôn mặt hiền lành.

Hề hế –

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right