Chương 720: (raw lặp 717) Thần rùa và người ba đầu

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 720: (raw lặp 717) Thần rùa và người ba đầu

Bọn họ đi theo người ba đầu vào thành, sau đó phát hiện càng có nhiều người ba đầu hơn. Những người ba đầu này như từ mô hình sống dậy.

Người nào người ấy đều có dáng vẻ như tu khổ hạnh.

Nhìn về phía Lý Bình An, tuy là tò mò nhưng bọn họ cố gắng nén lại.

Chỉ đứng quan sát từ xa.

Nhìn những người có ba cái đầu này, kỳ quái không tả nổi.

Hòn đảo này mặc dù rất lớn, nhưng hình như ở đây chỉ có duy nhất một cái thành.

Lý Bình An đánh giá qua nơi này, tòa thành nhỏ này cũng không có quá nhiều người.

Đoán chừng chắc chỉ tầm mấy chục nghìn người mà thôi.

Người ba đầu dẫn thẳng bọn họ tới hoàng cung ở trung tâm thành.

Đây là điều Lý Bình An không ngờ tới.

16:05

Sao vừa đến đã gặp hoàng đế vậy?

Cái gọi là hoàng cung, thật ra chẳng khác nhà ở là mấy, chỉ là to hơn thôi.

Đương nhiên không thể so được với hoàng cung của Trung Nguyên, thậm chí những đại thần, phú thương ở đây cũng không sánh bằng.

Có vệ binh trấn giữ trước cổng.

Người ba đầu đi vào bẩm báo, chưa đầy một lát sau.

Bọn họ đã nhìn thấy hoàng đế của nước Ba đầu này.

Lý Bình An nhìn ông ta, người kia khiến hắn nghĩ tới pharaoh của Ai Cập, nhưng dáng vẻ vẫn có phần khác biệt.

Hắn thi lễ chào người kia, báo tên, tuổi, từ nơi nào đến.

Hoàng đế sai người đi chuẩn bị đồ ăn, chiêu đãi bọn Lý Bình An.

Văn võ đại thần của một nữa hầu như đều đến cả.

Thức ăn cũng khá phong phú, nhưng chủ yếu vẫn là hải sản. Tôm cua cá ốc…...

Chỉ có một quả trứng thật to, là Lý Bình An chưa nhìn thấy bao giờ. Quả trứng kia cao bằng nửa Lý Bình An, hình bầu dục trắng trắng.

Sau khi được người giới thiệu.

Lý Bình An mới biết, trứng này là trứng của con rùa lớn kia.

Một năm con rùa lớn kia đẻ ra hàng trăm nghìn trứng, người của nước Ba đầu bèn nhặt trứng của nó về nấu ăn.

Hương vị rất thơm ngon.

“Đến nào! Hoan nghênh khách quý từ xa đến.

Đám người nâng chén uống rượu.

Rượu này không có mùi giống rượu, chỉ thấy chua chua ngòn ngọt.

Giống như đồ uống cho trẻ nhỏ.

“Không biết vì sao ngài lại đến nước Ba đầu của chúng ta?” Hoàng đế hỏi.

Lý Bình An giải thích: “Tại hạ du lịch bên ngoài, nghe nói trên biển có rất nhiều quốc gia kỳ lạ.

Nên mới cùng hai người bạn này rong buồm ra khơi, tìm kiếm thử một phen.

Có phần mạo muội, mong các vị chớ trách.

Hoàng đế phất phất tay: “Không sao không sao.

Hai bên trò chuyện khá là vui vẻ.

Hoàng đế hỏi Lý Bình An rất nhiều chuyện liên quan đến Đại Tùy, và bên ngoài Đại Tùy.

Lý Bình An trả lời từng câu một, cũng hỏi lại chuyện về nước Ba đầu.

Người của nước Ba đầu mặc dù có ba cái đầu, nhưng chỉ có cái đầu ở giữa mới cần hít thở và ăn uống, hai cái đầu bên cạnh có thể hít khí trời và hấp thụ ánh sáng làm thức ăn.

Không dính khói lửa nhân gian, cũng không phân cao thấp.

Mỗi cái đầu tự có nhiệm vụ của mình.

Bởi vậy, người ở nước Ba đầu không cần ngủ, không cần nghỉ ngơi.

Ba cái đầu thay phiên nhau làm việc.

Khi người ốm yếu hoặc là sắp chết thì một cái đầu sẽ nhắm mắt xuôi tay, sau đó một cái đầu khác sẽ tiếp nhận linh hồn của con người.

Đến khi ba cái đầu đều nhắm mắt xuôi tay hết, lúc này người mới thật sự đã chết.

Một người một trâu một mèo nghe vậy không khỏi há hốc mồm kinh ngạc.

Nhìn dáng vẻ giật mình của bọn họ, hoàng đế có vẻ như rất hài lòng, tiếp tục giải thích cho bọn họ. Một số người trong nước Ba đầu thông qua chuyện tu hành, có thể biết được ba đời, kiếp trước và kiếp sau.

Cũng bởi vậy, mà bọn họ không màng danh lợi, rất ít lòng tham.

Không vướng vào mấy dục vọng vớ vẩn, bởi vì bọn họ biết kiếp trước mình là người như thế nào, đã làm gì.

Chính bởi vì những hành vi đó, tạo nên bọn họ của bây giờ.

Cho nên người của nước Ba đầu cực kỳ cẩn thận trong chuyện nói năng và hành động.

Tất cả mọi thứ mà bây giờ ngươi làm sẽ quyết định kiếp sau ngươi đi đâu, về đâu….

Lý Bình An nhấp một miếng rượu, gật đầu nói: “Thế gian có chuyện thần kỳ như vậy sao, tại hạ coi như đã được mở rộng tầm mắt.

Hoàng đế khiêm tốn nói: “Người bên ngoài các ngươi có lẽ sẽ không hiểu được, nhưng với chúng ta cũng chỉ là chuyện bình thường mà thôi.

Lý Bình An lại hỏi tại sao có nước Ba đầu, tại sao bọn họ lại sống trên lưng rùa?

Hoàng đế im lặng một lát, liếc nhìn tể tướng già bên cạnh.

Tể tướng nhìn có vẻ giống văn nhân, ôn tồn nói: “Chuyện liên quan đến lập quốc, không truyền ra bên ngoài, mong túc hạ không trách.

“Là tại hạ mạo muội, xin tự phạt một chén rượu.

Tiếp đó, hắn nâng cốc uống cạn.

Bữa tiệc kéo dài rất lâu, ngay lúc sắp kết thúc: “Ầm ầm…

Hòn đảo vang ; lên tiếng nổ lớn, bắt đầu run rẩy.

Người trong hoàng cung dường như đã quen với chuyện này: “Túc hạ chớ sợ, chỉ là chấn động bình thường thôi”

Có tiếng rồng gầm vang.

Lý Bình An nhướn mày, là con Chân Long kia.

Mèo con đang nhâm nhi món ngon, kết quả vì chấn động kia mà món ngon bị đổ vào người mèo.

Lý Bình An tiện tay kéo nàng dậy.

Mèo con vẫn liếm láp lòng đỏ trứng còn dính trên móng vuốt.

Hoàng đế nói: “Uống rượu tiếp thôi, không cần để ý đâu”

Chỉ là phía ngoài vẫn đang tiếp tục, thanh âm ầm ầm vang lên không ngừng.

Lý Bình An hiếu kỳ hỏi: “Quốc gia của bệ hạ có khúc mắc với con rồng kia sao?”

Hoàng đế chưa kịp mở miệng, đã nghe đại thần bên cạnh nói.

“Con rồng kia ỷ vào tu vi của mình, nói toàn bộ biển cả đều là đạo trường của nó, người đóng quân trên biển đều phải thần phục nó…..

May mà tộc ta được rùa thần phù hộ, lại có vùng biển rộng lớn.

Không muốn tranh chấp với nó, nên tránh mặt nó mà thôi.

Nhưng mà thi thoảng cũng sẽ chạm mặt phải, rùa thần từ bi không muốn đả thương người vô tội, nên đành phải bỏ chạy”

Cái gọi là rùa thần từ bi, chẳng qua chỉ là không đánh lại thôi.

Với tu vi của con Chân Long kia, hơi nữa nó lại có miền nước yểm trợ, một con rùa sao có thể chống lại được.

“Con chân long kia từ xưa đã vậy à?”

“Từ xưa đã vậy” Hoàng đế cay đắng nói.

Một lát sau, tiếng rồng kêu biến mất.

Có vẻ như rùa lớn đã thoát khỏi con Chân Long khó chơi này.

Một con Chân Long tu vi Bát cảnh, làm việc chẳng nể nang ai, dù sao nói thì chắc nó cũng nghe câu được câu không. Chỉ là làm quá cũng chẳng hay, thánh nhân lại chẳng thèm để ý tới. Huống chi vẫn còn cách ngăn con Chân Long này lại, không để nó dám tùy ý làm bậy.

Lý Bình An đương nhiên sẽ không bởi vì chuyện nhỏ này mà có suy nghĩ giết Chân Long.

Lại nghe nói con Chân Long này có đôi khi nóng nảy, ngay cả thuyền buôn cũng không tha.

Càng hay tấn công người dân vùng duyên hải.

Lý Bình An suy nghĩ một lát, lại hỏi hoàng đế có biết vị trí của các nước duyên hải phía Đông không. Hoàng đế có nghe qua, nhưng ông ta chưa bao giờ tới các quốc gia đó.

Nước Ba đầu không giao lưu với các nước bên ngoài.

Lý Bình An hiểu, muốn nhân lúc này tới thăm thủy phủ của con Long Quân kia.

Thứ nhất là hỏi thăm nó vị trí của các nước khác, cho tiện tìm kiếm.

Thứ hai là có lòng nhắc nhở nó, cho dù nó là Chân Long, nhưng cũng đừng có phách lối quá, đừng có chơi kiểu không nói đạo lý.

Nhưng mà sau khi rời khỏi nước Ba đầu, Lý Bình An vẫn khá hiếu kỳ về nơi này.

Sau này mà viết một cuốn du ký, chắc quốc gia của người ba đầu, sống trên lưng rùa sẽ là một trang nổi bật đây.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right