Chương 721: (raw 718) Thủy phủ của Long Quâ
2902 chữ
Bọn họ ở lại nước Ba đầu mấy ngày, đi dạo quanh nơi này một lượt.
Cũng tìm hiểu được khá nhiều về đất nước Ba đầu, biết thêm về chủng người có ba đầu này.
Sau đó, một người một trâu một mèo mới tạm biệt quốc gia vô cùng thần kỳ này.
Lúc này, không biết rùa lớn đã đi tới chỗ nào rồi.
Nhưng bọn Lý Bình An đã chuẩn bị đi tìm thủy phủ của Long Quân, cũng không lo không tìm thấy đường.
“Tiên tử còn nhớ cách dùng thuật tránh nước không?” Lý Bình An hỏi.
“Còn nhớ”
“Vậy chuẩn bị xuống nước thôi”
Mèo con ngẩng đầu, lo lắng nói: “Trong nước có cá lớn, cá lớn sẽ cắn chúng ta” Lý Bình An thờ ơ nói: “Không đâu, mà tiên tử ở lại đây trông thuyền cũng được.
“Thế con cá lớn kia tới cắn tiên tử thì làm sao bây giờ?”
Mèo con nói là con cá mập mà mấy ngày trước mèo gặp. “Vậy để Lão Ngưu ở lại cùng tiên tử nha
Mèo con nhìn Lão Ngưu: “Trâu trâu làm được gì?”
Lý Bình An nói: “Trâu trâu sẽ ăn cá lớn, cá lớn sẽ không ăn được tiên tử.
Lão Ngưu ngẩng đầu.
“Vậy cùng đi chứ?”
Lý Bình An tay ấn pháp quyết, liền thấy một cái bóng màu trắng xuất hiện sau lưng hắn.
Cơ thể khổng lồ của Tam công tử đứng yên ở đó, xì khói mũi có hơi mất kiên nhẫn. “Phiền Tam công tử dẫn bọn ta xuống dưới nước tìm thủy phủ của Long Quân. Lý Bình An ngẩng đầu, nhìn Bạch Long nói.
Tam công tử yên lặng nhìn hắn, không nói năng gì.
“Lần sau ta sẽ nấu cho Tam công tử vài món, được không?”
Tam công tử lúc này mới không tình nguyện cúi đầu xuống, không quên chêm thêm một câu: “Sau nhớ đừng nấu hải sản cho ta ăn nhé, giờ ta nhìn thấy mấy con tôm con cá liền thấy buồn nôn”
Lý Bình An nhảy lên trước, Lão Ngưu và mèo con theo sau.
“Làm phiền Tam công tử.
Tam công tử gầm lên một tiếng trầm, rồi nó chui vào trong nước.
Lý Bình An nắm chặt gậy trúc, hơi híp mắt lại.
Cảm nhận được dòng nước xẹt qua bên tai, có vẻ như bọn họ đã xuống nước rồi.
Nhưng mà quần áo tóc tại lại không hề có vết ướt.
Tam công tử nhanh chóng tìm kiếm khí của Thủy phù, chuyển động cơ thể đi đến đó.
Sinh vật trong biển dường như cảm nhận được luồng khí vô cùng đáng sợ, thi nhau lùi về xa.
Ở một nơi trong biển, có một tòa thủy phủ hoa lệ.
Trên cung điện có một tấm biển cao cao, chiếm diện tích ngàn mẫu. Nhìn từ phía trên xuống sẽ thấy những đỉnh ngói lưu ly, sáng lấp lánh.
Thủy phủ đều có đại trận, chưa đợi Tam công tử đến gần, đã có yêu quái Thủy tộc đến đây ngăn
“Người ở…”
Người tới là một con cá nheo tinh béo ục, theo sau là một đám yêu quái thủy tộc.
Khi nhìn thấy Tam công tử, bọn chúng lập tức ra tiếp đón.
Nếu là những con yêu quái khác, gặp rồng sợ rằng sẽ có vài phần e dè.
Nhưng con cá nheo tinh này thì không, nó ngăn Tam công tử lại.
“Không biết là rồng ở đây? Lại tới đây thăm lão gia nhà ta…..
Chỉ là nó chưa kịp nói xong, Tam công tử đã xổ ra một tràng.
“Bớt nhiều lời đi!”
Lý Bình An nhíu mày, khiển trách: “Lịch sự tí đi”
Tam công tử lên tiếng, cúi đầu nói với cá nheo tinh: “Xin con mẹ ngươi bớt nói nhảm, mau đưa bọn ta đi tìm Long Quân.
Lý Bình An đành phải nhốt nó lại vào trong Bạch Ngọc Kinh.
“Xin chào, xin hãy thông báo hộ, có Lý Bình An tới thăm Long Quân.
Cá nheo tinh nhìn Lý Bình An, thấy hắn không giống người bình thường, hơn nữa lại có thể gọi ra một con Bạch Long, ngữ điệu khách sáo hơn mấy phần.
“Chờ”
Bọn Lý Bình An bèn ở ngoài chờ.
Lúc này, hắn nhìn thấy đám yêu quái Thủy tộc từ đằng xa bước đến.
Bọn chúng khiêng hòm lớn hòm nhỏ, còn có con kình quái nâng đống vật phẩm chất đầy như núi.
Lý Bình An tò mò nhìn bọn chúng.
Những con yêu quái Thủy tộc này đều đi vào Long phủ, xếp thành một hàng dài.
Phỏng chừng là chờ cả ngày vẫn chưa được vào.
Chờ một lát sau, cá nheo tinh mới bước ra.
“Long vương nhà ta đang ngủ, không tiện gặp khách…
Cá nheo tinh dừng lại rồi nói tiếp: “Không biết ngài tu hành ở đâu?”
Đây cũng là thăm dò thân phận của Lý Bình An.
Như vậy nó cũng dễ báo cáo hơn, dựa theo thân phận của đối phương mà chia ra cấp bậc, thuộc hạ của Long vương sẽ tự biết đối đãi ra sao.
Nhớ đâu bất đắc dĩ, sẽ không quấy rầy đến Long Quân.
Dù sao chỉ là một nhân vật nhỏ, mà phải đánh thức Long Quân dậy, vậy chẳng phải chọc cho ngài ấy tức giận à.
Lý Bình An do dự: “Tại hạ không thuộc phái nào cả, chỉ là từng gặp Long Quân trên biển một lần. “Hỏi thêm một câu, túc hạ khai tông lập phái ở đâu?”
“Không có”
Cá nheo tinh suy nghĩ gật gật đầu: “Túc hạ tìm Long Quân nhà ta có chuyện gì?”
“Chỉ là chút việc vặt mà thôi”
“Nhận lời mời của Long Quân ư?”
“Vậy túc hạ hãy ở lại đây chờ một lát vậy, dù sao không có lệnh của Long Quân, chúng ta cũng không dám cho người vào.
Cá nheo tinh lại là một đứa hiểu chuyện, tuy để cho Lý Bình An chờ ở bên ngoài.
Nhưng vẫn mang ghế ra, rót rượu cho Lý Bình An uống.
Không phải rượu nếp, với cấp bậc yêu tinh của cá nheo, nó cũng không uống được loại rượu này. Nó chỉ uống rượu bình thường thôi.
Chỉ là để người ta chờ ở đây, tóm lại cảm thấy hơi mất lịch sự.
Lý Bình An nói cảm ơn.
Cửa lớn Thủy phủ mở rộng, như thể đang chào đón đám tôm tép kia đi vào, lại còn mở thêm hai cái cửa bên hông.
Lý Bình An tò mò hỏi cá nheo: “Đang làm gì vậy?”
Cá nheo nói: “Hôm nay là tết Nguyên Thực”
“Tết Nguyên Thực?”
“Hôm nay Long Quân nhà ta mở tiệc ăn uống, có người ở khắp các nơi tới tặng vật quý, chúc mừng Long Quân nhà ta.
iểu chuyện, tuy để cho Lý Bình An chờ ở bên ngoài. rượu cho Lý Bình An uống.
» bậc yêu tinh của cá nheo, nó cũng không uống được loại rượu này.
g thôi.
tóm lại cảm thấy hơi mất lịch sự.
hư thể đang chào đón đám tôm tép kia đi vào, lại còn mở thêm hai cái
-: “Đang làm gì vậy?”
Nguyên Thực.
mở tiệc ăn uống, có người ở khắp các nơi tới tặng vật quý, chúc mừng
“Khắp nơi?”
“Có Thủy tộc ở những nơi khi
Lý Bình An gật đầu: “Long Qu
Cá nheo tinh nghe vậy cảm t
nhà ta đâu chứ.
Cả vùng biển này lẫn các nướ Lý Bình An nghe vậy bèn thôi Mèo con ngoan ngoãn ngồi ân Cái đuôi mèo thi thoảng đụng Lắc lư lắc lư, nhìn những sinh Qua khoảng một canh giờ sai Chương 719: Phạt ít ngăn nhiề Trong thủy phủ.
Long Quân đang nằm lười biế
“Có Thủy tộc ở những nơi khác, người dân ven biển, các nước khác…”
Lý Bình An gật đầu: “Long Quân giỏi ghê.
Cá nheo tinh nghe vậy cảm thấy thơm lây, nói: “Đương nhiên rồi, có ai không biết đến Long Quân
Cả vùng biển này lẫn các nước ven biển, có ai lại không nể mặt Long Quân nhà ta.
Lý Bình An nghe vậy bèn thôi không nói thêm gì, chờ Long Quân thức dậy.
Mèo con ngoan ngoãn ngồi một bên, dựa vào Lão Ngưu.
Cái đuôi mèo thi thoảng đụng vào đuôi Lão Ngưu.
Lắc lư lắc lư, nhìn những sinh vật biển kỳ quái mình chưa từng thấy bao giờ.
Qua khoảng một canh giờ sau, cuối cùng Long Quân cũng đã thức dậy.
Trong thủy phủ.
Long Quân đang nằm lười biếng trên chiếc giường san hô to lớn của mình.
Cơ thể to lớn, gần như phủ kín cả chiếc giường.
Nó tiện tay cầm lên một chén rượu, với người khác thì to lớn vô cùng, nhưng chén rượu nằm trong tay nó cũng chỉ là một ly rượu nhỏ mà thôi.
Sau khi uống một hớp rượu ngon, hai mắt Long Quân sáng lên mấy phần, phun ra một ngụm khí trắng từ trong miệng.
Lúc này có thuộc hạ của nó đến báo cáo, nói là có người cầu kiến nó.
“Lý Bình An?”
Sau khi nghe thấy cái tên này, Long Quân hơi suy nghĩ một chút.
Tựa như là đang tìm kiếm, xem trong trí nhớ của mình có người nào có tên như vậy hay không.
Rất nhanh nó đã nhớ ra, vài ngày trước, khi nó đang chuẩn bị giáo huấn đội tàu của vương triều Đại An, thì có một thằng tự xưng là Lý Bình An đến khuyên giải.
Khi thấy người kia không giống như tu sĩ bình thường, Long Quân coi như nể mặt hắn.
Sao tự nhiên lại tìm tới đây nhỉ?
Long Quân hơi do dự một lát, sau đó bèn nói: “Dẫn hắn đến sảnh chính đi”
“Mời túc hạ vào trong
Một người một trâu một mèo đi theo một chú bạch tuộc vào bên trong thủy phủ.
Bạch tuộc mặc một bộ quần áo tơ lụa, rất ra dáng. Nhưng dù sao cũng vẫn chỉ là một con bạch tuộc, nhìn sao cũng không hợp.
Long Quân vẫn chưa tới trước, mà nó đã sai người dâng trà nước điểm tâm lên.
Trước đây mèo con đã từng đi cùng Tam công tử tới thủy phủ ăn uống.
Chỉ là bánh trái của nơi đó, rõ ràng không thể ngon bằng nơi này được.
Dù sao thì lần đó cũng chỉ tới một khúc sông, giao du với hạng người không có thành tựu gì, mà bây
giờ, lại là một con Chân Long làm chủ một vùng biển.
Mèo con kẹp một miếng điểm tâm đỏ rực, căng tròn bỏ vào miệng.
Lại ngẩng đầu nhìn Đại Bình An.
“Ăn
ngon lám!”
“Nếu ngon thì cứ ăn đi”
Mèo con cúi đầu, đếm số bánh ngọt màu đỏ rực trên mâm.
Tổng cộng có tất cả là sáu miếng.
Vừa nãy mình ăn một miếng, giờ chỉ còn năm miếng.
Mình lại thêm một miếng, còn lại bốn miếng để phần trâu trâu và Đại Bình An.
Mèo con đã ăn hết hai khối, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm bốn miếng còn lại.
Ăn thêm một miếng…thêm một miếng.
Còn lại ba miếng, làm sao chia đều cho Đại Bình An và trâu trâu được.
Đã thế mèo quyết định ăn thêm một miếng.
Mèo con liếm chiếc móng còn lưu lại hương vị của bánh ngọt, nhìn hai miếng bánh còn lại.
Chung quy thì dục vọng vẫn chiến thắng lý trí.
Nhìn cái đĩa trống không, bỗng nhiên sinh ra cảm giác áy náy.
Như là tên cờ bạc, hồi lâu sau mới biết hối hận.
Lý Bình An nhắm mắt dưỡng thần, bỗng nhiên cảm nhận được có người đang kéo áo mình.
Hắn cúi đầu nhìn xuống, thấy mèo con đang nhìn hắn, trịnh trọng nói: “Tiên tử có lỗi với hai người!”
Hỏ?
Ngay vào lúc này, cuối cùng Long Quân cũng hiện thân.
Nhưng mà nó đã hóa thành hình người, mặc lên một bộ quần áo lụa màu vàng.
Lý Bình An đứng dậy nói: “Mạo muội quấy rầy Long Quân, mong Long Quân chớ trách.
Long Quân liếc mắt nhìn hắn: “Đến thủy phủ của bản vương làm gì?”
“Có hai chuyện”
“Nói”
“Trên đường tại hạ đến đây, nghe người ta nói Long Quân tính khí thất thường, hay quấy nhiễu dân chúng ven bờ.
Đội buôn ra biển, quốc gia nào không giao cống phẩm, hoặc làm cho Long Quân không hài lòng, ngài bèn nổi giận lôi đình.
Tại hạ cũng vừa hỏi thăm thử, ngoại trừ cái tết Nguyên Thực này do Long Quân tự lập ra.
Còn có tết Bát Đại, mười hai tháng mỗi tháng một tết, bốn mùa hai lần Đại Thọ. Và còn có rất nhiều ngày lễ khác….
Mỗi lần đều bắt người phải cống một lượng lớn quà tặng, tiệc tùng các kiểu.
Thậm chí ngay cả heo dê trâu của dân chúng ven bờ ngài cũng không tha. Long Quân đã là Chân Long rồi, cần gì đến những vật này?
Hao người tốn của, mong sau này Long Quân sẽ khiêm tốn lại.
Sau khi bình tĩnh nói xong, sắc mặt Long Quân lại cực kỳ khó coi.
16:06
Đám Thủy tộc ở trong sảnh đều cảm nhận được luồng khí khủng khiếp trên người Long Quân. Khuôn mặt người của Long Quân bởi vì phẫn nộ, mà không ngừng biến hóa giữa rồng với người. Khí nóng dâng trào trong mũi.
Chén ngọc có giá cực cao bị bóp nát trong tay hắn.
“Ngươi…dám nói vậy với ta!?”
Lý Bình An đối mặt với hắn: “Tại hạ chỉ muốn nhắc nhở Long Quân, Long Quân tu hành vất vả. Đừng nên vì chuyện nhỏ mà mình không để ý, gây nên đại họa,
Đến lúc đó, Long Quân nhớ lại hành động của mình, e rằng có hối hận cũng đã muộn” Yêu tinh bạch tuộc nhìn gương mặt của lão gia nhà mình, sau đó lại liếc mắt nhìn Lý Bình An. Nguy rồi!
Chỉ là bây giờ, có muốn rút lui cũng không được nữa rồi.
Quả nhiên, một giây sau bọn họ bèn nghe thấy Long Quân nói.
“Mạnh mồm đấy, hôm nay bản vương muốn xem thử ngươi định làm thế nào khiến cho bản vương không kịp hối tiếc.
Long Quân đột nhiên đập nát chiếc ghế dựa bằng san hô, sau đó cả tòa thủy phủ chấn động theo.
Tất cả yêu tinh bên trong thủy phủ đều rất là sợ hãi.
Gợn sóng ở đây, khiến biển cả chấn động.
Mặt biển vốn hiền hòa đột nhiên dậy sóng, vang ầm ầm.
Bản thân của tòa phủ đệ này vốn là một pháp trận, cùng với đại trận hộ sơn của Tiên gia.
Chỉ cần Long Quân không đi quá xa nơi này, bèn có thể nhận được sự hỗ trợ của đại trận. Giờ đây, Long Quân đã hóa thành hình.
Điều động khí thế của Thủy phủ, làm vững chắc thỉ phủ.
Không muốn Thủy phủ vì chấn động này mà bị phá hủy.
Cá nheo tinh tiếp tục canh giữ của lớn, nhớ tới chú mèo đáng yêu ban nãy.
Lại nhớ tới con trâu đen hiếm gặp kia.
Thi thoảng Long Quân cũng ăn vài bữa thịt trâu, nghe những cư dân khác trong Thủy tộc nói. Thịt trâu thơm lắm.
Chỉ là với cấp bậc của nó, muốn ăn cũng chẳng được ăn.
Nghĩ vậy, cá nheo tinh không khỏi liếm môi một cái.
Tiếng rồng kêu vang lên.
Đột nhiên có luồng sức mạnh đẩy cá nheo tinh ngã nhào vào trong nước.
Cửa lớn bị lật tung, Chân Long giương hai cái răng nhanh to lao ra ngoài như một mũi tên nhọn.
Cá nheo tinh hoa mắt chóng mặt, mắt thấy cái cơ thể kia sắp ép lên người mình.
Bỗng nhiên có một sức mạnh khác kéo nó ra.
Lý Bình An một tay túm lấy đầu rồng của Chân Long, một tay nắm lấy cá nheo tinh. “Không sao chứ?”
Cá nheo tinh kinh ngạc nói: “Không, không sao.”
Lý Bình An bèn dùng sức mạnh đưa nó ra ngoài an toàn.
Chỉ trong khoảng thời gian một cái nháy mắt, Chân Long dùng tốc độ cao húc bay Lý Bình An ra ngoài mặt biển.
Đôi mắt của Chân Long cháy vàng rực lửa, nếu các tu sĩ bình thường nhìn thấy, khéo hồn phách đã bị đốt cháy từ lâu rồi.
Chỉ là bây giờ đôi mắt vàng kia lại đối diện với đôi con ngươi trắng của Lý Bình An, tạo thành sự chênh lệch rõ ràng.
Trên mặt biển bỗng nổi lên một chùm sóng cao mấy nghìn thước.
Cùng với tiếng gào thét của Chân Long, vang lên bên tai.
Lý Bình An nắm chặt một tay, cơ thể hắn bị sức mạnh của Chân Long đưa đến giữa không trung.