Chương 722: Mèo con chín chắ
Cơ thể to lớn của Chân Long rơi xuống mặt biển.
Tạo thành một chuỗi phản ứng lớn, mặt biển không ngừng giao động.
Sóng sau xô sóng trước, trận pháp khổng lồ trong Thủy phủ vang lên tiếng ầm ầm mãnh liệt. Chân Long hóa thành hình người, chìm nổi trong nước, bộ quần áo ánh kim trên người nó đã bị rách nát từ lâu.
Gương mặt thảm thương, nó cố gắng ổn định thân người, sau đó phun ra một búng máu.
Ngẩng đầu, đôi mắt màu kim đã ảm đạm đi mất phần, nó ngước mắt lên nhìn người áo xanh. “Đa…đa tạ tiên sinh dạy bảo, tiểu long đã hiểu….đã hiểu.
Lý Bình An bình tĩnh nói: “Long Quân khó lắm mới đạt đến được mức tu vi này, đừng để vì lợi ít mà thiệt nhiều.
Hôm nay tại hạ phạt ít ngăn nhiều, mong sau này Long Quân có thể thay đổi bản thân. Chớ có ủ
thành đại họa, lúc đó có hối tiếc cũng không kịp”
Long Quân vội cúi người, không ngừng nói: “Tiên sư dạy phải, dạy phải….”
Một câu nó cũng không dám phản bác.
Một người một rồng lúc này trở lại Thủy phủ.
Đám yêu quái Thủy tộc nhìn Long Quân nhà mình hung hăng xông ra Thủy phủ, lúc về thì cả người toàn bụi, lảo đà lảo đảo.
Ngay cả kẻ ngu cũng biết kết quả, thế nên bọn chúng không dám nói tiếp nữa.
Lý Bình An quay đầu nhìn đội hình vẫn chưa vào dâng lễ vật.
Long Quân vội vàng nói: “Ta sẽ sai bọn họ trả những lễ vật này về, cam đoan sau này sẽ không để xảy ra những chuyện tương tự nữa.
Lý Bình An nói: “Ba hội hai thọ âu cũng là chuyện thường tình, ý của tại hạ là Long Quân đừng có làm quá mức là được rồi.
“...Đã hiểu, đã hiểu.
Lý Bình An nhìn Long Quân, nghĩ kéo mấy năm nữa nó cũng không dám làm mừng thọ. Nhưng mà hắn cũng không muốn giải thích thêm gì.
“Đúng rồi, lúc trước tại hạ mới nói đến chuyện thứ nhất, còn xin Long Quân hỗ trợ”
Long Quân nghe vậy sững sờ: “Tại hạ muốn nhờ Long Quân vẽ một tấm bản đồ các nước ở vùng biển phía Đông”
Long Quân gật đầu như giã tỏi, vội vàng gọi thuộc hạ.
Thế là chưa đầy một lát, một tấm bản đồ đã xuất hiện trong tay Lý Bình An và lão Ngưu.
Lý Bình An cất bản đồ đi, đã đạt thành mục đích, bèn chuẩn bị tạm biệt rồi rời khỏi đây.
Chỉ là trước khi đi, hắn bỗng lấy ra một xấp giấy vàng.
Trên giấy vàng vẽ đầy các ký hiệu kỳ quái.
Lý Bình An tiện tay dán bừa lên một chỗ ở Long phủ, ánh mắt nhìn Long Quân có hơi thâm sâu.
“Hy vọng Long Quân có thể thay đổi bản thân, tạo phúc cho bách tính.
Thủ đoạn bạo lực, không bao giờ có thể khiến cho con người ta kính phục đâu.
Trung Nguyên có một câu tục ngữ, được lòng dân là được cả thiên hạ.
Lúc đó, cho dù Long Quân không chủ động yêu cầu.
Người dân vùng duyên hải, các thuyền buôn, các nước ven biển…đều sẽ tin phục theo Long Quân
Nói rồi, Lý Bình An chỉ vào đống giấy vàng.
“Phù này khắc ở trong lòng Long Quân, mà không phải ở Thủy phủ” Long Quân nghiêm túc nhìn lá bùa kia.
Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là một quẻ nào đó do tiên sư để lại.
Nếu mình có làm ra chuyện gì quá đáng, tiên sư chắc chắn sẽ biết tin ngay.
Chỉ là là bùa này, nó nhìn chẳng hiểu gì sấc.
Ký hiệu phía trên, giống như đứa trẻ mới học viết chữ không bao lâu, vẽ bừa lên thì đúng hơn. Nhưng mà mình không hiểu, mới càng lộ ra vẻ huyền bí.
Nghĩ đến đây, Long Quân cố gắng mỉm cười: “Tiểu Long đã hiểu”
Mèo con nhìn chằm chằm lá bùa kia, rồi lại nhìn Đại Bình An nhà mình.
Cứ vậy bọn họ rời khỏi Thủy phủ.
Sau đó mèo con mới có cơ hội hỏi Lý Bình An: “Đại Bình An, sao lại để chữ do tiên tử viết ở đó.” “Đương nhiên là do chữ tiên tử viết quá đẹp, để lại ở đó, lúc nào bọn họ không có chuyện gì làm sẽ
lôi ra thưởng thức.
“Chớ gạt tiên tử, tiên tử không phải trẻ con đâu. Mèo con nghiêm túc nói.
Xem ra mèo con đã trưởng thành rồi, không lừa được nữa.
Thế là Lý Bình An lại sờ đầu nàng: “ Thế tiên tử nghĩ là vì sao?”
“Tiên tử không biết.
“Vậy tại sao tiên tử lại nghi ngờ ta?”
Mèo con nghiêng đầu, mặt đầy khiếp sợ.
Chẳng lẽ… chẳng lẽ Đại Bình An không lừa mình?
Lý Bình An gật đầu, không nói nữa.
Để cho mèo con tự mình suy nghĩ.
Mèo con thông minh hơn rồi, nhưng cũng không khôn hơn là bao nhiêu.
Điều này khiến Lý Bình An rất hài lòng.
Trời tờ mờ sáng, bóng đêm dần biến mất, giữa biển trời lộ ra vầng sáng ban mai.
Lão Ngưu trở mình, đạp một cước tiễn Lý Bình An rơi xuống biển.
Giống như còn đang mơ ngủ.
Lý Bình An bị một cú đạp của nó làm cho tỉnh giấc, giận mà không có chỗ phát tiết.
Lại đưa tay kéo lão Ngưu xuống nước, đang định bò lên thì bị sừng của lão Ngưu húc vào mông. Lão Ngưu tức giận, ta đang ngủ ngon, ai cho ngươi làm vậy hả!
Một người một trâu bắt đầu đánh nhau trong nước.
Cùng lúc đó, mèo con đã nấu xong bữa sáng.
Canh mì, còn có một đĩa dưa muối nhỏ.
Mèo con quay đầu nhìn bọn họ gọi : “Đai Bình An và trâu trâu đừng ồn ào nữa, ăn sáng thôi.
Nòi rồi bèn lè lưỡi, cảm nhận hướng gió hôm nay.
Hôm nay thuận gió, sẽ đỡ tốn sức đây.
Mèo cầm mái chèo, bắt đầu ra sức chèo thuyền.
Một lát sau, một người một trâu bò lên thuyền cả người ướt sũng.
Bưng bát lên, uống canh mì nóng hổi.
Thi thoảng còn đẩy nhau vài cái.
Nơi xa, thấp thoáng dáng hình của một hòn đảo nhỏ.
Đoạn sau bọn họ sẽ tới nước gọi là nước Vũ Dân.
Người dân ở đây tóc dài, cả người toàn là lông vũ.
Bay được, nhưng không thể bay quá xa.
Theo những gì Long Quân nói, nước Vũ Dân này rất táo báo trong công cuộc nghiên cứu. Nội bộ phân tranh, thường xuyên đấu đá lẫn nhau.
Bảo Lý Bình An phải cẩn thận một chút.
Đương nhiên, chủ yếu bảo hắn phải cẩn thận những việc nhỏ, đừng có đại khai sát giới ở đó.
Trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết, ở biển cũng biết đạo lý này.
Rõ ràng có thể nhìn thấy bóng đảo thấp thoáng.
Nhưng đi hết cả một ngày, vẫn chẳng thấy rõ đảo.
Lý Bình An nhắm mắt nghỉ ngơi, cẩn thận cảm nhận linh khí đang vận chuyển trong đại đạo phù
văn.
Thuyền đi cả ngày trời, mèo con đã ngủ từ lâu.
Lão Ngưu nằm bơi ngửa, lênh đênh giữa mặt biển.
Ban đầu, tất cả đều yên tĩnh.
Biển cả cũng trở lại vẻ hiền hòa của mình, không còn sóng cả dữ dội như ban ngày.
Lý Bình An nhìn ánh trăng phản chiếu trên mặt biển, lại ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên không.
Lòng lặng như nước, nhẹ nhàng nâng tay.
Giờ khắc này ở nơi này, linh khí ở vùng biển đều di chuyển theo động tác của hắn,
Hắn lo lắng bởi vì cử động của mình, mà gây nên biến hóa cho vùng biển này.
Chỉ một lát sau, Lý Bình An bèn chầm chầm thở hắt ra một hơi.
Không còn dốc sức di chuyển cái gì, chỉ để cho lòng mình hòa vào biển hồ. Cứ như vậy, hắn thiếp đi…
Sáng sớm, gió biển thổi phù phù.
Lý Bình An mở to mắt, phát hiện mình đã có thể thấy rõ hòn đảo này.
Trên bờ biển còn có đội tàu gồm mười mấy con thuyền nhìn rất quen.
Không phải đội tàu của vương triều Đại An đây ư?