Chương 732: Chuyện lạ năm nào chẳng có
1366 chữ
Tuyết rơi như lông ngỗng, phủ kín thành Yên Châu.
Tuy tuyết rơi, nhưng đa số có gió thổi nhiều, tuyết bay nghiêng ngả.
Sắp tới cuối năm, nhưng đối với người dân của thành Yên Châu mà nói, năm nay không thuận lợi bằng những năm qua.
Này thì dịch bệnh, rồi xảy ra một đống chuyện kỳ lạ.
Chuyện là thì năm nào cũng có, chỉ là năm này nhiều đến mức lạ kỳ.
Khói hương nghi ngút.
Mà lúc này, trong sân nhà Lý Bình An.
Hắn và lão Ngưu thò đầu ra, chỉ thấy ngoài sân, trên nóc nhà, trên nhành cây, trên vại nước,... có
bao nhiêu là chú mèo con với dáng vẻ không giống nhau đang đứng lù lù ở đó.
Miêu Miêu tiền tử đứng trước hiên nhà nhìn bọn mèo.
Chú mèo nào nhìn cũng rất là nghiêm túc, giống như binh sĩ sắp ra chiến trường.
Mà cần gì phải nghi ngờ, Miêu Miêu tiên tử chắc chắn là thống lĩnh của đội quân mèo này.
Mèo hắng giọng một cái, khuôn mặt nhỏ bé trở nên nghiêm túc cực kỳ.
“Tối nay chúng ta sẽ tấn công miếu Nương nương, tiêu diệt triệt để nạn chuột ở thành Yên Châu…
Mèo con bỗng ngừng lại một lát, sau đó không biết nên nói gì thêm.
“Meo meo vạn tuế!”
“Meo meo!”
Trong sân vang lên tiếng kêu của đám mèo con.
Lý Bình An và lão Ngưu thích thú nhìn cảnh này.
Miêu Miêu tiên tử quay người chạy lại chỗ Lý Bình An.
“Tiên tử đã phân công xong”
“Làm phiền tiên tử rồi.” Lý Bình An lại nói với đám mèo: “Làm phiền các vị”
Một con mèo đen nói: “Đây vốn là chuyện của chúng ta, mấy ngày gần đây đám chuột này càng
ngày càng quá đáng”
“Phải đấy, dám tấn công cả mèo nhà bọn ta, đã có mấy huynh đệ tỷ muội chết trong tay đám chuột này rồi”
“Bọn chuột này thậm chí còn cắn trộm thằng bé con chủ ta, thù này không báo không phải quân tử!!”
Nhất thời, đám mèo phẫn nộ không thôi.
Miêu Miêu tiên tử xua xua móng, ra hiệu cho chúng nó yên lặng.
“Thời gian tấn công là vào đêm nay.
Kế hoạch tác chiến chủ thể là Lý Bình An và lão Ngưu sẽ dùng pháp thuật tóm gọn Nương nương pháp lực cao thâm kia.
Miêu Miêu tiên tử sẽ dẫn các mèo, đến mai phục tấn công đám chuột yêu trong miếu.
Dù sao đám chuột yêu kia cũng ẩn náu kỹ lắm, lại còn chạy nhanh, chớp mắt đã trà trộn vào đám người, với số lượng của bầy chuột này, e rằng không lâu sau sẽ xảy ra đại dịch chuột ở Yên Châu
mất.
Kể cả là Lý Bình An và lão Ngưu cũng không thể giải quyết êm đẹp chuyện này.
May mà có Miêu Miêu tiên tử và đám bạn mèo của nàng.
Lý Bình An ngẩng đầu nhìn sắc trời.
Chờ đến khi gần đến thời gian đã định, mới dẫn lão Ngưu tới xem xét miếu Nương nương.
Đêm nay là ngày tụ hội của các tín đồ trong miếu.
Mấy ngày nay, không ngừng có người truyền tin ma quỷ hoành hành ở Yên Châu.
Vì vậy màn đêm ở nơi này hôm nay cũng không náo nhiệt như ngày thường.
Cảnh tượng hôm nay, lại khiến người ta rất hoài niệm.
Lý Bình An nghe thấy tiếng người trên con đường đi tới miếu Nương nương, hắn và lão Ngưu đều cầm theo một miếng bánh lớn trong tay.
Vừa đi vừa cắn, bất tri bất giác đã thấy một đám tín đồ tụ tập ở bên kia.
Bọn họ lại đi thêm một đoạn, bỗng cảm thấy hơi khó di chuyển.
Vất vả lắm mới chen vào được, thấy sắp trông thấy Nương nương, nhưng lại có người ngăn cản bọn họ: “Nương nương pháp lực vô biên, người sẽ phù hộ cho ngươi.
Lý Bình An mỉm cười gật đầu.
Người kia không hề có ý định nhường đường cho hắn, hai tín đồ đứng sau lưng gã chủ động bưng theo một cái hộp quyên góp tiền.
Rõ ràng, khuyên tiền mới được vào trong.
“Chỉ là tại hạ không có tiền”
Lý Bình An chỉ miếng bánh trong tay, tiên tử chỉ cho hắn đủ tiền mua hai cái bánh bao.
“Không có tiền thì lùi về phía sau!”
Vừa nghe thấy hắn không có tiền, nụ cười trên mặt gã tín đồ kia bèn vụt tắt.
Lý Bình An hỏi: “Không có tiền thì sẽ không được Nương nương chở che sao?” “Chớ nói nhảm, không có tiền thì cút ra đằng sau?
Những người đứng xung quanh đều nhìn sang Lúc này, một tín đồ có vẻ khá lớn tuổi đi tới.
bên này.
“Huynh đài đừng giận, chỉ là có nhiều người tới cúng Nương nương lắm.
Dù sao cũng sẽ có người không gặp được Nương nương mà, bọn ta cũng chỉ đành ra hạ sách này
Nếu huynh đài không khuyên tiền cho miếu Nương nương, mà lại được gặp Nương nương dễ như vậy, thế thì những người khuyên tiền kia sẽ nghĩ thế nào? Mong huynh đài châm chước cho. Hãy sang quán trà bên kia, kiên nhẫn chờ
Lý Bình An vẫn giữ nguyên vẻ mặt kia, ra là một người biết ăn nói, hắn cũng không làm khó người nọ nữa, bèn tới quán trà ven đường.
Tiểu nhị quán trà thấy thế, vội rót trà cho Lý Bình An.
“Vị huynh đệ này không cần nhục chí, trà của chúng ta không lấy tiền đâu, cứ từ từ nhâm nhi.
Lý Bình An nâng chén trà lên uống, hóa ra là nước trà lạnh.
Chẳng biết có phải thêm ít mắm muối gì vào không, mà khiến hắn bỗng cảm thấy là lạ.
“Nhà huynh có người bị bệnh à?” Tiểu nhị tò mò hỏi.
“Không có thì đến miếu Nương nương làm chi?”
“Nghe người ta bảo miếu Nương nương rất linh nghiệm.
“Linh nghiệm thì linh nghiệm thật, chỉ là…”
16:11
Tiểu nhị thì thầm: “Chỉ là linh nghiệm với kẻ có tiền thôi, còn với những người như chúng ta thì chẳng có linh nghiệm gì đâu”
Lý Bình An cười dịu dàng.
“Lão huynh à, khuyên ngươi một câu, uống trà xong thì đi đi.”
“Bởi vì không có tiền à?”
“Cũng không hẳn, chỉ là nghe người ta nói miếu Nương nương này dị hợm lắm.
Tiểu nhị còn nói nhỏ hơn.
Trước miếu Nương nương, khói nhang nghi ngút.
“Nương nương”
“Mau nhìn Nương nương kia!”
Ngay vào lúc này, có tiếng ồn ào vang lên.
Tượng thần được làm bằng vàng bắt đầu rung lắc, sau đó nứt toác khắp mình. “Tượng Nương nương nứt rồi?”
Ngay sau đó, tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Tượng thần vỡ thành từng mảnh, tiếng kêu càng ngày càng thảm thiết.
Tất cả mọi người ở đó đều bị dọa sợ ngu người.
Một cái bóng mờ xuất hiện sau tượng thần.
Ngay sau đó, cái bóng kia như là không giấu mình được nữa, cứ vậy mà xuất hiện trần trụi trước mặt người dân.
“Gì…gì kia?”
“Chuột !”
Đó là một con chuột cao phải hơn hai trượng, ngồi co quắp như một ngọn núi nhỏ. Miệng nó nhóp nhép máu tươi, nội tạng, còn có xương người vẫn chưa tiêu hóa hết.
Nồng nặc mùi tanh hôi.
Tiếng kêu chói tai vang lên, đám người chạy loạn ra khỏi miếu.
Tiểu nhị cũng ngẩng đầu nhìn, coi ngươi trừng lớn.
“....Yêu quái!”
Lý Bình An bình tĩnh uống trà.
Khách trong quán cũng chạy theo đám người kia.
Lão Ngưu nghiêng mông, chạy tới rót cho mình một ly trà.
“Không biết là vị tiên sư nào ra tay, xin hãy tha cho tiểu yêu một mạng” Giọng nói xin tha của Chuột nương nương vang lên.