Chương 733: Điểm lạ ở Yên Châu
“Nương nương trong miếu Nương nương sao có thể là con chuột lớn kia!”
“Nương nương quái gì, ta thấy con chuột tinh kia chính là Nương nương kia đấy!” “Đừng nói bậy.”
Đám tín đồ chạy như điên.
Giọng nói của Chuột nương nương vang lên bên tai bọn họ.
“Tiên nhân phương nào? Xin hãy mau mau dừng tay. Nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, tiểu yêu sẽ chết không có chỗ chôn mất”
“Túc hạ vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta”
Chuột nương nương cố nén đau đớn, đáp: “Tiểu yêu tu hành đắc đạo ở ngoài Yên Châu.
“Vì sao lại đến đây?”
Theo lý thuyết, với những nơi có nhiều người sinh sống, yêu ma quỷ quái bình thường sẽ không dám đến gần, càng không nói đến chuyện tác oai tác quái như thế.
“Tiểu yêu bị thu hút đến đây”
“Bị cái gì thu hút đến?”
“Tiểu yêu cũng không rõ, chỉ là cảm thấy Yên Châu sắp xảy ra loạn lạc, với lại nơi này có sức hấp dẫn
mãnh liệt với tiểu yêu.
Sau khi đến đây, quả nhiên pháp lực của tiểu yêu tăng vọt!”
“Thành Hoàng ở vùng này đâu?”
Lý Bình An im lặng một lát: “Vậy ngươi còn biết gì nữa?”
“Tiểu….tiểu yêu không biết gì cả, chỉ biết vùng này không bình thường.
Thành Hoàng biến mất, yêu ma quỷ quái không hẹn mà cùng tập hợp ở đây.
Yêu tinh, ma quỷ của vùng này cũng đã tức tỉnh, hơn nữa còn không ngừng lớn mạnh.
Tiên sư ta đã nói hết những gì ta biết rồi, ngài mau dừng tay đi! Nếu không, tiểu yêu sẽ hồn bay phách tán mất”
“Tại hạ hình như chưa từng nói túc hạ khai ra, thì sẽ không phải gánh chịu hậu quả.
“Tiên sư?!”
“Túc hạ đã đi quá xa, không thể quay đầu nữa rồi.
Giọng nói của Lý Bình An biến mất bên tai nó.
Chuột nương nương dần mất đi ý thức, cơ thể to lớn của nó dần ngã xuống đất.
Cùng lúc đó, phía sau miếu Nương nương.
Mây to gió lớn.
Phía sau núi, đám chuột đang kêu lít nha lít nhít nhấm nháp hai cỗ thi thể kia.
Chuột từ bốn phía xông tới, mắt đỏ cực quỷ dị.
Đám chuột này đầu to mọng, rất nhiều con có kích thước còn lớn hơn mèo.
Thậm chí có cả con có kích thương tương tự như con chó săn.
“Meo!!”
Bỗng nhiên, một tiếng meo hô hào vang lên.
Một con mèo cam từ trên trời giáng xuống, rơi xuống đám chuột.
Bọn chuột này sao có thể sợ mèo được chứ, dạo này chúng còn bắt giết thiên địch của chúng cơ mà.
Nhưng mà khí thế của con mèo này khác với những con mèo khác.
Lông mèo dựng đứng, uy phong lẫm liệt.
Khiến bọn chúng cảm nhận được nỗi sợ về mèo trong nháy mắt, rồi lập tức quay đầu chạy béng.
Chỉ là mấy con chạy chỉ là mấy con chuột bình thường, mấy con chuột to cao kia vốn chẳng sợ chút nào.
Nó gào lên một tiếng, tổ chức đám chuột tấn công mèo.
Mèo con giương móng quạt cho đám chuột một nhát, lũ chuột ngã gục xuống như lúa mất đòng. Ngay sau đó, xung quanh vang lên nhiều tiếng mèo kêu hơn.
“Meo meo!!”
Từng chú mèo con hăng hái nhảy xuống.
Khiến cho đám chuột này càng thêm hoảng loạn.
Bình thường bọn nó chơi một chọi một, chắc chắn không thể nào là đối thủ của mèo con.
Bọn chúng chỉ đơn giản là dựa vào số lượng mà thôi.
Lần đầu tiên bọn chúng nhìn thấy có nhiều mèo tập hợp ở cùng một nơi như vậy.
Miêu Miêu tiên tử thổi còi lệnh, phát động tấn công.
Mấy con chuột to lớn đè chết mấy con chuột nhỏ muốn chạy trốn, ra lệnh cho những con chuột còn lại tấn công đám mèo.
Nhất thời, hai bên sa vào hỗn chiến.
Mấy chú mèo thành tinh trở thành lực lượng chủ chốt.
Mà trong số đó, Miêu Miêu tiên tử lại là đứa khỏe nhất,
Nàng gọi ra ba người đất nhỏ vây quanh con chuột kia, sau đó mèo con dùng một chiêu võ mèo đại pháp giết chết con chuột cầm đầu trước mặt nàng.
Một con chuột khác há miệng, phun một đám khói đen vào mèo con.
Mèo con gặp nguy không loạn, uốn mình một cái, khéo léo tránh khỏi đòn này của chuột. Đồng thời, mèo thét ra lửa: “Uỳnh!”
Khói đen và lửa cháy va chạm với nhau, tạo thành vụ nổ lớn, nhưng người bị thương lại là hai con chuột to kia.
Mèo con giương vuốt.
Sau lưng mèo con xuất hiện một người đất còn to lớn hơn.
Cao gần bằng một người trưởng thành, cả người phình to.
Nó đấm một nhát vào đàn chuột, mặt đất xung quanh bắt đầu có biến hóa.
Mèo con rơi xuống người người đất: “Meo!”
Lập tức, sĩ khí của đám mèo tăng lên thấy rõ.
Những con chuột còn lại bắt đầu chạy trốn.
Nhóm mèo con đuổi theo, đánh đến tận miếu Nương nương.
Trên đường đi hầu như toàn là chuột.
Miêu Miêu tiền tử ôm người đất lớn.
Tay ấn pháp quyết, bùn đất không ngừng bắn lên.
Như là rải đậu thành binh, bùn vừa bắn lên đã biến thành người đất, đánh nhau với lũ chuột.
Lũ chuột không cắn đứt nổi người đất này, con thì chạy con thì để mặc cho bùn đất nhấn chìm. Đôi mắt nhỏ của mèo nhìn quanh, bỗng nhiên chú ý đến con chuột to nhất trong đàn.
Mèo nhảy khỏi người người đất, cơ thể lao nhanh như mũi tên, tạo thành một con đường giữa lòng chuột.
Lại thét ra một ngọn lửa.
Đốt cháy lũ chuột, khiến chúng khóc vang.
Đại quân mèo theo sát phía sau, nhất thời tiếng mèo con vang lên không ngừng.
“Các ngươi đừng có làm càn, chúng ta có nương nương phù hộ”
“Chò nương nương giáng lâm, các ngươi sẽ biết mặt!”
Một con chuột thành tinh đe dọa.
Chỉ là, đại quân mèo vốn không nghe vào nó nói cái gì.
Bởi vì bọn chuột không biết nương nương của bọn chúng đã thăng thiên rồi.
Trước miếu Nương nương, vốn đã không còn cảnh tượng náo nhiệt như ban nãy.
Phần lớn tín đồ đều đã rời khỏi, chỉ còn một số ít mấy tín đồ to gan vẫn ở lại, núp ở phía xa quan sát
tình hình.
Nhìn thi thể của con chuột khổng lồ kia, đều thầm tặc lưỡi.
“Ôi trời ơi! Cái miệng này còn ăn thịt người này!”
“Hóa ra nương nương lại là con chuột yêu à!?”
Tín đồ của miếu Nương nương mặt đen như đít nồi, không thể tin được những chuyện đang xảy ra trước mắt.
Lý Bình An và lão Ngưu ngồi bên sạp uống trà, như thể vô cảm với những chuyện xung quanh. Lúc này, miếu Nương nương bỗng rung lắc.
Đàn chuột ồ ra lao nhanh như thủy triều, khiến cho người ta nhìn thấy mà khiếp vía. Nhìn đám chuột ồ ạt lao ra ở khoảng cách gần.
Miếu thần gì, ổ chuột thì có!
Mãi đến khi người của quan phủ đến, Lý Bình An và lão Ngưu mới rời khỏi đây.
Vất vả cả một ngày, bọn họ rửa qua mặt sau đó lên giường say giấc với ánh trăng. Khi trời gần sáng, trong phòng truyền ra tiếng xột xoạt xột xoạt.
Lý Bình An mở to mắt, nhìn mèo con nhảy từ cửa sổ vào.
Xem ra tối nay mèo đã mệt lắm, lông rối mù, trên người cũng có vài vết thương. Mèo con dùng móng vuốt vuốt mặt, rón rén đi rửa qua mùi máu trên người mèo. Run run lại gần chậu nước, rồi “Phụt “ một cái hóa thành cô bé.
Cô bé dùng khăn lau quanh mình, sau đó nhảy đến lò sưởi gần giường.
Nằm bên cạnh lão Ngưu, rồi vươn tay kéo cái chăn trên người trâu.
Lý Bình An mỉm cười, sờ đầu cô bé.
“Ngủ đi”