Chương 734: Sự biến mất Âm phủ
Sáng sớm, Lý Bình An từ trong chăn ấm áp thò đầu ra, hiếm khi hắn không ngửi thấy mùi cháo, xem ra đêm qua Miêu Nhi thật sự rất mệt mỏi. Lý Bình An đi giày, kéo quần áo bọc kín lấy người rồi đi ra ngoài.
Bên ngoài tuyết rơi không ngừng.
Bên đường thỉnh thoảng hắn nhìn thấy có con chuột chạy ngang qua, phía sau lưng nó có một hai con mèo đang đuổi theo. Lý Bình An nhìn lướt thoáng qua không quan tâm, đi tới quán bánh rán. Chuyện đêm qua đã sớm lan truyền khắp nơi. Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả mọi người đều đang bàn tán về chuyện nương nương trong miếu Nương Nương là chuột tinh.
Lúc đó có nhiều người chứng kiến nhưng tin tức truyền ra lại trở thành tam sao thất bản. Nói cái gì là có tiên nhân từ trên trời giáng xuống, còn nói nhìn thấy tiên nhân trừ yêu, nói rất cụ thể, tả đến cả mắt mũi như thế nào. Chính vì ngay cả các loại chi tiết bọn họ đều có thể kể ra nên giống như tận mắt bọn họ thực sự đã nhìn thấy vậy.
Lý Bình An gọi một bát canh đậu hũ nóng hổi, hai cái bánh rán.
Quán bánh rán chỉ là một cái lều được dựng lên đơn giản, che không kín gió, cho nên chỉ có thể lấy tay đặt lên trên miệng bát, ngăn không cho bông tuyết bay vào.
Lý Bình An nhẹ nhàng nhấp một ngụm nước canh, thảnh thơi lắng nghe những người bên cạnh bàn tán về chuyện tối hôm qua, chọn lọc bỏ qua những tình tiết phóng đại của câu chuyện trước đó. Hắn chỉ tập trung nghe những tình tiết diễn biến phía sau.
Sau khi, người của quan phủ chạy tới đã phong tỏa miếu nương nương. Sau đó, người của quan phủ còn bắt giam không ít tín đồ trung thành của miếu Nương Nương.
Lại có tin đồn nói rằng, quan phủ đang chuẩn bị mở rộng chiến dịch hành động diệt chuột quy mô lớn. Mang ba con chuột chết đến quan phủ sẽ đổi được một văn tiền. Nếu điều này là sự thật, sợ là chuột trong toàn thành hoàn toàn không đủ để mọi người bắt.
Nam tử đội mũ da hổ nói: “Cũng không biết là cao nhân nào đã ra tay diệt trừ tên yêu quái đó?” “Nghe người ở quán trà bên ngoài miếu Nương Nương nói, hôm đó hắn gặp một người rất kỳ quái” “Như thế nào?”
“Hắn nói người đó rất bình tĩnh, trong khi tất cả mọi người đều hoảng loạn chạy trốn thì người đó
lại ngồi yên một chỗ bình tĩnh uống trà, thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt nhìn một cái.
“Vớ vẩn, ngày hôm đó rõ ràng là có tiên nhân từ trên trời giáng xuống giết chết yêu quái chuột kia, sau đó ngài phất tay áo rời đi…...
Mấy người bắt đầu tranh cãi.
“Phiền chủ quán cho tôi sáu cái bánh bột ngô và hai chén canh”
Sau khi, Lý Bình An ăn no uống đủ, gọi thêm bánh bột ngô và canh mang về, thanh toán với chủ quán thì ra khỏi mái lều, đi về nhà. Mấy người bên trong lều vẫn còn đang tranh luận rất sôi nổi.
Về đến nhà, Miêu Nhi vẫn chưa dậy. Lão Ngưu nằm trong chăn không muốn nhúc nhích, ra hiệu cho Lý Bình An đặt bữa sáng đến trước mặt nó.
Lý Bình An nói: “Thôi, để ta bón cho ngươi ăn luôn!”
“Ò~”
Lão Ngưu há to miệng. Lý Bình An đá vào mông nó một cái. Lão Ngưu rụt mông lại, bắt đầu cúi đầu ăn bánh.
Thời tiết này, không có việc gì thì ai lại muốn ra ngoài chứ, nằm ở trong chăn ấm áp ngủ, thật là thoải mái-
Lý Bình An ngoài miệng làm ra vẻ trách móc nhưng vẫn đi ra ngoài chặt thêm một ít củi, nhóm lên lò sưởi, hơi nóng toả ra khắp phòng giúp cho trâu và mèo ngủ thoải mái hơn.
Sau đó, hắn lại ra ngoài. Hắn đi kiểm tra xem mấy Thành Hoàng có phải thật sự không còn ở đây hay không. Tuy rằng trong lòng hắn đã có suy đoán nhưng vẫn cần phải tận mắt kiểm tra một lần. Trong Yên Châu thành có tổng cộng bốn vị Thành Hoàng, đi kiểm tra toàn bộ cũng không mất quá nhiều thời gian. Đến trưa, Lý Bình An đã đi kiếm tra ba chỗ của ba vị Thành Hoàng còn lại.
Đừng nói là Thành Hoàng, ngay cả quan viên dưới trướng Thành Hoàng cũng đều biến mất không thấy dấu vết.
Thành Hoàng là tôn thần, là người thủ hộ của một thành, điều hoà khí hậu và che chở cho lễ dân bách tính một phương. Dưới quyền Thành Hoàng có văn võ phán quan, Lục bộ ti, Thất lang, Bát lang…... Lục Bộ Ti gồm : Diên Tuổi Ti, Tốc Báo Ti, Cải Chánh Tị, Thưởng Thiện Ti, Phạt Ác Ti và Tăng Lộc Ti, v. V.
Chính là giống như quan phủ địa phương trên dương gian, có cơ cấu hoàn chỉnh từ trên xuống
dưới.
Tình trạng hiện tại cũng giống như là tất cả các quan phủ dương gian đều biến mất không còn dấu
tình hình của Yên Châu chính là như vậy.
Lý Bình An khẽ nhíu mày. Theo lý thuyết, nếu thật sự có yêu ma xâm phạm, bọn chúng lại có bản lĩnh giết chết Thành Hoàng bản địa, phá vỡ trật tự âm phủ. Thì bên phía triều đình cũng sẽ phải nhận được cảnh báo, phái người đến trấn áp mới đúng.
Nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại, toàn bộ vương triều Đại An giống như không hề hay biết chuyện này. Điều này cũng gián tiếp dẫn đến yêu ma bên ngoài lợi dụng kẽ hở để xâm nhập, yêu quý bản địa cũng không cần kiêng dè gì hết.
Thật đúng là chuyện lạ năm nào cũng có nhưng năm nay lại đặc biệt nhiều.
Chỉ là hắn ở Yên Châu không có bạn bè nào, cũng không qua lại thân thiết với Hoàng Đế như ở Đại Tùy. Trong khoảng thời gian ngắn, hắn cũng không biết nên đi hỏi ai.
Lý Bình An lắc đầu, đi trên phố, nghe thấy có người đang rao bán đậu hũ chiên, ngửi thấy mùi thơm rất hấp dẫn nên ngồi xuống, ăn một bát đậu hũ chiên. Cũng chẳng có gì đáng phải lo nghĩ quá, suốt dọc đường đi Lý Bình An đều tuân thủ một nguyên tắc. Gặp chuyện rắc rối, có thể giúp được thì giúp một tay. Chuyện ngoài sức mình thì cũng không cố chấp.
Lý Bình An chờ đậu hũ chiên bưng lên, tự mình pha nước chấm, từ từ thưởng thức.
Trong lúc đó có hai con mèo đi ngang qua. Đây là hai con mèo Lý Bình An đã từng thấy ở trong sân nhà mình, chúng có quen biết với tiên tử nhà hắn. Trong hai con mèo có một con có bộ lông đen trắng đan xen còn từng thay tiên tử chuyển lời tới cho Lý Bình An. Hiển nhiên bọn chúng cũng nhận ra Lý Bình An, ngẩng đầu nhìn Lý Bình An. Chính xác hơn là nhìn miếng đậu hũ chiên trong bát Lý Bình An.
Lúc này xung quanh không có quá nhiều người, con mèo lông đen nhỏ giọng mở miệng: ” Đại Bình An khoẻ chứ ?”
“Tại hạ vẫn khoẻ”
Lý Bình An đáp lễ, cũng không bởi vì đối phương là mèo mà coi thường.
“Đại Bình An đang làm gì vậy?”
Đây rõ ràng là biết rồi còn cố hỏi.
“Tại hạ đang ăn đậu hũ chiên.
“Ăn ngon không?”
Con mèo có bộ lông đen trắng tiếp tục hỏi, trên mặt đều viết rõ hai chữ muốn ăn.
Nghe thấy Lý Bình An mời ăn, đồng tử của hai con mèo co rụt lại, rõ ràng là rất vui mừng nhưng vẫn rất kiềm chế nói: ” Ừm ~ kỳ thật ta cũng không muốn ăn lắm đâu”
Một con mèo khác gật đầu.
“ Nhưng mà…... vì Đại Bình An mời chúng ta ăn cho nên nể mặt Ngạo Thiên chúng ta sẽ ăn một miếng”
Lý Bình An cười nhẹ, kiểu thái độ kiêu ngạo này giống như đúc với tiên tử nhà hắn. Vì thế, Lý Bình An lại gọi thêm hai phần đậu hũ chiên. Sau đó, hắn suy nghĩ một chút quyết định mua hết chỗ đậu hũ còn lại của chủ quán.
Sau đó, hắn nói với con mèo có bộ lông đen trắng: ” Những phần đậu hũ chiên này làm phiền Miêu Nhi các hạ mang đến cho những con mèo khác. Đây coi như là phần thưởng cho các ngươi đã vì dân chúng Yên Châu trừ hại”
“Đây là việc chúng ta nên làm.” Con mèo có bộ lông màu đen thẳng lưng.
Lý Bình An lại nói: ” Nhưng mà, ta còn có một việc muốn làm phiền các hạ
“Chuyện gì vậy?”
Con mèo ngẩng đầu lên.
“Tại hạ biết rõ nhóm Miêu Miêu có thần thông quảng đại nên muốn nhờ nhóm Miêu Miêu giúp ta tìm hiểu một số chuyện ở trong thành. Chẳng hạn như ở bên trong thành có những yêu quỷ nào lợi hại hoặc là Thành Hoàng Yên Châu đã đi đâu. Từ khi nào mà Yên Châu xảy ra biến đổi lớn như vậy, tại sao lại biển đổi như thế.”
Con mèo gật gật đầu, cũng không biết là có nghe lọt tai hay không. Dù sao lúc này nước miếng của nó đã sắp rớt ra rồi.