Chương 735: Thay đổi lớ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 735: Thay đổi lớ

Khi Lý Bình An về đến nhà, Miêu Nhi đã đi ra ngoài. Lão Ngưu vẫn còn đang ngủ.

Lý Bình An đưa tay sờ vào trong chăn, trong chăn vẫn còn một chút hơi ấm. Sau đó, hắn cũng cởi giày chui vào trong chăn, lật xem một quyển sách hướng dẫn về phương pháp luyện chế đan dược.

Bên ngoài tuyết lớn bay tán loạn, nằm ở trong phòng ấm áp bên lò sưởi nóng.

Trong lò sưởi vang lên những tiếng tí tách hoà với tiếng gió tuyết bên ngoài.

Lý Bình An đọc sách một lúc thì không nhịn được ngủ lúc nào không hay, đến khi tỉnh lại thì trời đã

tối.

Miêu Nhi không biết khi nào đã trở về, đang làm cơm tối.

“Tiên tử đã về rồi”

Miêu Nhi thấy Lý Bình An đã tỉnh, ngẩng đầu nhìn hắn chằm chằm.

“Tiên tử nhìn ta như vậy làm gì?”

Miêu Nhi nhảy xuống bàn, bước lên trước vài bước.

“Vì sao tiên tử lại nhìn ta như vậy?” Lý Bình An hỏi lại.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Miêu Nhi tỏ vẻ nghiêm túc nói: ” Hôm nay, Đại Bình An có phải mua rất

nhiều đậu hủ chiên đúng không?”

“Đúng vậy.” Lý Bình An thừa nhận.

“Có phải đã chia cho đám mèo đúng không?”

“Đúng vậy, coi như là quà cảm ơn cho bọn họ.

Miêu nhi nắm chặt tay nhỏ, đập mạnh xuống mặt đất.

“ Ừm ~ nhưng tiên tử đã tặng quà cảm ơn cho bọn họ rồi, sao lại tặng lần thứ hai nữa chứ!”

“Tiên tử tặng cho bọn họ cái gì rồi?”

“Tiên tử phải tốn một khoản tiền khá lớn để mời bọn chúng ăn cá nướng đấy.

Có thể nhìn ra được, bởi vì số tiền đó mà Miêu Nhi đau lòng không thôi.

Vừa rồi, nàng lại còn nghe được Đại Bình An tiêu tốn một khoản tiền mua đậu hũ chiên cho đám mèo. Miêu Miêu tiên tử suýt nữa ngất tại chỗ.

Đây chính là một khoản tiền lớn đó!

Lý Bình An nói: “Tại hạ thật sự không biết tiên tử đã mời bọn họ rồi.

Miêu Nhi buồn bã xòe bàn tay nhỏ bé ra, ngồi bịch dưới đất. Vẻ mặt của nàng chán nản như không còn lưu luyến gì nữa, liên tục than thở.

“Lần này lỗ lớn rồi, tiên tử vất vả lắm mới tiết kiệm được số tiền đó, làm sao sống qua năm nay đây”

Lý Bình An ngáp một cái, đưa tay sờ sờ đầu Miêu Nhi, an ủi: “ Không sao đâu, dù không có tiền chúng ta vẫn có thể đón một năm mới tốt đẹp.”

Miêu Nhi cúi đầu suy nghĩ lại bỗng nhiên ngẩng đầu lên: ” Gần đây có người nào tới tìm chúng ta trừ yêu sao?

“Rất nhiều” Lý Bình An nói.

Dường như Miêu Nhi lại một lần nữa khôi phục động lực, phấn chấn trở lại: ” Mau nói cho tiên tử biết bọn chúng ở đâu, tiên tử muốn đi bắt yêu.

“Nhưng như vậy sẽ không khiến cho tiên tử mệt mỏi sao ?”

“Tiên tử hoàn toàn không mệt gì cả nhưng mà Đại Bình An, từ này về sau ngươi đừng tiêu tiền lung tung như vậy nữa nhé.

Ban đầu, Lý Bình An định ngày mai tự mình đi xử lý những chuyện vặt vãnh này nhưng hiện tại Miêu Nhi muốn đi, vậy thì giao cho Miêu Nhi đi.

Vì thế hắn nói chi tiết cho Miêu Nhi biết rõ tình hình.

Miêu Nhi nấu xong cơm tối thì vội vàng đi ra ngoài.

Lý Bình An và lão Ngưu ăn cơm tối xong lại song song trốn vào trong chăn, hưởng thụ khoảng thời gian sung sướng khó có được này.

Gió tuyết vẫn thổi, đúng lúc này có tiếng gõ cửa vang lên.

Lý Bình An khẽ nhíu mày, không muốn chui ra khỏi chăn. Hắn nhìn thoáng sang lão Ngưu, lão Ngưu cũng nhìn thoáng sang hắn. Lão Ngưu cuộn tròn thân thể thành một cuộn, nhất định không đi ra mở cửa. Lý Bình An đành phải chui ra khỏi chăn, mở cửa.

Ngoài cửa là một lão đạo sĩ, bộ dáng bẩn thỉu.

Lão đạo sĩ này có hai cái răng lớn nhô ra ngoài, rất nổi bật. Lý Bình An chưa từng gặp người đạo sĩ này, nhưng mà…..Hắn chợt nhớ tới, tiên tử từng nói lúc trước khi nàng sắp ra biển, nàng đã gặp một lão đạo sĩ.

Lão đạo sĩ này còn nói dối tiên tử, nói xấu hắn và lão Ngưu là lừa gạt tiên tử làm việc cho mình.

Tiên tử từng miêu tả qua bộ dáng lão đạo sĩ kia, lời miêu tả của nàng lại giống hệt với bộ dáng người đang đứng trước mặt Lý Bình An.

Lão đạo sĩ chỉ định xin uống một ngụm nước nhưng khi lão nhìn thấy Lý Bình An thì lập tức sửng sốt, ngạc nhiên.

“Các hạ thật là kỳ lạ.

“Ồ? Kỳ lạ như thế nào?”

“Tại sao các hạ không có quá khứ, cũng không có tương lai?”

“Chẳng lẽ đạo trưởng còn có thể nhìn thấy quá khứ và tương lai của một người sao?”

Lão đạo sĩ vung phất trần lên, cười nói: “Thật trùng hợp, bần đạo tinh thông nhất chính là đạo pháp này. Tuy không thể nói nắm chắc mười phần nhưng ít nhất cũng có thể nhìn ra bảy tám phần. “Đạo trưởng có bản lĩnh quá lợi hại rồi” Lý Bình An cười nói.

Lão đạo sĩ lại tỏ ra thần thần bí bí nói: “Bần đạo ta còn có một bản lĩnh, đó là có thể đoán ra ngươi họ Lý, tên là Bình An”

Biểu hiện trên mặt Lý Bình An không thay đổi: “Làm sao đạo trưởng biết được?”

Lão đạo sĩ chuyển đề tài: “Bên ngoài này trời lạnh quá, không biết có thể xin một chén nước uống, vào nhà ấm áp được không?”

“Nước thì không có nhưng mà có rượu ngon. Nếu đạo trưởng không chê thì mời vào uống một chén”

“Ha ha ha, vậy thì tốt quá!”

Bên trong phòng lò lửa đang bập bùng cháy, khắp phòng tràn hơi nóng ấm áp.

Lý Bình An rót rượu ra chén.

Lão đạo sĩ liên tiếp uống mấy chén, mới ung dung nói: “Các hạ không hỏi lão đạo ta làm như thế nào đoán ra tên của các hạ sao?”

“Đạo trưởng đương nhiên có bản lĩnh riêng của mình.

Lão đạo sĩ cười ha ha, nói: “Lão đạo ta tự nhận là có vài phần bản lĩnh, trên đời này những người khiến cho lão đạo ta nhìn không thấu sợ là đã ít lại càng ít. Mấy người này lại rất trùng hợp là những người ít nhiều quen biết lão đạo hoặc là người lão đạo đã từng gặp mặt qua. Nhưng mà chỉ có duy nhất một người là lão đạo chưa từng gặp. Vậy thì chỉ có thể là người có đại danh đỉnh đỉnh Thiên Phạt chi nhân_ Lý Bình An”

Lý Bình An khen: “Đạo trưởng suy đoán rất giỏi, không biết tôn tính đại danh, tu hành ở đâu?” “Tại hạ pháp hiệu Thiên Nguyên Tử, đệ tử Long Hổ Sơn.

“Ồ? Đạo trưởng là đệ tử Long Hổ Sơn? Lão thiên sư Long Hổ là …...

“Là sư đệ không ra gì của ta, lão đạo ta đã nhiều năm không trở lại Long Hổ sơn rồi”

“Xin được phép có lễ với đạo trưởng, không biết đạo trưởng là cố ý tới tìm tại hạ, hay là..”

Lý Bình An nhớ tới Bạch Ngọc Kinh trong cơ thể mình.

Đối phương tự mình tìm tới cửa cũng là hợp tình hợp lý.

Thiên Nguyên Tử lắc đầu, nói: “Chỉ là trùng hợp thôi, lão đạo ta chỉ là muốn xin ngụm nước uống”

Lý Bình An cười nói: “Vậy thì thật đúng là trùng hợp, kỳ thật tại hạ đã sớm được nghe nhắc đến đạo trưởng từ lâu?”

“Ồ?” Thiên Nguyên Tử nhướng mày, hỏi: ” Sư đệ của ta từng nhắc tới ta với ngươi sao?”

“Lão Thiên Sư không nhắc đến đạo trưởng mà là trong nhà chúng ta có một con mèo con đã từng gặp qua đạo trưởng. Đạo trưởng còn từng cảnh cáo mèo nhỏ nhà ta phải cẩn thận có người lừa gạt nàng làm việc.

Thiên Nguyên Tử sửng sốt, lập tức cười ha hả. Lão liên tục vỗ mạnh vào đùi mình: “Quả nhiên là

không khéo không thành sách! Không ngờ khéo như vậy!”

Lý Bình An mỉm cười uống một ngụm rượu, rồi hỏi: “Đạo trưởng đến Yên Châu có chuyện gì vậy?” “Ngươi thì sao?” Thiên Nguyên Tử hỏi ngược lại.

“Tại hạ vừa mới kết thúc chuyến du hành, dừng chân ở chỗ này nghỉ ngơi một vài ngày. Chỉ là…...

Thiên Nguyên Tử tiếp lời: “Chỉ là ngươi phát hiện nơi này có vấn đề bất thường, rõ ràng là dưới thời kì thịnh thế nhưng nơi này yêu quý lại mọc ra nhiều như nấm”

“Xem ra đạo trưởng đã sớm phát hiện ra rồi.

“Lão đạo ta là ngửi thấy mùi của Vực Ngoại Thiên Ma nên đã đi theo đến tận đây.

Vực ngoại thiên ma!

Lý Bình An khẽ nheo mắt lại.

Hắn nhớ tới mình và Trường Thanh đã từng ở cảnh nội Đại Tùy có duyên gặp mặt một lần với Vực Ngoại Thiên Ma.

Lúc ấy một tia thần thức của Vực Ngoại Thiên Ma ẩn giấu ở trên người cương thi bị hắn và Trường Thanh vô tình phát hiện.

Sau đó Trường Thanh hỏi Phật môn mới biết được chuyện Vực Ngoại Thiên Ma …

Thiên Nguyên Tử tiếp tục nói: ” Từ trước đến nay Vực ngoại thiên ma hành động đều không để lại dấu vết, nếu là lúc bình thường lão đạo ta cũng tìm không thấy tung tích của hắn. Nhưng hiện tại ở Yên Châu, hắn lại trắng trợn lộng hành công khai, xem ra đại loạn sắp tới rồi!”

Nói đến đây, Thiên Nguyên Tử ngừng lại một chút. Sau đó lão quay ra hỏi Lý Bình An: “Ngươi có phát hiện Vực Ngoại Thiên Ma ẩn náu ở nơi nào không?”

Lý Bình An lắc đầu, thành thật nói: “Tại hạ không biết.

“Lão đạo ta chỉ biết là hắn ẩn náu ở Yên Châu nhưng cũng tìm không ra vị trí cụ thể của hắn. Nhưng lần này đây, chúng ta nhất định phải bóp chết hắn từ trong trứng nước. Lão đạo ta cũng có mời tới một vài người bạn, bảo đảm không để cho hắn có thể rời khỏi Yên Châu”

Lý Bình An bình tĩnh nói: “Nếu phát hiện ra Vực Ngoại Thiên Ma, mong đạo trưởng thông báo cho ta.”

“Được, xin cáo từ”

“ Xin không đưa tiễn”

Lý Bình An nhìn bông tuyết bay đầy trời, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Biến cố lớn sắp xảy ra rồi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right