Chương 737: Lựa chọn như thế nào
2087 chữ
Trước đây, Lý Bình An nghĩ rằng diệt trừ một số yêu ma thì thứ nhất có thể trả lại bình yên cho dân chúng, thứ hai trong quá trình trừ yêu, nói không chừng sẽ có thể tình cờ tìm được manh mối nào đó. Hắn không có bản lĩnh như Thiên Nguyên Tử đoán được Thiên Cơ vì thế chỉ có thể thử dùng cách này.
Ban đầu là vì hắn giúp đỡ hàng xóm láng giềng diệt trừ một vài tiểu ma, tiểu quỷ, danh tiếng dần dần lan truyền ra, mới có thể được người nhà quan huyện tìm tới cửa. Sau đó thông qua huyện lệnh biết được tình huống bên trong phủ thái thú.
Ban đầu, hắn tưởng rằng Thái Thú phủ nha có yêu ma gì đó. Thế nhưng chẳng nghĩ tới, lại trùng hợp bắt được hung thủ chủ mưu phía sau màn….. Quả nhiên mọi việc đều là tuần hoàn, đếu có mối liên hệ gắn kết với nhau.
Lý Bình An từng giao thủ với một tia thần thức của Vực Ngoại Thiên Ma. Lúc ấy Vực Ngoại Thiên Ma đưa tia thần thức bám vào trong thân thể của một bộ cương thi bị hắn và Trường Thanh vô
tình phát hiện.
Tuy lúc ấy, Lý Bình An chỉ giao thủ với một tia thần thức của Vực Ngoại Thiên Ma nhưng khi nhìn thấy Thái thú đại nhân trước mắt, hắn có thể liếc mắt một cái là nhận ra ngay. Điều đó cũng cho thấy, lúc này tại đây tuyệt đối không phải chỉ có một tia hoặc một vài tia thần thức của Vực Ngoại Thần Ma nữa.
Lý Bình An không nắm rõ lai lịch của đối phương, thực lực như thế nào. Tuy nhiên, trước đây hắn đã từng nghe nói kiểu Thiên Ma này thường ẩn náu ở bên ngoài Cửu Châu. Mỗi một lần thiên hạ xảy ra đại loạn đều sẽ xuất hiện, thực lực chắc chắn không hề yếu kém.
Vào thời điểm này, toàn bộ bên ngoài Yên Châu những người bạn mà Thiên Nguyên Tử đạo trưởng mời tới đã tới không dưới mười vị, có thể thấy được mức độ quan trọng của việc này. Vì thế, Lý Bình An không ra tay ngay.
Trong ánh mắt của Thái Thú đại nhân cũng lóe ra vài tia kiêng kỵ.
Thực ra hắn biết Thiên Nguyên Tử của Long Hổ Sơn đã theo dấu hắn tìm được đến đây nhưng hắn cũng không quá mức để ý. Những tên thối tha đó luôn như âm hồn không tán đuổi theo hắn, hắn cũng nắm rất rõ tình hình nhưng mà chỉ có người trước mắt này là…..
Trong khoảng thời gian ngắn, cả hai đều không ra tay. Hai người đều có chút e ngại đối phương
nên chỉ im lặng đối mặt.
Dường như Trương huyện lệnh cũng phát hiện ra bầu không khí có gì đó không bình thường. Hắn khẽ mím môi, lùi về phía sau vài bước.
Lý Bình An quay đầu nói với hắn: ” Đã làm phiền Trương huyện lệnh đưa đến đây, Trương huyện lệnh có bệnh nặng mới khỏi, vẫn là nên trở về nghỉ ngơi nhiều hơn đi?
“..... Ồ…....Vậy ta xin cáo từ trước…..
Thái thú cũng không ngăn cản, để mặc Trương huyện lệnh rời đi.
Lý Bình An nhìn thoáng qua các thị nữ trong phòng. Thái thú phất phất tay, ra hiệu cho các thị nữ cũng rời đi. Thực ra hắn không quan tâm trong tay mình có con tin hay không. Bởi vì một khi hắn ra tay đừng nói là khu vực phủ nha này mà ngay cả toàn bộ Yên Châu đều gặp phải tai ương.
Thái thú rót cho Lý Bình An một chén nước trà, mở miệng nói:
“Ta chỉ biết lão già Long Hổ Sơn kia và mấy lão già khác luôn đuổi theo ta không bỏ nhưng ta lại không biết các hạ, chẳng hay các hạ đang tu luyện ở đâu?”
“Ta chỉ là tán tu thôi. Ta cũng có một việc muốn hỏi các hạ” “Mời nói”
“Thiên hạ thật sự sắp đại loạn sao?”
” Thiên hạ đại thế, vạn vật đều phải thay đổi tuần hoàn. Từ trước đến nay, Long Hổ Sơn luôn coi ta là nguồn gốc gây ra thiên hạ đại loạn. Thật tình bọn họ không biết nên luôn chỉ biết trị phần ngọn mà không trị tận gốc. Đám người Long Hổ Sơn kia đều là chết não, bảo thủ.
Sau này ta thấy phiền phức nên nhân một lần thiên hại đại loạn mà tấn công, tập kích giết chết một Thiên Sư đương nhiệm của Long Hổ Sơn, giết môn hạ đệ tử của hắn, hủy đạo quán của hắn.
Nếu không bây giờ Long Hổ Sơn cũng không đến mức suy tàn như hiện nay, bị một Chính Dương Môn nhỏ bé bắt nạt.
Thái thú kể lại mọi chuyện với thái độ rất hời hợt, giống như việc phá hủy một đạo môn chính tông chỉ làm một chuyện vặt vãnh, thuận tiện ra tay làm mà thôi.
Lý Bình An cũng không quá để ý, bởi vì nghe lời kể của hắn cũng đoán ra ít nhiều có phần khoác lác. Chuyện xảy ra chắc hẳn là như vậy. Nhưng mà quá trình xảy ra chắc chắn sẽ không dễ dàng như lời đối phương nói. Trong quá trình đó, hắn sử dụng thủ đoạn gì dành chiến thắng cũng chỉ có chính hắn biết rõ.
Lý Bình An lại hỏi: “Vậy tại sao các hạ lại đến Yên Châu?”
“Phải có chỗ dừng chân chứ”
Lý Bình An gật gật đầu.
16:13
Bên ngoài tiếng gió tuyết lớn hơn một chút, cũng không biết lúc này lão Ngưu và Miêu Nhi có ở cùng một chỗ hay không? Lý Bình An ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thái Thú siết chặt chén trà trong tay khiến cho chén trà nứt ra một đường nhỏ, hắn mím môi, hơi nheo mắt nhìn chằm chằm vào Lý Bình An. Hắn đắn đo không rõ đối phương có ý định ra tay hay không?
“À, đúng rồi, ta quên nói một điều.
Lý Bình An đột nhiên nói.
“Lúc trước ta và Thiên Nguyên Tử đạo trưởng đã có ước định, nếu ai trong số hai người chúng ta biết được tin tức của các hạ thì sẽ thông báo cho nhau một tiếng. Chúng ta đều để lại tín vật cho nhau. Chắc hẳn vừa rồi tấm giấy phù giấy ta để lại chỗ Thiên Nguyên Tử đạo trưởng đã bị thiêu rụi rồi” Sắc mặt Thái Thú không tốt, hắn nói: ” Thế nào? Muốn vây giết ta sao?”
Hắn còn chưa nói xong thì hai cánh cửa phủ đồng loạt bật mở ra phía ngoài, giống như có một sức
mạnh nào đó kéo chúng mở ra. Bên ngoài cửa có ba bóng người, ngoại trừ Thiên Nguyên Tử, còn có hai người nữa.
Thiên Nguyên Tử nhìn Thái Thú một lúc lâu, sau đó mới dời tầm mắt nhìn về phía Lý Bình An.
“Ha ha ha, thật không ngờ ngươi lại giành trước một bước, thuật suy tính của lão phu theo không kịp ngươi rồi.
“Lý mỗ chỉ là tình cờ đến mà thôi” Lý Bình An nhẹ nhàng nhấp một ngụm nước trà.
“Giới thiệu một chút, vị này là tông chủ Tâm Kiếm Tông, Liễu Vô”
Tâm Kiếm Tông sao?
Lý Bình An nhớ lại trận chiến ở trấn nhỏ, ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt của Liễu Vô. Lúc đó những tu sĩ ở trấn nhỏ vây giết Lý Bình An đã từng tự mình báo ra danh tính.
Tâm Kiếm Tông, Liễu Như…
Lý Bình An vẫn còn nhớ rõ từng cái tên lúc đó. Chắc hẳn Liễu Như kia có mối quan hệ nào đó với Liễu Vô này.
Liễu Vô nhìn thoáng qua Lý Bình An, rất nhanh rút lại ánh mắt của mình, đây không phải là lúc để giải quyết ân oán cá nhân. Huống chi chuyện kia, mấy gia tộc đã thống nhất quan điểm chung,
không thích hợp nói ra. Liễu Vô mặc một bộ trang phục màu trắng, râu và tóc cũng bạc trắng, trên tay cầm một thanh trường kiếm màu xanh biếc.
Người còn lại là một người đàn ông trung niên, tướng mạo bình thường không có gì đặc biệt. Thậm chí vẻ mặt còn có phần chất phác. Ánh mắt Lý Bình An nhìn về phía người đó, hai bên đều khẽ mỉm cười. Hai người đã từng gặp nhau trên đỉnh núi cao nhất ở vùng đất tuyết miền Đông, nhưng cũng không có giao lưu gì đặc biệt.
Ba người lần lượt ngồi xuống. Thiên Nguyên Tử quan sát qua trang trí phủ Thái Thú, nhịn không được tiếng khen ngợi.
“ Ta đã sớm nghe nói Yên Châu là một nơi phồn hoa tráng lệ, ngươi thật là biết cách hưởng thụ. Thái Thú cười không nói gì.
Thân thể Liễu Vô toát ra khí áp kiếm đao, ánh mắt sắc bén. Người đàn ông trung niên vẻ mặt chất phác, hai tay đút trong tay áo, khí áp không lộ ra ngoài, cũng không nói một lời. Lý Bình An uống một ngụm trà, không lộ ra biểu cảm gì.
Lâu nay, Thiên Nguyên Tử rất vất vả mới tìm được Vực Ngoại Thiên Ma, vẻ mặt khó tránh khỏi có chút kích động nhưng cũng không muốn biểu hiện ra ngoài quá rõ.
Thái thú ngồi ở vị trí cao nhất, ánh mắt hắn đảo qua nhìn mặt bốn người. Tuy rằng chỉ có bốn người ngồi trong sảnh nhưng ở ngoài Yên Châu, tên đạo sĩ thối Long Hổ Sơn đã mời tới không ít người. Nếu như ra tay, chỉ trong nháy mắt bọn chúng sẽ chạy tới đây.
Thái thú không cho rằng chỉ bằng vào khả năng của bọn họ có thể giết được hắn, chỉ có thể làm cho hắn bị thương đến một mức độ nào đó mà thôi.
Ở đây chỉ có duy nhất một biến số, đó là…... Ánh mắt của Thái thú tập trung trên người Lý Bình An. Sau đó, hắn mở miệng đầu tiên phá vỡ sự im lặng.
“Thế nào? Các vị luôn tự xưng là chính đạo. Chẳng lẽ muốn ở chỗ này hi sinh sinh mạng của vạn gia ngàn họ Yên Châu dùng làm lá chắn chiến đấu với ta?”
Đây mới thật sự là vấn đề phiền phức, khó giải quyết nhất. Hiển nhiên cuộc chiến của bọn họ không có khả năng chỉ diễn ra ở cái này trong sảnh phòng khách này. Bọn họ cũng không có khả năng đánh một đòn là vị Vực Ngoại Thiên Ma này sẽ chết.
“Đường đường là Vực Ngoại Thiên Ma lại phải lấy tính mạng của dân thường ra để uy hiếp, không phải quá thiếu thể diện rồi không” Thiên Nguyên Tử châm chọc nói.
Thái thú cười lạnh: ” Các ngươi đến nhiều người vây công một mình ta như vậy, chẳng phải cũng mất thể diện rồi còn gì?”
Cục diện lập tức rời vào trạng thái giằng co.
Với phong cách hành sự của Thiên Nguyên Tử, cho dù phải trả giá là hi sinh tính mạng của toàn bộ dân chúng Yên Châu, lão cũng phải chặn giết Vực Ngoại Thiên Ma tại đây. Nhưng nếu hành động như vậy, chính lão cũng không rõ từ trước đến nay vị luôn có hành sự quỷ dị _ Lý Bình An sẽ lựa chọn như thế nào.
Nếu xử lý không khéo, Lý Bình An không giúp bọn họ bắt Vực Ngoại Thiên Ma, ngược lại sẽ ngăn cản hành động của bọn họ, vậy thì sẽ không ổn.
Dường như, phía bên kia Thái thú cũng đang chờ đợi thái độ của Lý Bình An. Thái Thú cũng hiểu rằng hiện tại chiến đấu hay là hòa đàm, toàn bộ phụ thuộc vào quyết định của đối phương.
“Các hạ nghĩ như thế nào, việc này nên kết thúc ra sao?”
Sau một thời gian dài im lặng, Lý Bình An mới mở miệng hỏi Thái Thú.