Chương 738: Mỗi người ra một chiêu

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 738: Mỗi người ra một chiêu

1675 chữ

“Các hạ cảm thấy việc này nên xử lý như thế nào?”

Lý Bình An uyển chuyển ném vấn đề sang cho Thái Thú.

Thân hình Thái Thú hơi ngả ra sau, hai mắt híp lại thành một đường thẳng.

Bên ngoài Yên Châu.

Ở mỗi một phương hướng đều có một hoặc hai vị tu sĩ, hoặc đứng trong rừng, hoặc đứng ở trên bầu trời. Vẻ mặt mỗi người đều hết sức nghiêm túc nhìn về phía phủ Thái Thú.

Khâm Thiên Giám của vương triều Đại An cũng nhận thấy khí áp của những vị tu sĩ này. Khâm Thiên Giám không thể dò xét ra dấu vết tồn tại của Vực Ngoại Thiên Ma, nhưng đối với những tu sĩ có đại danh đỉnh đỉnh, khí áp có thể ảnh hưởng đến linh khí một vùng như thế này, bọn họ rất quan tâm, cũng rất mẫn cảm.

Trong khoảng thời gian ngắn, Giám Chính, trưởng quản tối cao Khâm Thiên Giám và rất nhiều tu sĩ đều xuất hiện ở bên ngoài Yên Châu.

Lúc này những tu sĩ đi theo Thiên Nguyên Tử để tránh hiểu lầm đã bước lên phía trước giải thích rõ tình huống đang diễn ra.

Giám Chính và trưởng quản tối cao Khâm Thiên Giám liếc nhìn nhau một cái, trong ánh mắt tràn ngập nghi ngờ. Bọn họ đều đã từng nghe nói về Vực ngoại thiên ma.

Nếu như những người này không phải là những nhân vật khai tổng lập phái, có uy tín và địa vị thì việc những người này tập trung ở đây sẽ rất dễ khiến cho người của vương triều Đại An nghĩ rằng có một thế lực nào đó muốn đảo chính, lật đổ vương triều.

Giám Chính suy nghĩ một lát, rồi nói: ” Nếu thật sự là như thế, chúng ta cũng ở lại đây, hỗ trợ mọi người một tay.

“Xin cứ tự nhiên”

Vì thế hai nhóm người tạo thành hai vòng vây.

Rất nhiều tu sĩ Vương triều Đại An vừa đề phòng việc thực sự có Vực Ngoại Thiên Ma, cũng vừa lo lắng những người này nhân cơ hội làm một số chuyện bất lợi cho Vương triều Đại An.

Nhưng mà, đợi một lúc lâu cũng không thấy có động tĩnh gì. Giám Chính hơi cau mày, quan sát qua khu vực Yên Châu. Yên Châu vẫn phồn hoa tấp nập như cũ, dân chúng trong thành hoàn toàn không hề hay biết chuyện lớn sắp xảy ra. Nếu như những người này thực sự ra tay, sợ là Yên Châu khó có thể tồn tại. Đều là dân chúng Đại An của ta…...

Hắn vừa nghĩ đến đây thì đột ngột xuất hiện một luồng ánh sáng lao thẳng vào trong mây, đồng thời xuất hiện bốn bóng người đuổi theo sát phía sau.

Liễu Vô hóa thành một vệt ánh sáng màu trắng bạc, toàn bộ Yên Châu như bị ánh kiếm chiếu của hắn chiếu rọi sáng bừng lên.

Một loạt đạo thần phù hóa thành tấm lưới lớn ý định bao vây luồng ánh sáng kia.

Trên không trung, những đám mây đồng loạt bị chia làm hai nửa, giống như bị một kiếm chém đứt.

Cơn mưa tuyết đón gió rơi xuống như hóa thành một trận mưa kiếm ào ào lao tới bao vây luồng ánh sáng phóng lên kia.

Tiếng ồn không ngừng vang lên.

Dân chúng trong thành chỉ cảm thấy bầu trời lúc thì sáng, lúc thì tối.

Đất rung núi chuyển, lòng người hoảng sợ.

Bốn người mỗi người chỉ đánh ra một chiêu, sau đó không đuổi theo nữa, đáp xuống đất.

Đồng thời luồng ánh sáng kia chuyển hướng chạy ra ngoài thành, những người đã sớm chờ sẵn bên ngoài cũng đồng loạt ra tay. Trên bầu trời tuôn ra từng dòng khí áp và từng dòng ánh sáng rực rỡ. Một bức Bát Quái Đồ dần dần xuất hiện giữa không trung, mỗi một quẻ đều sáng lên một đường kẻ dài nửa thước mùa đỏ. Tám đường ánh sáng đỏ liên kết thành một khu hình thành một vòng tròn chói mắt màu đỏ.

Khối lửa rơi xuống đập trên đất hình thành ra một cái hố sâu rất to.

Ánh kiếm xẹt qua như mưa rào, trút xuống không ngớt.

Ngũ Hành Thần Lôi liên tiếp đánh xuống không dứt…

Nhưng mà, luồng ánh sáng kia chỉ hơi đứng lại một chút, sau đó lại tiếp tục hướng di chuyển ra xa hơn. Xuyên phá Bát Quái Đồ, tránh thoát Thần Lôi, tốc độ của phi kiếm hoàn toàn không thể đuổi không kịp tốc độ của luồng ánh sáng.

Ngay khi mọi người ra tay thì luồng ánh sáng kia đã nhanh chóng biến mất ở phía xa xa.

Mọi người không cam lòng đuổi theo nhưng chênh lệch tốc độ hai bên thật sự quá lớn. Giám Chính và chưởng quản Khâm Thiên Giám của vương triều Đại An còn ra tay.

Về phần những người tu sĩ Vương triều Đại An còn lại thì ngay cả cơ hội ra tay cũng không có. Bọn họ chỉ cảm thấy trước mắt có một luồng ánh sáng chợt lóe lên rồi biến mất, sau đó mọi chuyện đã kết thúc.

Vực Ngoại Thiên Ma đã trốn ra xa Yên Châu thành, hắn quay đầu nhìn lại một cái, sau đó liên tục cười lạnh.

Theo như hai bên ước định thì bốn người trong phòng khách mỗi người chỉ được đánh ra một

chiều.

Sau khi đánh ra một chiêu thì thu tay, Vực Ngoại Thiên Ma chỉ cần rời đi là được. Còn về phần những người bên ngoài có thể tùy ý ra tay.

Nhằm giảm thiểu tối đa mức độ ảnh hưởng đến dẫn chúng vô tội trong thành Yên Châu.

Hai bên đều dựa vào bản lĩnh của mình. Nhưng mà hiển nhiên phía Vực Ngoại Thiên Ma cũng không có bị thương quá nặng.

Chỉ có điều…... Còn có một người chưa ra tay.

Vực Ngoại Thiên Ma không khỏi có chút nghi hoặc.

Người không ra tay lại đúng là người khiến hắn lo lắng nhất trong bốn người, người mặc áo xanh.

Ta đã đi xa như vậy rồi, chẳng lẽ đối phương còn có chiêu trò gì sao?

Nghĩ tới đây, Vực Ngoại Thiên Ma lại tăng nhanh tốc độ thêm một chút.

“Vút vút

Âm thanh sắc bén của kiếm khí vang lên như ở trong không khí tạo nên gợn sóng, rơi vào bên tai Vực Ngoại Thiên Ma.

Tầm mắt của Vực Ngoại Thiên Ma xuyên thấu qua từng lớp mây mù, thấy rõ cảnh tượng trước mặt, khoé miệng không khống chế được khẽ co giật.

“Bạch…... Bạch Ngọc Kinh!?”

Đây là Bạch Ngọc Kinh của Long Hổ Sơn!

Vừa nhìn thấy thứ này, hắn lập tức cảm thấy khắp nơi trên cơ thể ê ẩm đau đớn.

Năm đó, đạo sĩ thối Khâu Bát của Long Hổ Sơn phát động Bạch Ngọc Kinh, từng thanh phi kiếm treo dưới lầu các suýt nữa lấy đi mạng của hắn.

Nếu không phải vì kế hoạch năm đó đã được tính toán kỹ càng không có sai sót, lại thêm vị Thiên Sư của Long Hổ Sơn khi ấy cũng không quá giỏi về thuật sát phạt. Sợ là mạng của hắn đã phải nằm lại dưới Bạch Ngọc Kinh rồi.

Sau khi trải qua kinh nghiệm xương máu lần đó. Đối với sức mạnh của Bạch Ngọc Kinh, tất nhiên Vực Ngoại Thiên Ma hiểu rất rõ.

Chỉ là tại sao bây giờ nó lại xuất hiện ở chỗ này?

Bạch Ngọc Kinh không phải đang ở Long Hổ Sơn sao?

Ảo giác ư!?

Lão đạo sĩ thối Khâu Bát kia vì đối phó với ta mà mang cả Bạch Ngọc Kinh đến đây, chỉ có thể là hắn…

Trong nháy mắt vô số suy nghĩ lướt qua trong đầu Vực Ngoại Thiên Ma

Không đúng, là gã lạ mặt mặc áo xanh. Kẻ mà ta nhìn không thấu lai lịch kia.

Cũng không đúng! Nếu Bạch Ngọc Kinh di chuyển ta chắc chắn sẽ nhận ra…... “Ong ong ong—!”

Đúng lúc này, bên trong Bạch Ngọc Kinh phát ra một âm thanh giống như tiếng chuông đồng.

Đối với ở Thiên Ma, âm thanh đó nghe rất chói tai.

Giống như đưa hắn ngược lại dòng chảy thời gian trở về hàng ngàn năm trước.

Thanh phi kiếm treo ở tầng mười một kia, chậm rãi rơi xuống.

Thanh phi kiếm trượt xuống một cách tự nhiên vững vàng và êm ái.

Tầng mười một?

Thiên ma buộc miệng chửi ra một câu thô tục.

Đã đến rồi!!

Phía biên giới vương triều Đại An, có ba ngọn núi hình dáng giống như hình dáng của ba con rùa. Lúc này, một vệt ánh sáng đột ngột lao đến, phá vỡ đỉnh núi, rơi xuống một trận mưa ánh sáng chiếu rọi cả thung lũng thành một vùng trắng xoá.

Khung cảnh núi non ở bờ bên kia sông, nước thác chảy xuống văng tung tóe.

Ánh sáng trắng chiếu tới từ đầu kia của ngọn núi chiếu xuống sườn núi tạo ra một vùng ánh sáng rực rỡ.

Giống như là một bức tranh sơn thủy tuyệt đẹp, thể hiện sức sáng tạo của thiên nhiên, tuyệt mỹ

chói lọi.

Ánh sáng trắng như tuyết trải dài giống như một con rồng ngọc dài trăm trượng.

Dưới ánh mặt trời chiếu rọi, sáng ngời lấp lánh.

Một luồng ánh sáng trắng như tuyết đó dĩ nhiên là luồng kiếm khí!!

Bầu trời rung chuyển dữ dội, thác nước sôi trào.

Như ngược dòng đại dương, như thiên lôi đánh xuống khiến cho người ta không còn tìm thấy chỗ nào có thể tránh thoát.

Oanh…... ầm ầm…”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right