Chương 747: Chí ít núi non vẫn còn đây
1590 chữ
Lý Bình An đứng trước cửa nhỏ, lùi lại ba bước, sau đó bắt đầu đào từ chỗ này. Rất nhanh hắn đã đào được một cái hộp nhỏ, trong hôm có một chiếc chìa khóa. Hắn xoay người khóa, một tiếng răng rắc cửa đã mở ra.
Cỏ dại trong nhà rõ ràng có dấu vết được dọn dẹp, trong chum đựng đầy nước sạch. Mèo con hiếu ký nhìn ngắm căn nhà mà Đại Bình An và trâu trâu từng sống này.
Nhỏ quá ~
Lý Bình An đi vào phòng, nhìn xung quanh hồi lâu.
Vật vẫn còn nguyên, vẫn là dáng vẻ như trong trí nhớ của hắn.
Lý Bình An bèn cầm một cái ghế ra ngoài sân, ngồi ở đó hưởng thụ ánh nắng nóng rực chỉ thuộc về An Bắc.
Vẫn là hơi thở quen thuộc này.
Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu chìm đắm trong cảm nhận.
Mèo con “Phíu” một cái, hóa thành cô bé, lấy chổi ra bắt đầu quét dọn cho sạch.
Tuy trong phòng không bẩn lắm, nhưng cũng không hẳn là sạch sẽ.
Bản năng chăm chỉ của mèo đã trỗi dậy, tựa như chuẩn bị quét dọn từ trong ra ngoài cho sạch.
“Lúc ta vui, tình cờ gặp được thân ái.
Tim vui ca, đến đúng lúc, cất lên khúc ca này.
Chỉ hận không thể ôm nàng vào lòng…
Trương Nhị đang ngồi ngâm nga trong quán nhỏ.
Có người quen nhìn thấy hắn, bèn chào hỏi, Trương Nhị thấy thế liền chìa cằm ra.
Hắn vốn là du côn nổi danh ở nơi này, cả ngày ngồi lăn lê với mấy gã bạn thân.
Sau này cha hắn không chịu nổi nữa, đành phải nhờ quan hệ tìm giúp hắn một công việc.
Phụ thân hắn là người làm ở vương phủ hai mươi mấy năm, đương nhiên vẫn có chút thể diện này, thế là hắn được tới vương phủ làm việc.
Nhờ có quan hệ của cha hắn, hắn cũng được sắp cho một công việc tương đối nhẹ nhàng. Chỉ phụ trách chuyên quét một khu trong vương phủ.
Tòa nhà này cách vương phủ tận mấy con phố, nhà không lớn lắm, khá cũ.
Trương Nhị thường xuyên tìm mấy thằng bạn chó của mình, đến tòa nhà kia nhậu nhẹt.
Sau đó lại dọn dẹp sạch sẽ.
Hôm nay cũng như vậy, Trương Nhị lại gặp mặt ba đứa bạn tốt nhà mình.
Bọn họ mua rượu, vừa đi vừa nói.
Chỉ đơn giản là nói mấy chuyện tựa như hôm nay ở thanh lâu có cô gái nào hay không, đi ngang qua nhìn thấy mấy người kia thì cố ý lách qua.
Chờ khi đám người Trương Nhị đến tòa nhà kia, phát hiện khóa bị mở ra.
Trương Nhị nhíu mày, cái chỗ khỉ ho cò gáy này còn có trộm cơ à?
Trong phòng truyền đến tiếng người, sau đó cô bé bưng một chậu nước bước ra.
Cô bé cũng ngẩng đầu nhìn bọn họ.
“Các ngươi có chuyện gì không?”
“Ta có chuyện gì hả? Ngươi là con nhà ai đây? Ai cho ngươi vào đây!” Trương Nhị nói. Cô bé thẳng thắn nói: “Đây là nhà của chúng ta.
Trương Nhị cười lạnh một tiếng, đi vào.
“Nhà của các ngươi?”
Hắn nhìn cô bé, ăn mặc gọn gàng, dáng vẻ đáng yêu.
Khuôn mặt trắng nõn, không giống như con nhà nghèo.
Lúc này, có người như nghe thấy tiếng bọn họ nên đi ra, đó là một người áo xanh.
“Tại hạ là chủ nhân của tòa nhà này.
“Nói linh tinh, tòa nhà này là của Đông Gia chúng ta.
Ta thấy ngươi là người nhã nhặn, giống như là người đọc sách, sao có thể nói lời bịa đặt như thế được.
Lý Bình An suy nghĩ một lát: “Đông Gia của túc hạ có phải là họ Vương?”
“Phải thì sao?”
“Ta đã nhờ nhà họ Vương giúp ta chăm nom ngôi nhà này, tại hạ vừa đi du lịch về, làm phiền túc hạ quay về bẩm báo một tiếng.
Tại hạ đã về, không cần người đến quét dọn phòng nữa.
Chờ ngày khác, ta sẽ đến nơi cảm ơn.
Trương Nhị nhíu mày, nghi ngờ hỏi: “Ngươi thật sự là chủ nhân của ngôi nhà này?”
Trương Nhị thấy người kia không giống như nói điêu, quan trọng nhất là khí chất văn nhân của người này, không giống như tên lừa gạt.
Thế là đành phải hậm hực đi về, chuẩn bị báo cáo chuyện này lại cho Đông Gia.
Mấy tên bạn tốt của hắn nhìn nhau, vốn đã hẹn đến đây đánh chén no say một bữa.
Kế hoạch này bị cho vào kho rồi.
Trương Nhị về nhà họ Vương, nói lại chuyện này với quản gia.
Quản gia nghe thấy cũng không khỏi nhíu nhíu mày.
“Cái gì? Chủ nhân của nhà? Sao ta chưa nghe đến bao giờ nhỉ?”
Trương Nhị nghe xong lời này, bèn muốn tới đó tính sổ. Quản gia ngăn hắn lại, nói phải đi hỏi lão gia trước đã.
Gia chủ bây giờ của nhà họ Vương, tên là Vương An Sơn.
So vai vế, hắn là chắt trai của của Vương Nghị.
Nhà họ Vương chỉ có một đứa con trai, nhưng Vương Nghị lại bước lên con đường tu hành.
Nhà không còn người thừa kế, nhà họ Vương bèn nhận một đứa con thừa tự khác trong tộc, kế thừa gia nghiệp.
Quản gia nhân lúc Vương An Sơn đang đi trong sân, nói chuyện này.
Dù sao tòa nhà kia cũng không phải sản nghiệp quan trọng, không có ai nhắc đến khéo quên luôn rôi.
Chỉ là sau khi Vương An Sơn nghe thấy, sắc mặt hơi thay đổi.
Hình như là nhớ tới chuyện gì, vội vàng hỏi.
“Người kia có nói tên không?”
Quản gia hỏi: “Hình như là không hỏi, nhưng nghe Trương Nhị nói nhìn giống một người đọc sách, còn dẫn theo một cô bé, không giống như kẻ lừa gạt.
Còn nói, chờ hôm khác sẽ đến cảm ơn lão gia Vương An Sơn vỗ trán một cái, kinh ngạc.
Tự lẩm bẩm: “Ôi trời ơi, không phải là thật sao…
Quản gia nói: “Lão gia rốt cuộc có chuyện gì vậy?”
Vương An Sơn im lặng một lát, lúc này mới giải thích: “Lúc trước cha ta có nói với ta, nhà ta được một vị thần tiên pháp lực cao thần thông quảng đại nhờ chăm nom hộ”
“Cha ta nghe ông nội ta kể lại, ông nội ta lại nghe ông cố nội kể lại, ông cố nội lại nghe cha của ông cố nội kể lại…
Nghe cha ta nói, nhà họ Vương chúng ta từng lập miếu cho vị tiên nhân kia, và cũng từng được vị tiên nhân này chỉ điểm.
“Éc….thần tiên sẽ ở ngôi nhà nhỏ như thế sao?”
Quản gia ấp ủng hỏi, hắn đương nhiên là biết nhà họ Vương có lập miếu thờ một vị tiên.
Không chỉ có hắn, mà tất cả mọi người trong An Bắc tứ trấn cũng biết chuyện này.
Nhưng bọn họ, đây chỉ là câu chuyện không có thật mà thôi.
Bây giờ vị thần tiên thần thông quảng đại, từng giúp đỡ nhà họ Vương đã xuất hiện. Nhưng mà thần tiên lại chỉ ở trong một ngôi nhà bé xíu giữa An Bắc tứ trấn.
Không chỉ có vậy, thậm chí mấy trăm năm về sau….người này quay lại đây, xin lại ngôi nhà nhỏ của mình.
Vương An Sơn dường như không chắc lắm, thế là vội vàng định tới tòa nhà kia xem thử.
Nhưng lại bị quản gia khuyên, nếu như người kia là thần tiên thật.
Người ta đã nói ngày khác sẽ đến cảm ơn nhà ta rồi, cũng có nghĩa là mấy ngày nay thần tiên có việc bận, huống chi người ta còn mới về quê, chưa biết chừng còn có chuyện phải làm.
Lúc này Vương An Sơn mà tới quấy rầy người ta, e rằng sẽ khiến người ta không vui.
Vương An Sơn chỉ cảm thấy hắn nói có lý, bèn cố gắng kiềm chế lại nỗi kích động chờ đợi người kia đến.
Chiến tranh cũng không lan đến An Bắc tứ trấn.
Thấy mèo con đang rất là bận rộn.
Lý Bình An và lão Ngưu nằm trên giường, cầm trong tay món ngon của An Bắc tứ trấn.
“Tiên tử không cần chăm chỉ quá đâu.
Cách quá xa, hình như mèo con không nghe thấy.
Lý Bình An thả một miếng bánh ngọt vào trong miệng, đưa mắt nhìn về nơi khác.
Hương vị tinh tế, nhưng mà hương vị vốn có của bánh ngọt đã thay đổi.
Người quen cũng không còn ở đây.
Hắn như đang cố nhớ lại những chuyện xưa, một vài khung ảnh rồi từng người xuất hiện trước mặt hán.
Bọn họ có người ở chân trời góc bể, cũng có người đã về với cát bụi.
Chỉ là núi non vẫn còn, ừm núi non vẫn còn.
Lý Bình An sờ lên đầu lão Ngưu, cũng tốt lão Ngưu vẫn ở đây. “Meo ~”
Giống như là nghe thấy tiếng lòng của hắn.
Lý Bình An cười, bên cạnh cũng có thêm chú mèo con đáng yêu.