Chương 748: Cáo lão hồi hương

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,694 lượt đọc

Chương 748: Cáo lão hồi hương

16:19

An Bắc tứ trấn.

Lý Bình An đi trên con đường được lát bằng đá xanh, phóng mắt là có thể nhìn thấy bãi cát vàng mà đã lâu rồi hắn không được nhìn thấy.

Một chiếc bàn đá xanh nho nhỏ, lại giống như biểu tượng minh chứng cho sự biến hóa của thời đại. Cho dù thời đại này có thay đổi thế nào, gió Tây Bắc vẫn nóng lạnh lẽo như thế.

Mùi hương của chiếc bánh nướng này, vẫn là một vẻ đẹp.

Hắn ngồi xuống quán quen ven đường, chuẩn bị ăn một bữa nóng hổi.

Bánh bột, lại có tên khác là bánh Thủy Dẫn.

Cái gọi là nặn cho to bằng ngón cái, hai tấc là vừa, rồi thả vào chậu nước cho chìm.

Nhanh tay đun lửa đến mức vừa, bánh không phải trắng sáng đáng yêu, nhưng lại mang vẻ đẹp khác biệt.

Không giống như mì làm bằng tay, dùng tay xoa thành sợi mì to như hạt đũa. Mỗi sợi một thước, mỏng như cọng rau hẹ.

Chỉ ngồi ven đường thôi, mà cũng có thể nghe thấy chuyện quốc gia đại sự.

An Bắc tứ trấn, vẫn luôn là vùng đất giao thoa Nam Bắc/

Biết được nhiều chuyện, lúc trước lại tách rời với Trung Nguyên, nên muốn nói lời bất kính nào người dân cũng dám.

Ăn được một nửa bát mì, bèn thấy bốn năm đứa zai gọn bạn mình đến cạnh quầy mì.

Trong số đó, có một người mới tới nhà hắn, Trương Nhị.

Làm công cho Vương phủ.

Trương Nhị cũng nhìn thấy hắn, bèn nhìn Lý Bình An với ánh mắt u ám.

Chủ nhân ngôi nhà kia về rồi, hắn đương nhiên không phải tới đó quét dọn nữa.

Cho nên phủ lại phân việc khác cho hắn làm.

So với những công việc nhàn phẻ lúc trước, công việc mới này khiến hắn phải kêu than thấu trời. Cho nên lúc này, hắn mới ôm một bụng oán khí nhìn Lý Bình An như vậy đấy, nhưng là chỉ dám rủa

thầm trong lòng thôi.

Mấy người bọn họ ngồi xuống, vừa lột tỏi vừa nói chuyện phiếm.

“Nghe tin gì chửa? Lưu đại tướng quân chuẩn bị cáo lão hồi hương đấy”

“Gì đấy? Lưu tướng quân vừa đánh thắng trận lớn cơ mà? Sao đột nhiên lại đòi cáo lão hồi hương” Trương Nhị hừ một tiếng, để lộ ra biểu cảm cao thâm khó lường.

Rồi kể lại chuyện mình mới nghe được từ chỗ tiên sinh kể chuyện mấy ngày trước, nói như kiểu có chuyện hiếm lạ.

“Không thưởng công, có thưởng nhưng lại không thể thưởng.

Lưu tướng quân tiêu diệt liên quân trong một cú, từ đó liên quân không còn sức chống trả nữa, chỉ có thể để mặc cho quân đội Đại Tùy ta giày xéo.

Chim cò chết, giấu hết lương thực.

Lưu tướng quân là người thông minh mà ~”

Nói rồi, Trương Nhị ra vẻ già dặn lắm chốt hạ một câu cảm khái.

Mấy tên bạn của hắn không nhịn được gật đầu.

“Quê quán của Lưu tướng quân có phải ở An Bắc tứ trấn ta đâu, sao hắn lại cáo lão xin về đây?” Trương Nhị nói: “Tướng quân ra ngoài xuất chinh người thân của họ thường ở lại kinh thành, đây là quy củ từ xưa đến nay.

Bởi vậy gia đình Lưu tướng quân từ đó vẫn sống ở kinh thành, nhưng quê của Lưu tướng quân lại ở một huyện khác.

Chỉ là nhà hắn đã không còn ai nữa rồi, lúc trước đi cùng gia đình chạy nạn đến An Bắc.

Họ ở lại An Bắc một khoảng thời gian dài, sau đó mới đi làm binh.

Một tổ nhà hắn, tất cả đều đang ở An Bắc.

Mấy người kia giật mình.

Cuối cùng Lý Bình An cũng húp xong nước mình, như hắn không vội vàng đi ngay, mà ngồi đó nghe hắn nói tiếp.

Chờ khi chủ để đổi từ Lưu Dũng sang chuyện khác, hắn bèn thấy hết hứng thú.

Nghe tin Lưu Dũng cáo lão hồi hương, hắn bỗng nhớ lại lần đầu tiên mình gặp Lưu Dũng.

Chinh chiến nhiều năm, cuối cùng cũng có một kết thúc tốt đẹp.

Lý Bình An rất mừng cho hắn, hắn để tiền lại trên bàn rồi hô to: “Tính tiền.

Tay hắn cầm quà tặng cho nhà họ Vương, đều là đặc sản mang về từ các nơi khác. Coi như cảm ơn nhà họ Vương đã chăm nom nhà của mình nhiều năm như vậy. Vương phủ vẫn nằm ở vị trí cũ.

Chỉ là phủ bây giờ càng rộng rãi, sáng sủa hơn.

Người gác cổng thấy hắn bước tới, hỏi hắn tìm ai.

Lý Bình An nói: “Tại hạ là Lý Bình An, là chủ nhân của ngôi nhà phía Tây kia, làm phiền báo lại cho gia chủ một tiếng”

Người gác cổng không hiểu gì, nhưng vẫn bẩm báo lại cho lão gia nhà mình.

Đúng lúc Trương Nhị ăn uống no nê đi về, đám bạn chó thân iu của hắn đã đi.

Hôm nay, hắn còn chuyện phải làm.

Trương Nhị nhìn thấy Lý Bình An đứng từ xa, một ngày mà gặp tận hai lần khiến hắn không khỏi nhíu mày.

Lại nhìn thấy Lý Bình An xách theo giỏ quà.

Lúc này, từ trong cửa truyền ra tiếng bước chân vội vã.

Là Đông Gia Vương An Sơn.

Vương An Sơn chỉ khoác một cái áo mỏng, rõ ràng vừa chạy ra từ phòng nghỉ.

Hắn khó nén nỗi kích động trên mặt, khi nhìn thấy khuôn mặt của Lý Bình An, rõ ràng có phần thất vọng, nhưng lại cảm thấy phải như vậy mới đúng.

Thần tiên hạ phàm, không thể nào là đầu đội gió chân đạp sóng được.

Vương An Sơn do dự một lát, không biết là nên quỳ xuống hay là làm sao.

“...Tiểu nhân Vương An Sơn, gia chủ đời thứ mười hai của nhà họ Vương, bái kiến tiên sư

“Không dám nhận hai chữ tiên sư, gọi ta tiên sinh là được rồi.

“Sao dám sao dám”

Lão tổ tông gọi người này là tiên sinh, một đứa chắt như hắn sao có thể gọi ngang hàng với lão tổ tông được.

“...Vậy, mời tiên sinh vào trong phủ, phủ ta có phần đơn sơ để tiên sinh chê cười rồi.

Nhìn dáng vẻ cháu trai như gặp ông nội của Đông Gia, Trương Nhị trợn tròn hai mắt.

Lần trước ngài ấy gặp tri phủ còn chẳng cung kính nịnh nọt thế đâu.

Giờ sao lại thế này nhỉ?

Đông Gia và Lý Bình An đi vào từ cửa chính, hắn thì là người làm nên chỉ có thể đi cửa nhỏ.

Đi từ cửa nhỏ vào, sau đó mang theo nỗi tò mò đi hỏi quản gia.

Lý Bình An đi theo Vương An Sơn vào đại sảnh, để cảm ơn nhà họ Vương đã chăm nom nhà giúp mình, hắn bèn đưa quà của mình ra.

Chỉ là khi nói chuyện linh tinh, hắn lại hơi ngại ngùng.

Bởi vì Vương An Sơn lo lắng quá, không dám nói nhiều thêm một câu, hắn sợ nói nhiều sai nhiều, lo lắng thái quá.

Nên chỉ có Lý Bình An hỏi, còn hắn thì đáp.

Khiến Lý Bình An không khỏi cảm thấy hơi khó chịu, hắn rất không thích cảm giác bị coi là cao cao tại thượng này, nhưng cũng không thể trách Vương An Sơn được.

Thế là bèn hỏi tình hình dạo này của Vương Nghị.

“Vương Nghị có về nhà không?”

Vương An Sơn lắc đầu: “Lão tổ tông từng về nhà một lần rồi, nhưng khi đó ta vẫn còn là đứa trẻ

nằm trong tã lót, không có cơ hội nhìn thấy chân dung của lão tổ tông”

Một khi bước vào con đường tu hành, bèn phải tránh xa người thân ở trần thế.

Sinh ly tử biệt, vốn không thể tránh.

Lại trò chuyện thêm một lát, Vương An Sơn muốn giữ Lý Bình An lại ăn bữa cơm tối, nhưng đã bị hắn khéo léo từ chối.

Sau khi rời khỏi Vương phủ, đi được một đoạn hắn bèn quay đầu nhìn lại tấm biển Vương phủ.

Trong lúc hoảng hốt, tựa như nhìn thấy dáng vẻ một tay đặt sau lưng, một tay cầm quyển sách của

mình khi xưa.

Đi sau là bốn đứa nhóc còn ầm ĩ hơn cả ve sầu mùa hạ.

Mắt nhìn đến đầu cũng là ký ức.

Về đến nhà, cô bé đã nấu xong cơm rồi.

Lý Bình An nói với lão Ngưu chuyện hôm nay.

Lưu Dũng muốn về quê.

Nghe nói sau khi đánh vào thành Bình An, bèn gửi đơn từ chức đến chỗ hoàng đế, xin cáo lão hồi hương.

Phỏng chừng mấy ngày nữa sẽ tới An Bắc/

Nhân chủ đề này, hắn bèn cùng lão Ngưu nhắc lại chuyện xưa.

Cô bé bưng bát cơm ngẩng đầu nhìn bọn hắn, nhìn Đại Bình An rồi lại nhìn lão Ngưu.

Thi thoảng nghiêng đầu, một người một trâu kia nói gì nàng chẳng hiểu, nàng cũng chẳng biết nên

xen vào kiểu gì luôn.

Meo ~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right