Chương 750: Thế cục thiên hạ như vậy
1385 chữ
Cô bé bưng nước rót trà: “Uống đi, tiên tử có bỏ thêm mật ong đó, trà không đắng lắm đâu. “Đa Tạ.”
Lưu Dũng nhìn cô bé gật đầu cười, ánh mắt lại nhìn sang Trương Nhị vẫn đang đứng trong phòng. Cô bé đã gặp một lần ở Cảnh phủ rồi, chỉ là người này thì hắn chưa gặp lần nào.
Trương Nhị vốn nhận lệnh của Đông Gia mang đồ đến tặng cho Lý Bình An.
Cũng chẳng biết Đông Gia bị bỏ bùa mê thuốc lú gì, cung phụng người này không khác gì tổ tông.
Trương Nhị nghe ngóng ở chỗ quản gia mới biết, mơ hồ đoán ra người thoạt nhìn như người đọc sách này không phải là người bình thường.
Nhưng mà chỉ có như thế…..
Giờ đây, hắn nhìn Vũ An Quân Lưu Dũng mà hắn chỉ được nhìn thoáng qua trên đường, trộm nuốt nước miếng.
Ngày hôm ấy khi Lưu Dũng về quê, cuộc vui như này sao hắn có thể bỏ lỡ.
Chỉ là những người vây quanh Lưu Dũng hôm ấy toàn là Tri phủ, huyện lệnh và thân sĩ bản địa, đều là người có danh tiếng.
Hắn và bạn của hắn chỉ có thể đứng từ xa nhìn xem.
Nào là áo gấm về quê, phong quan vô hạn, không người nào là không hâm mộ.
Mấy ngày nay Trương Nhị đều nằm mơ, có một ngày được Vũ An Quân nhìn trúng, được hắn đề bạt lên làm tướng quân, sau đó xông pha chiến trường, giết địch ôm mỹ nhân về…...
Nhưng mà, Trương Nhị làm sao cũng không ngờ, thật sự có một ngày mình được nhìn thấy Vũ An Quân ngay tận mắt.
Nhìn Vũ An Quân từ khoảng cách gần, có thể cảm nhận được áp lực vô hình.
Mặc dù người kia mặc quần áo mùa đông, nhưng vẫn không che giấu được cơ thể săn chắc của
Mà khuôn mặt của Lưu Dũng lại bình thản vô cùng, da vàng như nến, không giống như một tướng quân oai phong lẫm liệt.
Giống như là một ông chú nhiệt tình giúp người nhà bên.
Cô bé cũng có ý tốt, nàng rót cho Trương Nhị một chén trà. Trương Nhị vội vàng nói cảm ơn.
Cô bé nhìn hắn: “Ngươi đứng đấy làm gì?”
“Ta…ta…”
“Mau ngồi xuống đi chứ”
Trương Nhị ngồi xuống như bị quỷ thần xui khiến.
Cái bàn cũng không lớn, cho nên hắn được ngồi sát bên vị Vũ An Quân đại danh đỉnh đỉnh này.
Trái tim của Trương Nhị đập bình bịch.
“Lưu…Lưu tướng quân, ngưỡng mộ đại danh của ngài đã lâu, ta tên là Trương Nhị.
Trương Nhị hóa ra là tên có dũng khí, đổi thành một người khác, e rằng đã không dám ngồi xuống rồi.
Lưu Dũng cười một tiếng, khẽ gật đầu.
“Căn cốt của ngươi được lắm”
Trương Nhị giật mình.
Chưa đầy một lát sau, Lý Bình An khoác áo bào dài.
“Từ sau khi tạm biệt ở Kinh thành, Lưu tướng quân vẫn khỏe chứ?”
Lưu Dũng vội vàng đứng dậy: “Lúc mới về quê, quá nhiều người đến thăm hỏi, nên Lưu mỗ đã cáo
bệnh đóng cửa từ chối tiếp khách.
Không ngờ tiên sinh cũng về An Bắc tứ trấn, ta vô tin mới biết được tin này.
Nên giờ mới vội đến đây, mong tiên sinh chớ trách”
“Nói gì vậy chứ, hai người chúng ta không cần khách sáo như thế đâu.
Lý Bình An đánh giá Lưu Dũng.
Từ khi tạm biệt ở Kinh thành, chỉ qua có vài năm ngắn ngủi.
Lưu Dũng lại như già đi bốn chục năm tuổi, lúc này đầu đã đầy tóc bạc.
Trương Nhị không phải là người ngu, nhìn ra hai người này là bạn cũ lâu ngày gặp lại.
Bèn đứng dậy, vội chào tạm biệt.
Hắn đi ra sân, dù bước nhanh nhưng vẫn cứ liên tục quay đầu lại.
Có cảm giác như hắn đang nằm mơ.
Như vừa gặp được nhân vật trong tiểu thuyết, bỗng nhiên có một ngày đứng dưới mái hiên với người ta, còn nói chuyện với họ…..
Cô bé lại bưng một chén trà đến cho Đại Bình An.
Đồng thời còn dọn lên một bàn đầy bánh ngọt.
Nàng không đủ cao, cho nên phải kiễng chân lên. “He”
Ngoài ra còn một đĩa thịt chuột thơm ngon.
Cô bé đẩy chuột đến trước mặt Lưu Dũng: “Ngươi ăn đi, Đại Bình An nhà ta kén ăn lắm, cái này không ăn cái kia cũng không ăn.
Lưu Dũng nhìn thấy đĩa thịt chuột, cũng không buồn ăn.
“Tiên sinh vẫn như xưa, sao đột nhiên lại muốn về An Bắc?”
Lý Bình An nói: “Mấy năm trước đến các nước phía Đông xem thử, sau này lão Ngưu nói muốn về thì về thôi”
“Tiên sinh vẫn tùy ý như vậy”
“Không so được với Lưu tướng quân, người Vũ An, dùng võ công trị thế, uy tín vang danh. Trong dòng sông của lịch sử, người có được vinh dự như ngươi chỉ đếm trên đầu ngón tay. Lưu Dũng cười tự giễu một tiếng: “Tiên sinh đừng chế nhạo ta, chỉ là hư danh mà thôi. Vũ An Vũ An, nhưng mấy năm nay thiên hạ có mấy khi yên bình đâu.
Lưu Dũng thở dài.
“Xưa nay
vẫn vậy. Lý Bình An nói: “Lưu tướng quân định sau này như thế nào?”
Lưu Dũng nói: “Như thế nào được đây hả tiên sinh? Ở lại đây đến hết đời thôi, e rằng có chờ cả đời cũng không chờ được thiên hạ có ngày bình yên.
Lúc trước Lưu mỗ tòng quân đánh giặc, chịu đủ tra tấn của quân phương Bắc, cả ngày phóng hỏa cướp bóc.
Nghĩ tòng quân, đánh thắng quân phương Bắc là có thể kết thúc chuỗi chiến tranh đáng ghét này. Sau này có duyên gặp được tiên sinh, lại làm thuộc hạ của Hạ Hầu tướng quân.
Đánh thắng quân Man phương Bắc, thế nhưng chiến tranh vẫn chưa kết thúc, nơi đó còn có kẻ địch mạnh khác, Đại Vũ.
Diệt Đại Vũ, nhưng chiến tranh vẫn chưa kết thúc.
Những ngày này, mỗi khi chợp mắt ta lại nghe thấy tiếng kêu thảm thiết
Lý Bình An trấn an hắn: “Tướng quân không cần tự trách như thế, thiên hạ vốn đã vậy rồi.
Tướng quân đã làm hết cả khả năng của mình, ở lại đây an hưởng tuổi già âu cũng là một lựa chọn tốt.
Chờ lát nữa ta kê vài liều thuốc an thần cho tướng quân.
Nói đến đây, Lưu Dũng đột nhiên nhớ ra gì.
“Tiên sinh có biết chuyện ở Trấn Yêu Quan không?”
“Trấn Yêu Quan ra sao?”
“Lưu mỗ cũng là trong lúc vô tình nói chuyện với giám chính đại nhân mới biết được, Yêu tộc nằm ngoài Trấn Yêu Quan đã tấn công Trấn Yêu Quan với quy mô lớn”
Tuy hơi kinh ngạc, nhưng hắn nhớ lại những chuyện lúc trước.
Yêu ma quỷ quái ở các nơi dần sống dậy, Vực Ngoại Thiên Ma xuất hiện.
Bây giờ Yêu tộc tấn công Trấn Yêu Quan với quy mô lớn, âu cũng là chuyện hợp lý.
Lưu Dũng nhấp trà: “Không biết lại có phong ba gì đây?
Hai người lại trò chuyện thêm một lát, mãi đến khi trời dần tối, Lưu Dũng mới tạm biệt hắn về nhà. Mây mù phía xa nhẹ phất qua núi Đại, hoàng hôn ảm đạm, ánh tà dương đỏ thậm như máu.
Lý Bình An đứng ngoài cửa, nhìn dáng người già nua của người xưa.
Trong thoáng chốc, hình ảnh mạnh mẽ khi xưa xếp chồng lên hình dáng bây giờ khiến hắn không phân biệt được.
Cô bé nhón chân, nhìn đĩa thịt chuột trên bàn.
Không động đến cho dù là một miếng.
Mèo không khỏi nhíu mày, miệng khẽ lẩm bẩm. “Kén ăn giống Đại Bình An rồi.
Vừa nói vừa tự ăn thịt chuột của mình.