Chương 751: Bế quan lâu dài
1666 chữ
Trấn Yêu Quan xảy ra chiến sự, nhưng không biết lớn đến mức nào.
Ở An Bắc tứ trấn, muốn nghe ngón thông tin về Trấn Yêu Quan là một chuyện khó.
Lý Bình An thả một con bồ câu giấy, nhổ lấy một sợi tóc của mình nồi quấn lên trên.
Sau đó mở cửa sổ, thả bồ câu ra.
Thư này là gửi cho Cảnh Dục, bây giờ hắn đang trấn giữ trung tâm Đại Tùy nên chắc sẽ biết nhiều chuyện hơn mình.
Trong quá trình chờ tin, cơ thể Lý Bình An lại càng uể oải hơn.
Cũng không biết là có phải là do bị mảnh vỡ phù văn ảnh hưởng hay không, mà mỗi ngày hắn đều cảm thấy không ngủ đủ.
Lý Bình An đặt mấy miếng mảnh vỡ phù văn lên bàn, khi không có chuyện gì làm thì nhìn chằm chằm bọn nó.
Như là muốn tìm ra một manh mối nào đó.
Có vẻ hơi thở của đất trời đang di chuyển không một tiếng động.
Đây là một loại thần vận, một dạng hàm ý, một cảm giác hiểu mà không thể diễn tả thành lời.
Nó đi qua mái hiên, xuyên qua khe hở, luồn lách qua từng góc bàn, xuất hiện trong từng nét bút, từng bông hoa được mặt trời chiếu sáng….chậm rãi nổi lên.
Vượt qua cả phạm trù tốc độ, tập hợp trước mặt của hắn.
Có lẽ là bởi vì tâm cảnh, quan tưởng của hắn còn khắc sâu hơn so với bất cứ lần nào.
Hiệu quả còn rõ ràng hơn lúc trước.
Đây là một trải nghiệm rất kỳ quái, một suy nghĩ, là có hàng trăm cảm giác lẫn lộn với nhau. Nó chảy xuôi trong đầu hắn, mỗi suy nghĩ của hắn, một một cảm giác đều rõ ràng như vậy. Lý Bình An cảm thấy đã đến lúc mình nên bế quan một khoảng thời gian rồi, cảm ngộ cho thật kỹ. Thế là, có một hôm hắn bèn nói với cô bé mình có thể phải ngủ một khoảng thời gian dài. “Ngủ bao lâu mới được?”
“Có lẽ là mấy tháng, hoặc có thể lâu hơn.” Lý Bình An cũng không xác định được.
Cô bé ngửa đầu nhìn hắn không chớp mắt, ánh lửa hắt lên hàm dưới của nàng mang theo dáng vẻ ngây thơ thuần khiết.
Khuôn mặt không mang một cảm xúc gì, đôi mắt trong veo.
“Ngủ lâu như vậy, Đại Bình An sẽ biến thành đồ đần đó”
Cô bé nghiêm túc nói.
“Không đâu, nói chính xác thì là bế quan.
“Bế quan là gì”
“Khó giải thích lắm, tiên tử cứ hiểu là ta muốn tìm một nơi kín mít để học tập mà không bị ai quấy ray.”
“Đại Bình An cố gắng như vậy sao
“Vậy Đại Bình An sẽ ăn cơm kiểu gì.
“Ừm đại khái thì không cần ăn cơm đâu.
“Thế thì Đại Bình An sẽ chết đói mất. Mèo con lắc đầu: “Không đúng! Đại Bình An chắc chắn sẽ chết đói.”
“Không đâu”
“Không sao cả, bế quan thì không cần ăn cơm.
Cô bé nghiêng đầu, rõ ràng nàng không hiểu lắm. Chỉ là vẫn gật đầu nhìn hắn nói: “Tiên tử biết rồi” “Mấy ngày này phải làm phiền tiên tử rồi.
“Đại Bình An định đi đâu bế quan?”
“Trâu trâu đã đào cho ta một cái hang ở ngọn núi phía sau rồi. “Ừm ~ vậy được rồi.
Lý Bình An sờ lên đầu của nàng.
Cô bé nhảy lên bàn, cũng sờ lên đầu của hắn.
Thế là, từ sáng sớm ngày hôm nay, Lý Bình An bèn đi tới hang động phía sau núi.
Trong nhà không còn bóng dáng của Đại Bình An, làm cô bé luôn cảm thấy có phần vắng vẻ.
Nhưng mà cũng may vẫn còn trâu trâu ở bên cạnh nàng.
Cô bé ngoại trừ viết hồi ký mỗi ngày, thì đều đi theo lão Ngư học pháp thuật.
Chỉ là chuyện kiếm tiền lại trở thành vấn đề thật.
An Bắc tứ trấn không có nhiều yêu ma để cho mèo con tiêu diệt.
Cũng không có nhiều chuột để nàng đi bắt.
Mặc dù trước khi Đại Bình An đi đã chuẩn bị đủ tiền tiêu cho một mèo một trâu rồi, nhưng với chú mèo luôn cần cù như mèo con, rõ ràng miệng ăn núi lở không phải tính cách của nàng.
Qua sự cố gắng không ngừng nghỉ, cuối cùng cô bé cũng đã tìm được cơ hội buôn bán.
Nàng dựng một quán nhỏ ở góc đường, bán mì.
Lối buôn bán của cô bé đã được lão Ngưu và Lý Bình An rèn rũa, giờ đã giỏi lắm rồi.
Lại cộng với gia vị đặc biệt do lão Ngưu điều chế, làm ăn thuận lợi đến lạ.
Thế là cô bé ngày càng bận rộn hơn.
Dậy từ sáng sớm rồi gọi lão Ngưu dậy để cùng làm mì sợi, sau khi làm xong, bèn kéo quầy nhỏ đi tới góc đường cùng lão Ngưu.
Đến tối đêm thì về, trời cứ mưa gió không ngừng.
Lúc mới đầu, người ta thấy nàng còn nhỏ nên không quá tin tưởng vào tay nghề của nàng. Nhưng đương nhiên cũng có người hiếu kỳ, muốn nếm thử xem rốt cuộc cô bé này có thể nấu được gì đây. Kết quả thưởng thức thử, hương vị quả thực rất ngon. Thế là một truyền mười, mười truyền một trăm…..
Ai đấy đều biết ở con đường này, có một cô bé bán mì.
Tuy nói Đại Tùy khá là bình yên, nhưng mà một cô bé nhìn còn chưa đến bảy tám tuổi, bên cạnh còn không có người lớn theo cùng, gặp phải chuyện phiền phức đương nhiên sẽ không hiểu.
Hôm nay chính là như thế, có hai tên du cơm đớp xong cơm, bèn đánh tiếng với cô bé.
Cô bé đi tới, ngẩng đầu nhìn bọn họ.
“Ăn xong rồi sao? Tổng cộng hết năm văn tiền.
“Năm văn tiền? Người lớn nhà ngươi đâu, gọi người lớn ra đây.
Huynh đệ của ta ăn mì nhà ngươi, bây giờ đau bụng sắp chết rồi”
“Ai u…Đau chết ta mất thôi! Hu hu!”
Một người khác ôm bụng, lăn đi lăn lại trên mặt đất.
Cô bé lại nhìn hắn.
Tên kia tiếp lời: “Bớt nhiều lời, mau bồi thường tiền đi
Mặt cô bé không có cảm xúc gì: “Tiên tử không phải là trẻ con! Các ngươi đang lừa tiên tử phải không?”
“Lừa ngươi? Ta đâu rảnh đến thế!”
Cô bé nghe hắn nói như vậy, bèn có chút lung lay.
“Vậy ngươi thề đi!”
“....Ta the!”
Cô bé hít sâu một hơi, nhớ lại xem hôm nay mình làm mì có làm sai công đoạn nào không.
Chẳng lẽ mì của nàng có vấn đề thật?
“Tiên tử dẫn các ngươi đi tìm thầy thuốc.
“Bồi thường tiền trước rồi tính!”
“Được, vậy các ngươi mau đi tìm lang trung đi
Cô bé không ngừng chạy tới lấy tiền.
Tên du côn còn suýt bật cười thành tiếng, trẻ con chỉ là trẻ con, dễ bị lừa như thế đấy.
Hắn đang phiêu bỗng nghe thấy sau lưng có tiếng động.
Tên kia còn quay đầu nhìn thử, bèn bắt gặp một con trâu đen to đùng đang nhìn mình một cách hung dữ.
Trâu đen xì khói mũi.
Biểu cảm trên mặt du côn cứng đờ, sau đó lùi lại mấy bước.
Nhưng mà, con trâu đen kia vẫn đang nhìn chằm chằm bọn chúng.
“Oi mẹ ơi cứu con! Trâu điền kìa!”
Tên du côn hẵng còn nằm trên mặt đất, lúc này không còn đau bụng nữa, chạy trốn kêu oang
oang.
Ban đêm, sau khi thu dọn sạp mì.
Lão Ngưu khiêng sạp cùng cô bé đạp lên ánh trăng đi về nhà.
Cho dù là kẻ xấu, nhìn thấy trâu đen to nhớn như vậy cũng không dám có hành động thiếu suy nghĩ.
Cô bé xóc xóc ví tiền, đếm doanh thu hôm nay.
“Trâu trâu, hôm nay chúng ta kiếm được bốn mươi lăm văn tiền”
“Nhiều khách quá, bận tối mặt luôn, có phải chúng ta nên thuê nhân viên không nhỉ?” “Ngưu ~”
“Có Đại Bình An ở đây thì tốt quá, bao giờ hắn mới tỉnh.
Mèo con chạy ra phía sau núi, xem Đại Bình An có ăn cơm hay không.
Rồi nàng cất cơm cũ đi, lại mang một bàn cơm nóng hổi đặt trước cửa hang động.
Tuy Đại Bình An nói chắc như đinh đóng cột là mình bế quan không cần ăn cơm, nhưng mèo con vẫn sợ hắn chết đói.
Nên mỗi ngày mèo đều đến đưa cơm, mặc dù quả thực không thấy Đại Bình An ăn.
Nàng ghé gần cửa hang như thể muốn nghe xem bên trong có tiếng gì không, nhưng mà chẳng nghe thấy gì thật.
Giống như Đại Bình An quả thực đang ngủ.
Mèo con gật gù đi về.
Thu đi xuân tới, thời gian qua lâu hơn so với những gì Đại Bình An nói.
Chớp mắt, đã được nửa năm rồi.
Mèo con chống cằm, ngồi trên nóng nhà, ngắm nhìn bầu trời đầy sao.
Không cần hỏi liền biết, mèo đang nhớ Đại Bình An lười biếng của mèo. Lão Ngưu chẳng suy nghĩ gì cứ ăn đùi cừu nướng mãi, nhai đi nhai lại. Lúc này, nơi xa có một chiếc đai lưng ngọc màu bạc xẹt qua.
Mèo con chớp mắt, chờ khi đai lưng ngọc tới gần nàng mới nhận ra đai lưng ngọc kia như thể được làm bằng rất nhiều người nhỏ.