Chương 752: Rốt cuộc có phải Đại Bình An hay không?
Mèo con ngẩng đầu, con ngươi trong vắt như phản chiếu một dải ngân hà. “Ua ~ nhiều người quá.
Mèo con thấy rõ đai lưng ngọc kia rồi.
Đai lưng ngọc kia được tạo nên bởi rất nhiều người.
Nhiều người ghê.
Mèo con không biết những người này đến từ đâu, muốn đi đâu và làm cái gì, mèo chỉ quan tâm mai có bán được nhiều mì không, bao giờ Đại Bình An mới tỉnh ngủ.
Lão Ngưu lại càng chẳng quan tâm, nó rất chăm chú hoàn thành công việc gặm chân dê của mình.
Một lớn một nhỏ, một trâu một mèo tâm sự mọi chuyện đời.
Thời gian cứ trôi qua lặng lẽ như vậy.
Chiến trận ở Trấn Yêu Quan, giờ đây chẳng liên quan gì đến trấn nhỏ yên bình này.
Hoặc là nói, cho dù Yêu tộc muốn tấn công Trấn Yêu Quan thật, thì đó cũng chẳng phải chuyện một sớm một chiều là xong, cho dù là bắt đầu từ ngày hôm nay.
Phần lớn người ở đây, đều sợ khéo lúc Yêu tộc đánh vào Cửu Châu mình đã nghẻo mất rồi.
Việc làm ăn càng ngày càng phất lên, cuối cùng cô bé cũng quyết định tìm một người hỗ trợ.
Người làm của Vương phủ, Trương Nhị.
Trương Nhị thường xuyên giúp Đông Gia tới đưa mấy thứ linh tinh cho nhà nàng.
Đi đi lại lại nhiều lần, bèn kết thân với cô bé.
Biết được quán mì thiếu người, hắn bèn xung phong nhận việc ngay. Có hắn ở đây, không cần phải sợ có du côn, lưu manh tới phá nữa.
Chớp mắt đã đến mùa Đông.
An Bắc tứ trấn có tuyết rơi.
Cô bé vác củi, mặc áo bông nhỏ màu đỏ, đi qua con trấn.
Bên đường có bốn năm đứng trẻ đang tụ tập chơi đùa ở đó.
Có thằng nhóc phát hiện cô bé đáng yêu này.
Cô bé này không giống những cô bé khác, dáng vẻ rất là đáng yêu.
Khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt trong veo như làn nước mùa thu, lúc nào cũng chớp chớp nháy nháy.
Có thằng nhóc hỏi nàng có muốn chơi cùng không.
Lúc này, cô bé nhìn bọn chúng với dáng vẻ người lớn nhìn đám nhỏ.
لم
Không nói năng gì, chỉ nghiêng đầu đi tiếp.
Có đôi khi nàng còn cố ý đi ngang qua bọn chúng.
Nhìn bằng mắt thường cũng nhìn ra nàng đang có tâm sự, chỉ là trẻ con nào đã hiểu những thứ này.
Chỉ cảm thấy cô bé này lợi hại quá, dần dà cô bé trở thành nhân vật thần bí mà bọn nhóc hay nhắc tói.
Hôm đó, một đám trẻ con tụ tập dưới gốc cây hòe chơi nhảy kè.
Cô bé nhìn chằm chằm bọn nó.
“Ngươi cũng biết chơi sao?” Có đứa bé hỏi nàng.
Cô bé kiêu ngạo nói: “Đương nhiên, trò này do Đại Bình An nhà ta phát minh ra mà “Đại Bình An nhà ngươi?”
Một đứa nhỏ trong đó nghe thấy câu này của nàng, ngẩng đầu nói: “Đừng có phét!”
“Ai phét chứ? Cô bé một tay ôm rổ, một tay chống eo: “Đây là do Đại Bình An nhà ta phát minh ra. “(V ~) xùy”
“Ta nói trò này do ta phát minh ra đấy, đứa trẻ nào trong An Bắc tứ trấn chúng ta cũng biết chơi câ.”
“Không tin thì thôi!”
Cô bé quay đầu ra chỗ khác, như khinh thường không buồn tranh luận với chúng nó.
Một đứa bé nhìn thấy Ngô lão đầu đang ngồi dưới gốc cây hòe, hỏi ông ta: “Ngô gia gia, Ngô gia gia, trò nhảy kè là do ai phát minh?”
Ngô lão đầu bèn mở to mắt, hình như là không nghe thấy rõ.
Thế là, đứa bé kia lại lặp lại một lần.
Ngô lão đầu hơi nheo mắt lại, câu hỏi này hỏi ông ta ông ta biết hỏi ai.
Ông ta chỉ biết mình chơi trò này từ nhỏ rồi.
Làm gì quan tâm đến chuyện trò này do ai phát minh làm chi?
Bèn nói: “Ngô gia gia ta chơi trò này từ khi còn bé rồi, về phần ai phát minh, ta thật sự không biết. “Ngươi thấy chưa?”
Mấy đứa bé nhìn cô bé nói như kiểu mình rất có lý.
Cô bé vẫn ngẩng cao đầu: “Các ngươi không tin thì thôi, tiên tử lười giải thích với các ngươi.
Mấy đứa nhóc không ngờ cô bé lại mạnh mồm còn ngang như vậy, nhất thời chẳng biết nói gì cho phải.
“Vậy ngươi có muốn chơi cùng không?”
“Tiên tử còn phải kiếm tiền nuôi gia đình, nào giống những người vô âu vô lo như các ngươi”
“Hay da!”
“Đây là nhà của tiên tử!”
Cô bé chống hai tay, đắc ý nói.
Mấy đứa trẻ khác trợn tròn mắt, từng đứa bị búng tai. Thực lực hai bên vốn không ngồi trên cùng một mâm. Nhưng là do mấy đứa bé kia không có khả năng đánh trả. “Chơi lại!”
“Chơi thì chơi”
Khoảng thời gian vui vẻ thì thường ngắn ngủi, rất nhanh trời đã tối.
“A Ngưu về ăn cơm nào!”
“Zai của mẹ ơi!”
Người nhà bọn trẻ thi nhau gọi chúng về nhà.
“Ta phải về nhà ăn cơm rồi, mai lại chơi với ngươi sau!”
16:21
“Ừm” Cô bé gật đầu.
“Ta cũng phải về nhà ăn cơm rồi” Một cô bé khác nói.
Rất nhanh, bên cạnh nàng chỉ còn lại một đứa trẻ cuối cùng.
Nhưng mà không bao lâu sau, anh trai của nó cũng đã tới đón nó.
Thằng bé nhìn cô bé: “Ta cũng phải về rồi, ngươi không về nhà ăn cơm à?” “Ừm, trâu trâu nhà ta ra ngoài mấy ngày rồi, nói là bận việc”
“Chặc….cha mẹ ngươi đâu?”
Cô bé không nói, chỉ nhìn hắn.
Anh trai thằng bé đang gọi nó: “Không nghe ngươi nói nữa, ta về đây”
Cô bé dõi theo bóng lưng thằng bé, mãi đến khi không nhìn thấy nó nữa, nàng mới cúi đầu, cục cục
đá trong tay, ngồi xuống lặng lẽ nhìn những hàng kẻ trên đất, dáng vẻ có hơi cô đơn.
“Tiên tử đang làm gì đấy?”
“...Meo!?”
Sau lưng bỗng truyền tới giọng nói quen thuộc.
Cô bé đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt trừng to vừa sáng vừa tròn.
Phía sau nàng là một dáng người quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn.
Lý Bình An giấu hai tay trong tay áo, nhích lại gần lão Ngưu, có vẻ như gió tuyết ở đây lạnh quá. Chỉ là, khuôn mặt kia vẫn hiền hòa như xưa.
Cô bé “Bịch” một cái, biến thành một chú mèo nhỏ.
Bốn chân dụng lực, vèo một cái sà vào lòng Lý Bình An.
Lý Bình An vừa định vươn tay ôm nàng, lại bị nàng khéo léo né tránh, nhảy lên vai của hắn.
Sau đó mèo leo từ lưng xuống, một cái chân khác lại bám vào người hắn.
Như là đang kiểm tra xem Đại Bình An có còn nguyên vẹn hay không.
Kiểm tra xong vội nhảy vào ngực của hắn.
Duỗi móng vuốt ra, nhẹ sờ lên gương mặt hắn.
“Tiên tử…tiên tử….
Lý Bình An đẩy móng của nàng ra.
“Đại Bình An không sao chứ.
“Không sao, khiến tiên tử lo lắng rồi, dạo này tiên tử có chăm chỉ học tập không?”
“Có, tiên tử và trâu trâu còn kiếm được rất nhiều tiền, chúng ta còn mở một sạp mì” “Thật sao?”
“Thật mà, tiên tử còn học được rất nhiều pháp thuật mới.
Lý Bình An nói: “Tiên tử giỏi quá”
Mèo con như cố gắng kìm không cho mình nói nhiều, nhưng sau đó lại phun ra hết.
Một người một trâu một mèo thong thả đi về nhà.
Tiếng gió tuyết xen lẫn tiếng mèo con.
“Vừa nãy bọn nó còn tranh luận với tiên tử xem rốt cuộc trò nhảy kè có phải do Đại Bình An phát minh không”
Thi thoảng lại nghe thấy tiếng đáp của Lý Bình An.
“Còn gì nữa nào?”