Chương 753: Hình như bỏ qua gì đó
Lý Bình An trở lại căn phòng nhỏ quen thuộc, hít sâu một hơi.
Cô bé ấn hắn ngồi xuống ghế, một lát sau bưng tới một đĩa bánh ngọt, rồi nàng lại chạy đi, lúc sau lại bưng tới một bình trà.
Hết chạy rồi đi.
Rất nhanh, trong phòng bếp đã vang lên tiếng leng keng leng keng.
Lý Bình An đã có thể tưởng tượng ra lát nữa mèo con sẽ chuẩn bị cho mình một bàn tiệc linh đình
rôi.
Mèo con lấy túi tiền yêu quý giấu trên đầu giường của mình, rồi lao vút ra ngoài cửa sổ, có lẽ là đi mua thức ăn rồi.
Lý Bình An cứ nói với mèo: “Tiên tử không cần vất vả quá đâu, cũng không cần làm nhiều đồ ăn như vậy đâu, cứ làm hai ba món như ngày thường là được.
Mèo con ngậm rổ, lao nhanh như mũi tên bắn, chớp mắt đã chẳng thấy bóng dáng mèo đâu.
Lý Bình An thích thú vươn mình, ôi thoải mái ghê.
Hắn nhắm mắt lại, tai như nghe được thanh âm trầm vững kéo dài.
Giống như là lời của gió, lại như suy nghĩ của người lửng lơ không cố định.
Lúc này, lấy An Bắc tứ trấn làm trung tâm.
Mỗi một sợi gió, mỗi một bông hoa rơi,.... đều không thoát khỏi cảm giác của hắn.
Lao nhanh như nước, gió nhẹ phất qua cây, như áng mây giữa trời.
Hàng trăm cảnh vật, hàng ngàn câu chuyện, hàng triệu nhân vật lướt qua trong đầu hắn như cưỡi ngựa xem hoa.
Thần trí hòa hợp với đất trời, trong có càn khôn.
Trong cung Nê Hoàn, tràn ngập hơi thở, tựa như là rất xa mà cũng tựa như là rất gần.
Tựa như một thứ gì đó rất huyền diệu khó mà giải thích.
Tấm phù văn màu vàng chảy qua cung Nê Hoàn như thể mọc rễ nảy mầm.
Lần đầu tiên, Lý Bình An sinh ra cảm giác này với thiên địa linh khí.
Cảm giác này không thể hình dung ra được, không giống như nguyên khí được hóa thành trong cơ thể mình.
Nguyên khí dựa vào vật mà bản thân dung nạp, mình muốn làm gì cũng phải điều khiển nguyên khí trong Nhân thể Lục bí.
Mà tu sĩ bình thường thì điều động linh khí của đất trời, hai bên có sự khác biệt rất lớn.
Mà lần này, Lý Bình An đã cảm nhận được sự di chuyển và biến hóa của thiên địa linh khí.
Từ phòng ra ngõ, từ trong hơi thở của mình….
Lý Bình An lại mở to mắt ra, xua tan đi cảm giác về vạn vật.
Ngoài phòng truyền đến tiếng mèo con, mèo con đi mua đồ ăn đã về.
Mèo con từ gian ngoài thò đầu vào, như thể là muốn xác nhận xem Đại Bình An còn ở đó hay không.
Đại Bình An nằm co quắp trên ghế, vẫn là dáng vẻ không thể tự lo cho chính bản thân mình.
Lúc này mèo con mới yên lòng, quay đầu mèo đi.
Nhân lúc mèo con đang nấu cơm.
Lý Bình An nhìn qua căn phòng, thật sự chẳng có gì thay đổi quá lớn.
Thay đệm chăn mới rồi, hình như là không có mình, phòng càng sạch sẽ hơn. Nhìn lão Ngưu bị nuôi đến béo ục béo ịch, hắn bèn đưa tay sờ bụng nó thử. Ừm, béo hơn rồi.
Béo nữa, người ngoài nhìn vào còn tưởng bò sữa đấy.
Lão Ngưu dùng móng chân giỡ tay hắn ra, còn liếc hắn một cái khinh bỉ.
Huynh đệ, giữa khoảng cách tí đi –
Lý Bình An lắc đầu: “Bớt ăn đi”
Hắn chắp tay sau lưng, nhàn nhã dạo bước quanh phòng.
Vô tình tìm được thư Cảnh Dục gửi cho hắn.
Lúc này hắn mới nhớ ra, khi ấy mình nghe được chuyện của Trấn Yêu Quan từ chỗ Lưu Dũng
Lý Bình An vì muốn hiểu rõ tình hình hơn nên đã viết thư gửi cho Cảnh Dục, chỉ là Cảnh Dục lâu gửi thư lại quá, lúc về thì đúng lúc hắn bế quan.
Hắn mở thư của Cảnh Dục ra.
“Thấy chữ như thấy người, chuyện của Trấn Yêu Quan ta đã biết, cũng đã hỏi thăm thử.
Yêu tộc muốn tấn công Trấn Yêu Quan nhưng không dễ dàng như thế đâu, vậy nên không cần phải lo lắng.
Chỉ là ta sợ ta không sống nổi đến ngày đó mất, ngươi là ngươi biết tính huynh đệ ta mà. Dạo này ta thích một tiểu cô nương, đàn ông tam thê tứ thiếp là chuyện rất bình thường. Ta muốn nạp thiếp, nhưng tính tình của chị dâu ngươi nóng như kem ý.
Nàng tuyên bố ngày ta nạp thiếp, chính là ngày nàng để tang chồng. Haha, huynh đệ ngươi cũng biết tính ta mà.
Bây giờ ta bị treo lên đánh hai ngày rồi, mau tới cứu ta
Lý Bình An ngẩng người, nhìn ngày tháng viết trên thư Nửa năm trước.
Um….
Hình như mình bỏ lỡ tiệc cưới rồi.
- Cảnh Dục”
Lý Bình An cảm thấy hơi thất vọng, thế là hắn bèn ném phong thư vô ích này sang một bên.
Lúc này, giọng của mèo con vang lên.
“Ăn cơm thôi, ăn cơm thôi!”
Quả nhiên mèo con đã làm một bàn đầy món ngon.
Lý Bình An đưa mắt nhìn, ruột gà xào, gà thái miếng, thịt viên chiên, thịt trâu ngâm tương…..
Lý Bình An ngồi xuống: “Vất vả cho tiên tử rồi”
“Ngươi mau ăn đi”
Mèo con đưa lưng về phía Lý Bình An, như là còn chuẩn bị một món nữa.
Chỉ một lát sau, bàn đồ ăn đã đầy đủ.
Lão Ngưu và Lý Bình An đều cằm mặt ăn.
Lý Bình An nhìn mèo con hỏi: “Sao tiên tử không ăn?”
“Ngươi ăn đi”
Mèo con quan sát hắn, cảm giác Đại Bình An nhà mình đói quá nên quá gầy.
Thế là duỗi móng đẩy đĩa thịt trâu ngâm tương trước mặt lão Ngưu lại gần Lý Bình An.
“Đại Bình An ăn đi, ăn nhiều vào”
Nói rồi, lại liếc mắt nhìn trâu trâu.
“Trâu trâu ăn ít đi, trâu trâu béo quá rồi.
Lý Bình An gật đầu đồng ý, gắp lấy một miếng thịt trâu ngâm tương.
Lão Ngưu vỗ mạnh lên bàn một cái, nó quyết định sau khi ăn xong bàn cơm này, sẽ tuyệt thử cho vừa lòng hai đứa.
Gió tuyết vẫn thổ, lâu lắm rồi Lý Bình An không nhìn thấy An Bắc tứ trấn có tuyết rơi.
Ban đêm, mèo con hơ nóng giường đất.
Lý Bình An đã ăn cơm xong, chờ cho tiêu bớt cơm, bèn rửa qua mặt, cởi quần áo rồi chui tọt vào trong chăn.
“Um~”
“Thích cảm giác này ghê.
“Tiên tử cho thêm hai khúc gỗ nửa đi”
“Chờ xíu”
Cô bé ngồi bên cạnh giường đất chăm chỉ thả hai khúc gỗ vào.
“Phù phù phù
~ ””
Gió tuyết đập vào cửa sổ, bên ngoài đã là một mảng trắng xóa.
E rằng đây là trận tuyết lớn nhất ở An Bắc tứ trấn từ xưa đến nay.
Lý Bình An không khỏi đưa mắt nhìn.
Mèo con nằm bên cạnh hắn, đã ngủ say từ lâu.
Lý Bình An đẩy đẩy lão Ngưu: “Qua năm sau, chúng ta tới Trấn Yêu Quan xem thử đi. “Ầm ầm!”
Đáp lại hắn chỉ có tiếng ngáy vang trời của lão Ngưu.
“Không tới Trấn Yêu Quan xem thử thì lại không yên tâm mà, vừa hay lại về thăm chốn xưa. “Ầm ầm”
“Vậy quyết định như thế nhé”
“Ù Ù!”
Lý Bình An giơ chân đạp lên mông của nó.
Lão Ngưu giật mình, mở to mắt nhưng mặt vẫn còn ngái ngủ. Rồi nó lập tức nhìn sang Lý Bình An.
Lý Bình An vỗ đầu trâu của nó, an ủi: “Lại gặp ác mộng à, ngủ đi. Lão Ngưu:........