Chương 754: Tập sát

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,630 lượt đọc

Chương 754: Tập sát

1591 chữ

Hôm sau trời vừa sáng Lý Bình An đã tỉnh giấc, nhưng hắn chẳng thấy bóng dáng trân trâu và mèo con đâu, chỉ thấy bữa sáng của hắn được đặt sẵn trong nồi.

Trước khi tỉnh giấc hình như hắn nghe thấy mèo con bảo dẫn theo lão Ngưu ra ngoài bán mì.

Lý Bình An thưởng thức bữa sáng, lại ngồi lì trong phòng cho đến trưa, mang danh là tới đó xem thử nhưng thật ra là hắn đói bụng, cơm chưa cũng lười nấu.

Ra ngoài cửa, hắn hỏi thăm mấy người đi qua một chút. Rất nhanh hắn đã hỏi thăm được chỗ mèo con và lão Ngưu bán mì.

Hắn nhìn thấy dáng vẻ bận rộn của cô bé và Trương Nhị từ phía xa.

Lý Bình An đi tới đó.

Trương Nhị nhìn thấy hắn đầu tiên là sững sờ, sau đó vội vàng chào: “Lý tiên sinh, đã lâu không gặp”

Lý Bình An nhìn hắn một cái hỏi: “Túc hạ làm nhân viên ở đây à?”

Trương Nhị cảm thấy hơi bất an.

“Vất vả rồi”

“Không sao ạ, không sao ạ? Trương Nhị vội nói: “Cũng chỉ là tốn chút sức lực mà thôi”

Cô bé chạy tới, mặc một bộ quần áo rộng thùng thình dính đầy vết bẩn.

“Sao Đại Bình An lại đến đây?”

“Ta ra ngoài đi dạo một chút.

“Vậy tiên tử nấu cho ngươi một bát mì nhé.

“Hôm nay buôn bán ra sao?”

“Đắt khách lắm!”

Lý Bình An lướt qua một phen, thấy mấy chiếc bàn lớn đều chật kín người. Một lát sau, có người kiệu phu hỏi hắn ghế này có ai ngồi chưa.

Lý Bình An lắc đầu, ra hiệu cho người kia cứ ngồi đi.

Hắn nhìn thấy có người ngồi dưới đất bưng bát hút soàn soạt, ăn xong vội lau miệng rồi trả tiền đi ngay, Lý Bình An cũng vậy.

Hắn ăn hết mì rất nhanh, chưa vị trí cho người đứng đằng sau.

Xem ra lão Ngưu và mèo con kinh doanh rất khá.

Lúc này ở phía xa có một vầng sáng chập chờn vút qua, lao xuống vị trí trấn nhỏ.

Sau đó xuất hiện một bóng người.

Lý Bình An nheo mắt nhìn, lúc này lại phấp phới tay áo ai.

Nhìn khí thế có lẽ là Thành Hoàng của nơi này.

Thành Hoàng tiếp đón bóng người rơi xuống theo vầng sáng, đó là một người trẻ tuổi mặc nguyên một bộ áo trắng.

Hơi thở của người này khá yếu, lục phủ hư tổn.

Hẳn là mới chiến đấu với kẻ định mạnh.

Thành Hoàng nhận ra trang phục của người này, là đệ tử của Thanh Huyền Môn cách An Bắc tứ trấn không xa.

Tuy nói là môn phái nhỏ, chỉ là thế lực hạng ba, đệ tử trong phái ngoài phái tổng cộng lại chưa đến hơn trăm người.

Nhưng đây lại là môn phái chính thức được Đại Tùy công nhận.

Trong tình cảnh nhà quan thì mạnh, nhà tiên thì yếu ở Đại Tùy, những môn phái nhỏ như Thanh Huyền Môn, lại chiếm được không gian sinh tồn lớn hơn thế.

Bởi vì bình thường quan phủ sẽ không có phép các môn phái ở địa phương tranh đấu lẫn nhau, tránh dẫn đến hỗn loạn, đồng thời cũng vì đề phòng bất cứ một môn phái nào có âm mưu chiếm đoạt, nắm quyền nhiều địa bàn.

Mà Thanh Huyền Môn cũng chỉ có thể phụ thuộc vào quan phủ.

Cho nên xét từ bản chất, Thành Hoàng và đệ tử của Thanh Huyền Môn cũng coi như là đồng sự, không có lý gì lại không ra tay giúp đỡ.

Thành Hoàng vội vàng phong bế kinh mạch của đệ tử trẻ tuổi, tay khẽ bóp một cái, một viên đan dược màu vàng xuất hiện, đưa cho hắn ăn vào.

Hồi lâu sau, người kia mở thở ra một hơi, có lẽ là do tác dụng của đan dược.

“Đừng gấp” Thành Hoàng nói: “Cứ từ từ nói.

“Khụ khụ khụ…có người tấn công Thanh Huyền Môn, mong Thành Hoàng nhanh tới đó cứu giúp” Thành Hoàng nhíu mày, vội gọi mấy quan võ dưới trướng tới xem xét tình hình Thanh Huyền Môn, mình thì dẫn theo đệ tử này tới báo cáo Thành Hoàng châu.

Thành Hoàng chia ra làm năm cấp, như ông ta là Thành Hoàng cấp huyện

cấp thấp nhất.

Từ huyện đổ xuống, là do thổ địa cai quản, trên Thành Hoàng này là Thành Hoàng tam phẩm – cấp châu, lên trên nữa là Thành Hoàng đô.

Mà Thành Hoàng ở kinh thành thì gọi là Thành Hoàng kinh.

An Bắc tứ trấn có bốn vị Thành Hoàng huyện, một vị Thành Hoàng châu.

Lúc này Thanh Huyền Môn xảy ra chuyện, đương nhiên phải đi báo cáo cho người lãnh đạo trực tiếp.

Một mặt là do sợ làm lỡ chuyện, nên sai quan võ đi thăm dò tình hình trước.

“Biết do người nào ra tay không?”

“Không biết, bọn họ ra tay quá tàn nhẫn, như là đến để diệt môn”

Thành Hoàng nghe vậy, biết là chuyện này e rằng không đơn giản.

Các thế lực ngang bằng chắc chắn không dám làm như vậy.

Ông ta nhớ Thanh Huyền Môn có một vị tu sĩ Lục phẩm trấn giữ. Mà ở những nơi nhỏ như ở đây, có tu sĩ Tam phẩm đã là rất quý rồi.

Quan trọng là không chỉ có vị tu sĩ Lục phẩm này, ngang nhiên ra tay với một môn phái được triều đình công nhận, đây cũng không phải là một dấu hiệu tốt.

Thế trận trời đất thường xuyên xảy ra biến hóa, thân làm Thành Hoàng ông ta chắc chắn là cảm nhận được.

Mấy năm gần đây, quả thực ông ta cảm thấy có những sự biến hóa rất nhỏ.

Có lẽ như thiên hạ ngày càng loạn.

Thanh Huyền Môn.

Đệ tử trong phái hơn nửa là bị thương, tông chủ thì bị thương nặng.

Mà kẻ thù mỗi lần ra tay chỉ có đến hai người là cùng.

Người trẻ là một kiếm sư đã thành danh từ thủa niên thiếu.

Người già thì chính chắn hơn người kiếm sư trước.

Tông chủ ngã trên đất, còn muốn phản kháng, thế nhưng dây leo mọc ra từ trong đất đã kiềm chế lại mọi hành động của hắn ta.

“....Quan phủ Đại Tùy sẽ không tha cho các người…

“Thế à, chờ bọn họ bắt được bọn ta rồi nói sau,”

Kiếm sư không kịp chờ đợi đã nói tiếp: “Giao đồ ra đây, khéo chừng ta có thể tha cho ngươi một mạng”

Thanh Huyền Môn tuy chỉ là một môn phái nhỏ, nhưng lịch sử khá lâu đời.

Sáng lập vào ba trăm năm trước, đã có lần xưng bá khắp Đột Quyết hơn mười năm, sức ảnh hưởng lan cả đến những châu lân cận, danh tiếng cũng từng vang dội lắm.

Chỉ là sau này thiên hạ xảy ra biến cố, mâu thuẫn trong nội bộ dẫn đến địa vị của phái bị rớt xuống ngàn trượng, trở thành thế lực hạng ba ở địa phương.

Nhưng mà bối cảnh môn phái vẫn còn đây, những bảo vật trấn giữ môn phái đều là những linh vật cực kỳ hiếm thấy.

Bởi vậy thu hút nhiều do thám của các nơi khác, tuy vậy bọn họ hẵng còn e dè thế lực Đại Tùy lớn

mạnh ở phía sau, khiến bọn họ không dám làm liều.

Đúng lúc này, người lớn tuổi hơn chợt ngẩng đầu lên, ông ta vốn là một tu sĩ có thần thức cực kỳ lớn mạnh, nên rất nhạy cảm với sự biến đổi của thiên địa linh khí.

Nháy mắt ông ta đã cảm nhận được ánh mắt của một vị tuyệt đỉnh cao thủ, không bị trở ngại bởi khoảng cách hay bất cứ một vật nào, cứ vậy mà nhắm thẳng vào mình.

Ông ta bỗng cảm thấy khắp người từ trên xuống dưới mỗi một lỗ chân lông đều tỏa ra khí lạnh.

Lập tức vung tay lên, một luồng linh lực tinh thuần ngưng tụ trước mắt ông ta.

Trong chớp mắt, nó biến thành một lá chắn vô hình.

“Người nào dám xâm phạm Đại Tùy ta, dám coi Đại Tùy ta như chốn không người!”

Giọng nói vang lên như tiếng sấm rền.

Tu sĩ lớn tuổi chỉ cảm thấy linh hồn mình khẽ run lên, đầu vang ong ong.

Sắc mặt chợt biến hóa, kêu lên một tiếng đau đớn.

Trong không khí đột nhiên hình thành một dòng lũ vô hình, tràn ngập mùi máu tanh cùng thú

tính.

Uy thế khủng khiếp bỗng trỗi dậy trong không gian.

Ngay sau đó một tòa núi nhỏ cản ở giữa nổ tan thành từng mảnh, mặt đất lại xuất hiện một khe nứt dài mấy chục mét, ngọn sóng vô hình phá hủy cả rừng cây.

Trong nháy mắt giao thủ, thậm chí còn không thể xác định được vị trí của người kia.

Vị tu sĩ lớn tuổi này, đã bị một dòng lũ đáng gờm vặn gãy xương cốt toàn thân.

Còn kiếm sư trẻ tuổi kiêu căng ngạo mạn kia, càng không dám do dự xách kiếm lên chạy như bay.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right