Chương 755: Lại bước lên con đường trước kia

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 693 lượt đọc

Chương 755: Lại bước lên con đường trước kia

Kiếm sư dựa vào tốc độ của phi kiếm, muốn quay đầu chạy trốn. Nhưng đã chậm.

Vị kiếm sư này bị dòng lục ép xuống đất, mất đi ý thức trong nháy mắt.

Chết một cách không thoải mái.

Phủ đệ Vũ An Quân, An Bắc tứ trấn.

Lưu Dũng chớp mắt, chén trà trong tay hắn đã bị bóp nát thành bột mình trong vô thức.

Bọn chuột nhắt!

Hàng lông mày của Lưu Dũng nhíu lại, lúc này mới dần giãn ra.

Lý Bình An đi tới, thấy hắn chào bèn hỏi: “Sao rồi?”

“Hai con chuột nhắt mà thôi, bọn chúng định hôi của nhân lúc loạn, nhưng đã bị Lưu mỗ xử lý rồi.

Lưu Dũng khẽ vuốt mày, khoảng cách xa như thế nhưng hắn lại dùng cách bạo lực nghiền chết luôn

hai tu sĩ có tu vi khá cao kia.

Với hắn mà nói, đây cũng không phải chuyện dễ như trở bàn tay, chung quy hắn vẫn bị thương tổn. Nhưng lần này hắn làm như vậy là bởi vì muốn ra tay cảnh cáo những đám trộm đang ẩn náu trong bóng tối, để bọn chúng không gây chuyện nữa.

Đại Tùy vẫn là Đại Tùy chiến lực vô song kia mà thôi.

Lưu Dũng ngừng một lát rồi nói tiếp: “Mấy năm gần đây, không hiếm những chuyện này. Trấn Ma Ti báo cáo về, đám yêu quỷ khôi phục trong thời gian này nhiều gấp mấy lần so với những năm trước….

Gương mặt của Lưu Dũng toát ra vài phần lo lắng.

“Tiên sinh có biết Cửu châu sẽ xảy ra biến cố gì không, có thật chỉ là do Yêu tộc tấn công Trấn Yêu Quan dẫn đến hàng loạt biến cố kia?”

Lý Bình An nói: “Có khả năng đây chỉ là một nguyên nhân trong số đó, cụ thể thì ta cũng không rõ ràng, chỉ biến thiên hạ sắp biến đổi thôi.

Về phần sẽ xảy ra dưới hình thức nào, phát triển theo hướng nào, ta đây hoàn toàn không biết.

Thôi thì binh đến tướng chắn, nước lên đất chặn, có lo cũng chỉ vô ích” Lưu Dũng lại thở dài, chợt nhớ tới gì đó.

“Tiên sinh xuất quan từ bao giờ? Vẫn chưa chúc mừng tiên sinh xuất quan

“Mới mấy hôm nay thôi, hôm nay tới đây cũng là để tạm biệt Lưu tướng quân.

“Tiên sinh lại muốn đi sao?”

“Ừm, dù sao vẫn không yên tâm lắm, định tới Trấn Yêu Quan xem thử.

“Có tiên sinh ở đó thế thì quá tốt rồi. Lưu Dũng gật đầu: “Tiên sinh chuẩn bị bao giờ lên đường?” “Qua tết sẽ xuất phát.

Lưu Dũng cười: “Không biết lần sau khi ta gặp lại tiên sinh đã là khi nào, chẳng hay hôm nay tiên sinh có rảnh không, có thể cùng Lưu mỗ uống một bữa không say không về?”

“Đương nhiên là được rồi. Lý Bình An cười: “Chỉ là khéo phải để Lưu tướng quân mời ta bữa này, tiền của Lý mỗ mèo con cầm hết rồi.

“Hahaha, đương nhiên rồi, sao lại để tiên sinh trả tiền được chứ?”

Chớp mắt, đã qua giao thừa.

Nói ra thì, Lý Bình An và lão Ngưu không đón tết hai lần ở cùng một nơi lâu lắm rồi.

Hương vị năm cũ còn chưa tan, bọn họ đã chuẩn bị đi rồi.

Lý Bình An lại nhờ nhà họ Vương chăm sóc ngôi nhà này giúp mình.

Mèo con hơi tiếc quán mì, bèn giao cho Trương Nhị quản lý.

Tuy nói Trương Nhị suốt ngày rong chơi, nhưng đầu gã lại thông minh lắm.

Nói tí là hiểu, không cần mèo con dạy, ngày thường chỉ nhìn mèo con pha nướng dùng, đã nắm được bảy tám phần.

Thế là vào một hôm nọ, Lý Bình An khóa lại chiếc khóa sắt nặng trĩu trước nhà.

Hắn nâng dù, cản lại những bông hoa tuyết đang rơi.

Lạc nhật chiếu đại kỳ, mã minh phong tiêu tiêu*

(Nắng chiều chiếu lên cờ lớn, ngựa kêu gió xơ xác tiêu điều.)

Mèo con đi đằng trước, chạy được một lát bèn lắc lắc mình cho tuyết rơi xuống, quay đầu chờ Đại

Bình An và lão Ngưu ở phía sau.

Ra khỏi An Bắc tứ trấn, bọn họ đi một mạch về hướng Bắc.

Trong gió tuyết, có tận mấy chục thương đội đội tuyết đi về phía Bắc.

Những thương đội này cũng chỉ chờ qua tết bèn xuất phát đi về phía Bắc.

Cửa thành vừa mới mở, tuyết vừa tan.

Giờ đường đang dễ đi, nhóm đầu tiên xuất phát thường hay bán được hàng hóa với giá tốt.

Càng về sau, càng có nhiều đội thương đến hàng, hàng hóa lại rẻ đi nhiều.

Cửa thành vừa mở, những đội thương này bèn lập tức xuất phát.

Một người một trâu một mèo đi giữa đội thương, đi được mấy ngày đường, đã quen thân hơn một chút.

Người khác hỏi bọn họ định đi đâu, Lý Bình An chỉ đáp muốn đi về hướng Bắc.

Về phần tới đó, làm gì, hắn chỉ nói mập mờ, người kia cũng không tiện hỏi nữa.

Mặc dù Đại Tùy làm đường dễ đi đấy, nhưng dù sao bây giờ cũng không phải hiện đại.

Trong thời đại thiếu thốn kỹ thuật cơ sở vật chất này, lề đường nhìn hơi giống đường xíu đã được

xem là đường rồi.

Chỉ có bãi cát, giống như vùng sa mạc ngăn cách với mùa đông lạnh giá.

Đội thương dài lắm, trèo lên cả con la cũng không nhìn thấy điểm cuối.

Tạm thời đi cùng bọn họ là được.

Lửa bập bùng kêu lốp bốp, trong lều vải có chăn nhưng vẫn lạnh không chịu được.

Bọn họ để lão Ngưu làm ấm chăn đã sau đó mơi chui vào, rồi hắn lại vươn tai mò xuống bụng mèo

Mèo con vươn cái móng nhỏ chen tay của hắn lại.

Có đôi khi bọn họ trông thấy có vài tu sĩ đi ngang qua giữa bầu trời đêm.

Nhiều lắm có khi thấy bảy tám người lận, nhưng cũng chỉ là đi ngang qua có vẻ cũng đi về phía Bắc.

Qua sa mạc, đội thương bắt đầu phân nhóm, đường ai người nấy đi.

Tuyết bên ven đường cũng đã tan.

Chồi non vươn mình trên đất, có vài con kiến nhỏ bò qua bò lại.

Giống như mọi khi, lúc nghỉ ngơi mèo con bèn quan sát đám kiến.

Có đôi khi nhìn thấy con kiến kia khiêng đồ nặng quá, còn vươn móng đẩy giúp bọn nó một cái. Càng đi về phía trước, càng phải trèo đèo lội suối nhiều hơn.

Mèo con đi nhiều đã thành quen, cũng không cảm thấy mỏi mệt.

Có khi lại gặp phải thợ săn và nông dân trên núi, bọn họ sẽ dừng lại tám chuyện vài câu.

Lần này đi đường nhanh hơn nhiều so với lần trước, bởi vì lúc trước là vừa đi vừa ngắm cảnh, lần này thì cố ý đẩy nhanh cước trình.

Tuy nói không hẳn là chỉ cắm mặt đi, nhưng trong lòng hẵng còn chất chứa một vài chuyện.

Gặp núi qua núi, gặp sông qua sông.

Cứ vậy bước vào con đường Bắc Đạo.

Điểm cuối của Bắc Đạo là Thương Hải, cuối Thương Hải là Vân Châu, cuối Vân Châu là Trấn Yêu Quan….

Nhớ lại năm đó, lần đầu tiên mình và lão Ngưu đi một đoạn xa như vậy.

Xuất phát từ Đại Tùy, đi thẳng tới Trấn Yêu Quan.

Cũng chẳng vì gì, chỉ là khi ấy biết mình không thể tu hành, và hắn cũng chẳng thích tranh đoạt bảo vật hay quyền lực, nghe Cố Tây Châu nói chuyện về đại đạo phù văn, tất cả chỉ dựa vào duyên

phận.

Khi đó mình đưa A Lệ Á, Triệu Linh Nhi và mấy đứa khác đến thư viện, dù sao hắn và lão Ngưu cũng chẳng có việc gì làm, đi thăm thú phong cảnh nơi khác cũng hay.

Ai ngờ đi rồi cứ đi mãi.

Bây giờ bước lên con đường xưa, cảm giác rất khó tả.

Giờ đây xuân đã về hoa đã nở, đất trời phơi phới.

Nơi xa, có dãy núi cao cao xuất hiện trước mắt hắn.

Mây mù lượn lờ quanh quanh.

Mèo con mở to mắt: “Meo”

Lý Bình An và lão Ngưu cùng ngẩng đầu. Thập Vạn Đại Sơn.

“Nhiều núi quá ~” Mèo con nói.

“Đúng vậy, nơi đây tên là Thập Vạn Đại Sơn. “Oa, có nhiều núi như vậy ư?”

“Chỉ là tên mà thôi”

“Vậy thì có bao nhiều núi?”

“Tại hạ cũng không biết.

Mèo con lắc đầu.

Đại Bình An nhà mình chỉ có mấy cái đặc điểm, này không ăn kia không ăn, này không biết, kia cũng không biết.

Lý Bình An vẫn chưa biết mèo con đang nghĩ gì về mình.

Một người một trâu một mèo đi về dãy núi xa xa.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right