Chương 757: Không tê

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,938 lượt đọc

Chương 757: Không tê

“Xôi ở đây ăn ngon thật. Cô bé nói.

Lý Bình An: “Tiên tử thích ăn thì ăn nhiều vào.

“Nhưng mà đắt lắm, à ban nãy hắn nói đến Y Cáp, Y Cáp là ai?”

“Là hoàng đế của nơi này”

“Rất lợi hại phải không?”

“Hẳn là lợi hại, dù sao từ xưa đến nay, ngoài hắn không có ai có thể thống nhất Thập Vạn Đại Sơn”

Hai mắt của cô bé hơi sáng lên: “Vừa nãy trâu trâu nói hai người các ngươi quen vị hoàng đế này?”

“Ừm, có thể coi là thế” Lý Bình An từ tốn nói.

“Ừa ~ vậy chúng ta ăn ở đây có thể không trả tiền không?”

“Không được đâu”

Cô bé nhìn chằm chằm Đại Bình An nhà mình, nghĩ nhân duyên của Đại Bình An nhà mình kém quá.

Mấy người bạn mèo của mình, thường xuyên cho mình chuột họ bắt được.

Hoàng đế sở hữu khu vực rộng lớn như vậy, lại không bằng lòng cho Đại Bình An ăn miễn phí được một bữa.

“Tiên tử lại nghĩ linh tinh gì đúng không?” Lý Bình An nhìn đôi mắt to tròn của nàng.

Cô bé chớp mắt, không thể nói ra lời này được, phải giữ thể diện cho Đại Bình An.

Bọn họ ở lại trại chưa được mấy ngày, một người một trâu một mèo đã tiếp tục xuất phát.

Nếu là bình thường họ sẽ ở lại trại một khoảng thời gian thật, nhưng Lý Bình An vừa nghĩ đến chuyện ở Trấn Yêu Quan, lại không khỏi đẩy nhanh cước trình.

Bọn họ lần lượt đi qua từng khu trại, trại nhỏ tầm vài trăm, trại lớn tầm mấy chục nghìn người, thậm chí là hàng trăm nghìn người…. Cho đến ngày hôm đó, bọn họ đi đến khu trại được xưng là khu trại lớn thứ hai Thập Vạn Đại Sơn.

Bỗng nghe thấy sau lưng có tiếng vó ngựa, quay lại nhìn, bèn thấy mấy chục cấp quân cao to, mặc

giáp cưỡi ngựa mà đến.

“Tránh ra! Tránh ra! Lui sang ven đường!”

Người bên lề đường đều nhận ra lá cờ lớn kia, là hoàng đế bệ hạ xuất hành.

Chỉ một lát sau, hai bên đường phố vốn bày đầy sạp quán giờ đã vắng tanh, thay vào đó là binh lính đầy đủ vũ trang.

Phần đa dân chúng đều muốn trốn về nhà của mình, nhưng đều bị lôi đầu ra, đứng hai bên đường. Lý Bình An nắm tay cô bé, hắn và lão Ngưu đều bị chen lấn đến mức không thể di chuyển.

Lúc này Lý Bình An và cô bé đã mặc trang phục của dân trại Thập Vạn Đại Sơn, bởi vì bọn họ thật sự không muốn mình biến thành công tử Bạc Liêu, suốt ngày mua đồ đắt, họ chỉ muốn mua vài vật rẻ mà thôi.

Hắn bèn hỏi một người bên cạnh xem đây là xảy ra chuyện gì, người kia thì thầm: “Nghe nói là hoàng đế bệ hạ xuất hành

“A? Hoàng đế à? Lý Bình An gật gật đầu: “Vậy sao không dọn sạch hai bên đường?”

“Dọn sạch thì hoàng đế thăm gì được nữa?”

Người kia nhìn Lý Bình An như nhìn đồ đần.

Lúc này, có một chàng thiếu nhiên phong thái bất phàm cưỡi ngựa chạy qua.

Chàng thiếu niên kia khí độ xuất chúng, cưỡi trên lưng con ngựa chiến lông đen như mực, cả người lấp lánh như mảnh vải sa tanh đen.

Đi trước vốn là quân mở đường của hoàng đế, nhưng không ai dám cản hắn lại.

“Ai đây?” Lý Bình An tò mò hỏi.

Người bên cạnh liền đáp: “....Nhìn tuổi tác có lẽ đó là thái tử điện hạ”

Thái tử phóng ngựa, dường như hắn rất hưởng thụ cảm giác này.

Chờ sau khi thái tử đi khỏi.

Hồi lâu sau, xung quanh vẫn không còn động tĩnh.

Binh lính còn chẳng để cho người ta đi lại, trời nóng thế này đút nhét vào nhau thật sự là rất khó chịu.

Lại qua một hồi lâu sau nữa, bầu không khí trên đường bỗng trở nên nghiêm nghị hẳn.

Những quan viên đứng trong bóng râm che nắng lập tức quay về vị trí của mình, tập trung quan

Tới rồi!

Tiếng vó ngựa phá vỡ không gian yên lặng.

Không đầy một lát sau, bọn họ nhìn thấy một đoàn cấm quân cưỡi ngựa đi đầu, tướng quân đầu đội mũ kim sắt chia đều sang hai bên.

Áng chừng có khoảng một trăm người đi đến, sau đó là một cỗ xe kiệu mười sáu người khiêng.

Đội ngũ dài không thấy điểm cuối, lại có hơn trăm cấm vệ quân đội mũ sắt mặc áo giáp xanh đi qua…..

Lý Bình An nhìn kiểu đội này, trang phục lễ nghi xuất hành này, phân nửa là đến từ vương triều Trung Nguyên.

“Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế, vạn vạn tuế

Đám người thi nhau quỳ xuống.

Cô bé quay đầu nhìn đám người thực hiện động tác đều nhịp, lại quay sang nhìn Lý Bình An, đang muốn học theo bọn họ quỳ xuống, thì thấy Đại Bình An giữ chặt tay mình.

“Di.” “A”

Ngồi trong kiệu là một ông lão dáng vẻ rất uy nghiêm.

Ông ta mặc một bộ áo dệt màu vàng, trên thêu long, họa tiết gà và hoa văn thập nhị chương *

Nhưng mà có thể nhìn ra được, long bào của ông ta thô hơn nhiều so với long bào của hoàng đế Trung Nguyên.

Ông lão cao tầm trung, da dẻ hồng nhuận phơn phớt, ánh mắt sắc như dao.

Đây chính là nhân vật quyền lực nhất Thập Vạn Đại Sơn lúc này, Y Cáp.

Ông ta đưa một tay vén rèm, nhìn đám người đang quỳ rạp bên đường, giương mặt lộ ra nụ cười tự hào.

Chỉ là lúc này, có hai bóng người một lớn một nhỏ thu hút sự chú ý của ông ta, hai người kia không quỳ lại như bao người khác.

Song chỉ trong một cái nháy mắt, Y Cáp nhìn thấy sườn mặt của người kia.

Y Cáp thò đầu ra nhìn, nhưng bóng dáng kia đã biến mất, như thế ban nãy là do mắt mình nhìn

Ông ta cau mày, nhìn xung quanh một lượt, nhưng cũng chỉ nhìn thấy dân chúng quỳ hai bên đường cùng với một đám binh lính.

Y Cáp chắc chắn mình vẫn chưa đến mức già cả hoa mắt, nhưng người kia lại biến mất trước bao nhiều người.

Đột nhiên ông ta nhớ lại sườn mặt kia.

...Rất

quen thuộc!

Chỉ là không nhớ ra nổi, rốt cuộc đã gặp người đó ở đâu, Y Cáp càng nghĩ cảm cảm thấy có gì đó không đúng.

Lúc này có người đến bẩm báo, nói rằng thái tử điện hạ không kiểm soát được ngựa, ngựa chạy lẫn vào trong đám người, dẫn tới hỗn loạn, giẫm bị thương người dân.

May mà thái tử điện hạ không mảy may bị thương.

“Không ra gì!” Y Cáp tức giận mắng.

Sau đó lập tức phân phó quan viên trông chừng con trai, đừng để hắn lại chạy loạn.

Y Cáp nhiều con, nhưng mà cũng không biết vì lý do gì, mỗi đứa con của ông ta cứ đến trưởng thành là lại chết yểu.

Dân gian phao tin bảo do Y Cáp giết quá nhiều người, lệ khí quá nặng cho nên trả thù lên con cháu của ông ta.

Ngay cả Y Cáp cũng bắt đầu nghi ngờ, chẳng lẽ ông trời đang trừng phạt ông ta thật.

Bởi vậy, ông ta tin thờ Phật pháp, cuối cùng cũng không phụ kỳ vọng của mình.

Về già mới có thêm một mụ con, đương nhiên sủng ái hắn là phải.

Con trai vừa thành niên, đã lập hắn làm thái tử.

Chỉ là tính cách của đứa nhỏ này không giống mình.

Mình chết, thái tử sẽ lên ngôi vua.

Nhưng mà đừng nói là mở rộng bờ cõi, cho dù quân thủ thành cũng khó mà duy trì được.

Y Cáp cũng hết cách, đổi mấy sư phụ cho thái tử cũng chẳng làm được gì.

Cuối cùng đành phải mang theo tự mình bồi dưỡng, nhưng thằng nhỏ vẫn không chịu thay đổi.

Ngang ngược ngông nghênh, nào có giống một vị vua.

Nghĩ đến đây, Y Cáp không khỏi lắc đầu, ông ta bèn quên chuyện vừa mới xảy ra.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right