Chương 758: Thái tử điện hạ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 923 lượt đọc

Chương 758: Thái tử điện hạ

1448 chữ

Trăng sáng như bạc.

Ngựa chiến lông đen như mực, thở phì phì.

Chàng thiếu niên ngồi trên lưng ngựa, quan sát nơi xa.

Phía sau là một đoàn kỵ binh quy mô hơn mười người, còn có một thái giám đầu đội mũ cao. Thái giám nhìn thái tử, thầm cảm khái, người trẻ tuổi thật sung, tinh lực như dùng mãi không hết. “Lưu công công, lúc này có phải là thời gian đội thương đến bái triều không?”

“Vâng, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì họ sẽ lần lượt đến trong vòng mấy ngày này?

“Lần trước thương nhân kia nói sẽ mang về cho ta một viên ngọc như ý, không biết là y có mang về hay không”

“Nếu là căn dặn của thái tử, y chắc chắn sẽ không quên đâu?

Chàng thiếu niên bỗng phóng ngựa lao đi.

Cách đó không xa có một đội thợ săn vừa đi săn về.

Có lẽ là chung một trại, mười mấy người tạo thành một đội, đánh đuốc, khiêng dã thú.

Chàng thiếu niên phóng ngựa lao xuyên qua bọn họ, mang tới một cơn gió lạnh.

Khiến chó săn đội thợ săn mang theo sủa inh ỏi, bóng người di chuyển với tốc độ cao kia suýt nữa đụng vào một thợ săn.

Thái tử quay đầu nhìn bọn họ, huýt sáo khiêu khích.

Bởi vì trời tối nên tầm mắt lờ đờ, bọn họ cũng không nhìn thấy rõ trang phục của đối phương nên cứ thể mà chửi.

Chàng thiếu niên không thèm để ý đến bọn họ, tiếp tục thúc ngựa phi nước đại.

Sau lưng truyền đến tiếng gọi ầm ĩ của thái giám: “Chờ đã thái tử ơi!”

Ngựa đen cứ mặc kệ mạ non mới gieo xuống đồng, hoặc là bất kể thứ gì, nó chỉ nghe theo mệnh lệnh của chủ nhân, tiến thẳng không lùi.

Bất tri bất giác, bầu trời đen kịt đã xuất hiện ánh bạch.

Thiếu niên ngẩng đầu nhìn vệt sáng trắng giữa trời.

Khung cảnh kia mang đến cảm giác mê ly, như là thiên mã hoành không, tựa như điểm sáng mang màu trắng bạc của vây cá của ánh mai đang từ từ trỗi dậy.

Cưỡi ngựa phi nước đại hồi lâu, hắn thật sự có hơi đói bụng.

Ngay vào lúc này, chàng thiếu niên bỗng ngửi thấy một mùi thơm. Cách đó không xa có một cô bé đang nấu bữa sáng.

Hắn chậm rãi điều khiển ngựa, qua đó xem thử.

Trong nồi là cháo hoa, tỏa ra hương vị thơm ngát, dường như còn bỏ thêm cải bẹ, nhìn vào cảm thấy rất là ngon miệng.

Cô bé ngẩng đầu, bắt gặp một kẻ lạ mặt đang nhìn chằm chằm nồi cháo của mình, nàng có hơi cảnh giác.

Thiếu niên lang bụng đói kêu ùng ục: “Tiểu cô nương, cho ta ăn một bát thôi”

“Đây là cơm sáng của Đại Bình An và trâu trâu, không có phần của ngươi đâu.

Cho ngươi ăn, Đại Bình An và trâu trâu sẽ đói mất.

Chàng thiếu niên tiện tay ném ngọc bội bên hông cho cô bé: “Cầm ngọc bội đi! Ngọc bội này đủ để ngươi kêu cả đời,

“Ô .

Cô bé quan sát ngọc bội, lại ngẩng đầu mặt đầy nghi ngờ nhìn chằm chằm chàng thiếu niên, như thể là không tin lời của hắn.

Một lát sau, sau lưng thiếu niên vang lên tiếng vó ngựa.

Lưu công công dẫn theo hơn mười tên hộ vệ vội vàng chạy đến.

Cô bé lại đưa mắt nhìn bọn họ, như đang phán đoán thân phận của chàng thiếu niên này.

Ừm, ngọc bội kia chắc không phải là giả đầu!

Chàng thiếu niên xuống ngựa, đưa tay định xoa đầu cô bé đáng yêu này, nhưng lại bị cô bé khéo léo né tránh.

“Vậy ngươi ăn đi”

Cô bé kéo dài khoảng cách, sau đó cất ngọc bội vào trong túi tiền.

Chàng thiếu niên tự múc cho mình thêm một chén cháo hoa nữa, nếm thử hương vị.

Quả thực là rất ngon.

“Các ngươi cũng tới ăn đi” Hắn vẫn không quên bảo bọn thuộc hạ ăn cùng.

Lúc này, nơi xa có một người một trâu đi tới.

Trâu gánh củi, hẳn là Lý Bình An mới đi đốn củi về.

Thấy nhiều người lạ mắt kéo đến như vậy, bọn họ còn uống hết cháo, chưa kịp nói gì đã bị cô bé kéo sang bên cạnh.

Cô bé đưa ngọc bội cho hắn nhìn.

“Đại Bình An nhìn xem có phải là rất có giá trị hay không?”

Đôi mắt cô bé lóe lên vẻ mong chờ.

Lý Bình An nhìn ngọc bội, lại nhìn chàng thiếu niên có tướng mạo anh tuấn kia.

Thái tử?

Vài ngày trước, có gặp mặt người này một lần.

Lý Bình An vẫn nhớ rõ vị thái tử có phong cách làm việc không tuân theo quy “Ngọc bội của túc hạn

củ này.

Chàng thiếu niên không ngẩng đầu lên, chỉ đáp: “Cho các ngươi.

“Cháo hoa rất rẻ, không cần vật quý giá như vậy, coi như là mời các ngươi một bữa miễn phí”

Cô bé kéo áo Lý Bình An, như là rất không đồng tình với lời này của hắn.

Tiên tử vất vả lắm mới nấu được nồi cháo hoa đó, rẻ là rẻ thế nào.

“Ngươi có biết ta là ai hay không? Ngọc bội kia đủ để các ngươi tiêu cả đời, vớ được phúc phận cũng đừng chê”

Lý Bình An cười: “Vài ngày trước Lý mỗ đã nhìn thấy túc hạ trên phố, cũng vừa hay biết túc hạ là ai.

Chỉ là ngọc bội này xin trả lại cho túc hạ vậy, tiên tử nhà ta không phải kiểu người mời một bát cháo hoa mà nhận đồ quý như vậy.

Chàng thiếu niên nhìn cô bé với ánh mắt kinh ngạc, sau đó lại ngẩng đầu nhìn Lý Bình An.

Cô bé chớp chớp mắt, đương nhiên là không tình nguyện rồi.

Chỉ là thấy ánh mắt hướng về mình của thiếu niên, rõ ràng là khác bọt so với lúc trước, thế là bèn nhỏ giọng đáp.

“Phải…phải đó…tiên tử chỉ muốn xem thử thôi, sẽ không nhận thật đâu.

Chàng thiếu niên lại nhìn cô bé với ánh mắt phán xét: “Ngươi không phải người ở đây đúng không?” “Bọn ta tới từ Đại Tùy.

“Bảo sao,

thương đội của Đại Tùy à?”

Thiếu niên vừa húp cháo, vừa thong thả nói.

“Không phải thương đội, chỉ là đi ngang qua đây. “Trên người có món đồ chơi nào mới lạ không?” “Tiếc là chỉ có những vật bình thường mà thôi”

“Sau lưng ngươi là gì đó?”

“Đàn nhị”

“Đàn nhị? Dùng để làm gì?”

“Là một loại nhạc cụ.

“Có thể cho ta nghịch thử không?”

“E là không được.

“Ngươi muốn gì, ta đổi với ngươi.

Lý Bình An nghe vậy chỉ cười không đáp.

Chàng thiếu niên nhíu mày nhìn hắn, hắn không cho lại khiến thiếu niên càng thêm phần hiếu kỳ.

Thầm nghĩ người này thật là kỳ quái, đồng thời lại có hơi nổi nóng.

Ngày thường không có ai dám từ chối bất cứ một yêu cầu nào của hắn, ngoài trừ người mình gọi là sư phụ râu tóc bạc phơ kia.

“Điện hạ, bỏ đi thôi. Nhìn có vẻ chỉ là đồ bỏ, đừng làm ô uế tay của ngài. Lưu công công đứng một

bên nói.

Chàng thiếu niên không để ý, do dự một chút rồi hỏi Lý Bình An.

“Ngươi có vợ không?”

Nghe vậy thiếu niên đắc ý: “Cho ngươi mười ngược vợ, đều là những cô nương xinh đẹp nhất, lại cho ngươi thêm 5 cô bé làm ấm tay”

Cô bé làm ấm tay?

Thấy dáng vẻ nghi ngờ của Lý Bình An, thiếu niên bèn giải thích: “Thì mùa đông dùng mấy cô nương ấy để làm ấm tay ý, đặt tay trong ngực các nàng, ấm lắm.

“Điện hạ biết nhiều thật

“Đương nhiên, trước đây ta có hơn năm mươi cô bé làm ấm tay, nhưng về sau đều bị phụ hoàng ta đuổi đi hết rồi.

Thế là sau này, ta lại lặng lẽ tìm tám người…à không, chín chứ!

Trong đó có một người là công chúa của bộ lạc A Két, bây giờ là thị nữ thiếp thân của ta.” Chàng thiếu niên kể ra như kể của quý cất trong nhà.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right