Chương 759: Giao ước
1511 chữ
“Vậy nên, rốt cuộc là thứ gì mới có thể đổi được vật sau lưng ngươi?”
Lý Bình An sờ lên đàn Nhị, nói: “Chiếc đàn này của Lý mỗ cũng không đáng tiền, chỉ là nó bầu bạn với ta đã nhiều năm, cùng ta đi qua thiên sơn vạn thủy. Nếu điện hạ thích chiếc đàn Nhị này thật, ta có thể giúp điện hạ làm một chiếc đàn khác.
Vốn chiếc đàn này không đáng tiền, hắn cũng từng thay một chiếc đàn Nhị mới và vẫn nhận được sự gia trì của hệ thống.
Chỉ là chiếc đàn Nhị này đã gắn bó rất lâu với mình.
“Ta muốn cái này của ngươi cơ!”
Lý Bình An nhìn hắn dịu dàng cười: “Thế này thì sao, chiếc đàn Nhị này của ta tạm thời gửi ở chỗ điện hạ. Chờ khi ta đi du lịch về, điện hạ trả lại nó cho ta.
Nhưng mà có một điều kiện, đó chính là sau này điện hạ phải từ bỏ rất nhiều tật xấu của mình.
Nghe vậy chàng thiếu niên nhíu mày.
Lý Bình An cởi đàn Nhị xuống: “Nếu điện hạ đồng ý, vậy tại hạ sẽ để lại chiếc đàn này cho điện hạ.” “Tật xấu gì mới được?”
“Ví dụ như tật xấu ngài vừa nói”
Thiếu niên khoan hai tay trước ngực, cười haha: “Được, ta đồng ý với ngươi.
Lý Bình An mặt không đổi sắc đáp: “Hi vọng điện hạ có thể thực hiện lời hứa này, xin cáo từ”
Sau đó bèn dọn dẹp chén đũa, một người một trâu một mèo không trễ nải thời gian, tiếp tục lên đường ngay.
Thiếu niên nhìn đàn Nhị trong tay, lại ngẩng đầu trông về phía bọn Lý Bình An biến mất.
“Thú vị! Thú vị!”
Thiếu niên sờ lên chiếc đàn Nhị có xúc cảm man mát này, giờ đây hắn lại cảm thấy không còn mấy hứng thú.
Nghĩ nào bèn kéo thử, chỉ là âm thanh phát ra có hơi….chói tai.
Thiếu niên lắc đầu, lập tức mất hết hứng thú.
Thứ mãi mãi không có được mới là thứ tốt nhất. Với người ngồi trên vị trí thái tử như hắn mà nói, trên đời có rất ít đồ vật mà hắn không có được.
Nghĩ tới đây hắn tiện tay ném chiếc đàn Nhị sang một bên, về phần những gì hắn đã đồng ý với Lý Bình An, đương nhiên hắn đã quên hết sạch.
Người xứ khác quả nhiên đều là kẻ ngu!
Thiếu nhiên nghiêng mình nhảy lên xe ngựa, phóng ngựa đi nhanh.
Chiếc đàn Nhị lặng lẽ nằm lại trên thảm cỏ xanh.
Đông cung.
Mặt trời chiếu đến mông, đến thời gian đi học rồi.
Thiếu niên trở mình, hắn cũng không bởi vì đã đến giờ mà sốt ruột, bởi vì trên thực tế tiên sinh dạy học sớm đã quen với chuyện hắn đến muộn rồi.
“Bốp bốp bốp!”
Thiếu niên bỗng bừng tỉnh, cảm thấy lòng bàn tay rất đau.
Hắn hít sâu một hơi, đột nhiên nhìn xuống lòng bàn tay của mình.
Chỉ thấy giữa lòng bàn tay, có một vệt đỏ rõ ràng.
Vệt đỏ kia giống như là bị tiên sinh dùng thước đánh.
Thiếu niên nhíu mày tự hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Lúc này, hắn đột nhiên phát hiện trên giường của mình có một chiếc đàn Nhị.
Thiếu niên nhận ra được có chuyện gì là lạ, nhưng lúc này lòng bàn tay hắn lại truyền đến từng cơn
đau đớn.
Hắn không nhịn được gào lên, cố gắng suy nghĩ lại, sợ rằng hắn đã bị người ta hạ tà pháp.
“Người đâu! Người đâu mau đến”
Y Cáp thấp thỏm nhìn Đại tế sư: “Sao rồi?”
Ông ta chỉ còn mỗi đứa con này, trời trừng phạt ông ta đã đủ rồi.
Đại tế sư trầm mặc một lát rồi chậm rãi nói: “Điện hạ không sao, chỉ là….Điện hạ, người ngươi gặp e rằng là một vị Đại Năng hành tẩu giữa trần thế, trong lúc vô ý đã lập giao ước”
Y Cáp hỏi: “Giao ước gì?”
Đại tế sư im lặng không đáp, chỉ nhìn thiếu niên.
Thiếu niên nuốt ực một cái: “Ta nói….ta phải từ bỏ rất nhiều tật xấu của mình…
Hàng lông mày của Y Cáp nhíu lại giống hệt hình chữ bát, không yên tâm hỏi: “Còn gì nữa?” “Hết rồi.
“Đại tế sư, có thể hủy bỏ giao ước của con ta với người kia không?”
Tuy nói Y Cáp rất muốn coi trai từ bỏ tật xấu của nó, nhưng ai biết giao ước không rõ lai lịch này sẽ tạo thành hậu quả gì.
“Việc này.” Đại tế sư khó xử đáp: “Tu vi của vị cao nhân này trên xa ta, ta bất lực.
“Phụ hoàng, phù hoàng làm sao bây giờ?”
Thiếu niên lòng nóng như lửa đốt.
Y Cáp trở tay và một phát lên mặt của hắn, giận dữ mắng: “Cả ngày chỉ biết gây họa, xong rồi bỏ đấy cho quả nhân chùi đít!”
Đứa con này, Y Cáp thật sự là vừa yêu vừa hận.
Ông ta nhắm mắt lại, bình tĩnh trong giây lát, sau đó cố kìm cơn giận hỏi: “Cao nhân kia trông như thế nào, đi hướng nào rồi!”
Thiếu niên ôm gò má, nức nở nói: “Đeo đàn Nhị, tay cầm gậy trúc…..còn dắt theo một con trâu đen và một cô bé….”
Gậy trúc, đàn Nhị, trâu đen?
Y Cáp rít một tiếng, bỗng nhớ về bóng người mà mình gặp hôm nọ.
Là hắn!
Y Cáp lập tức muốn nhảy lên, lại vỗ vỗ cái đầu của mình.
Bên tai ông ta như vang vọng giọng nói dịu dàng của người nọ.
“Tiểu Y Cáp, ngươi cảm thấy đời này ải nào là khó nhất?”
“Đời người ải đầu tiên là khó khăn nhất, qua ải này cuộc sống cũng dễ dàng hơn”
“Từ sau khi bắt đầu ải này, khó khăn này chồng lên khó khăn khác, khó không chế được trái tim và suy nghĩ của mình.
“Tiểu tử, có duyên sẽ gặp lại”
Y Cáp vô thức đưa tay sờ lên hàng mi của mình.
Vội vàng sai thuộc hạ đi tìm Lý Bình An, sau khi mời được thì cung kính mời người nọ về Nhưng mà sau khi xác định được là người kia, ông ta thở phào một tiếng.
cung.
Nếu như là hắn, vậy con của mình chắc chắn sẽ không gặp nguy hiểm gì.
“Phụ hoàng, vậy mấy ngày này ta nên làm gì, nếu không tìm thấy người nọ thì sao?”
Thiếu niên dè dặt hỏi.
“Làm sao à?” Y Cáp hừ một tiếng: “Làm theo giao ước từ bỏ tật xấu của ngươi với người nọ đi!”
Dứt lời, liền không thèm nhìn đứa con trai ruột thịt của mình nữa, trực tiếp đi khỏi đây.
Thiếu niên căm tức nhìn đàn Nhị, cầm lên rồi liên tục đập xuống đất, sau đó còn chưa hả giận, lấy đao bắt đầu chém xuống.
Chỉ là chém đến khi hai tay tê dại rồi, đàn Nhị kia vẫn mảy may không một dấu vết vỡ nát.
Mấy ngày tiếp theo, thiếu niên gần như điên mất rồi.
Mỗi khi hắn muốn làm chuyện bất chính, lòng bàn tay lại cảm thấy đau đớn vô cùng.
Hơn nữa còn đau theo trình độ chuyện xấu hắn muốn làm.
Ví dụ như hắn ngủ nướng, hắn sẽ cảm thấy đau vừa, còn thể chịu đựng được. Nhưng khi hắn muốn trốn học, đau đớn sẽ tăng lên gấp bội.
Mà khi hắn muốn đưa tay đặt lên lồng ngực ấm của tiểu cô nương, sẽ đau đến mức hắn phải khóc bù lu bù loa…..
Thiếu niên đã thử đủ mọi cách đối phó đàn Nhị, chém chôn đốt, nhưng cho dù hắn có làm gì thì sang đến ngày thứ hai, đàn Nhị sẽ xuất hiện nghiêm chỉnh trên đầu giường của hắn.
Thiếu niên bị tra tấn tới xỉu.
Không làm được chuyện muốn làm, hắn muốn phát tiết bằng cách bắt nạt cung nữ thái giám, sẽ đau đến lăn lóc kêu gào, khỏi phải bàn đến những chuyện xấu khác.
Phía phụ hoàng cũng không có tin tức, xem ra vị cao nhân kia đã rời khỏi Thập Vạn Đại Sơn rồi.
Thiếu niên lang quả thực có ý định muốn giết Lý Bình An, không những thế hắn còn hận không thể
quay ngược thời gian, tự vả cho mình hai cái tát.
Mồm ngu này! Ăn no rảnh rỗi không có chuyện làm này!
Đòi đàn của người ta này!
Ầm ầm –
Tiếng sóng biển, còn có hương vị của biển. “Meo ~”
Mênh mông phía xa là một màu lam của biển.
Lý Bình An nheo mắt: “Đây chính là Thương Hải”