Chương 760: Chu Hữu Tài

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,340 lượt đọc

Chương 760: Chu Hữu Tài

Bờ Thương Hải.

Gió biển thổi lên mái tóc dài mềm của mèo con, nàng như thể muốn hút hết gió biển vào trong bụng, há miệng thật to: “A ~”

Lão Ngưu đưa móng đóng miệng của nàng lại.

Mèo ngốc ơi ngươi muốn làm gì đó? Không sợ đau bụng à?

“Meo.”

Huyện Sa Dục.

“Khách quan, mì cá của ngài tới rồi.

Tiểu nhị bưng mâm lớn đi tới, trên mâm có ba bát mình, còn có một vài món phụ khác. Mì cá chính là mì cá trê.

Lý Bình An gắp mì lên, ăn một miếng thật to.

Hắn vẫn còn nhớ năm đó, lần đầu tiên đến đây, món đầu tiên mà hắn, lão Ngưu và Trường Thanh ăn ở đây chính là món mì cá trê này.

Quanh đi quẩn lại trôi qua bao nhiêu năm, không ngờ mặt hàng này vẫn còn được kinh doanh.

Hương vị mì, dường như vẫn là hương vị của thủa ban đầu.

Lý Bình An gắp một miếng mì, rồi lại bỏ thêm chút tỏi muối, từ từ thưởng thức.

Ngay vào lúc này, tiếng pháo nổ lốp bốp chợt vang lên cách đó không xa, không những thế còn có

cả tiếng chiêng tiếng trống.

Một đội đón dâu đông nghìn nghịt, đi từ bên đường bên kia đi tới.

Đội đón dâu dài đến dọa người.

Tân lang ngồi cao trên ngựa, hăm hở, hai bên là hai gã sai vặt, cầm rổ trong tay.

Trong rổ là tiền đếm mãi không xuể, gã sai vặt nắm lấy một nắm rồi vung lên.

Vừa vung vừa hô: “Hôm nay là ngày đại hôn của công tử nhà ta.

“Cung hỉ cung hỉ!”

“Sớm sinh quý tử!”

Có tên ăn mày ngăn ở giữa đường, đọc câu vè.

“Thiên dựng cầu ô thước, nhân gian xảo kỳ, hoa nở thành đôi, vui này tiếp sau vui kia.

Trời vui, đất vui, người vui, vật cùng chung vui…

Tân lang cũng không giận, hắn cười ha hah: “Hay hay lắm! Thưởng !”

Vừa kêu thưởng liền có một lượng tiền lớn ném đến.

Đám người thi nhau nhào lên nhặt.

Lý Bình An nhìn sang bên cạnh, nào còn bóng dáng cô bé đâu nữa.

Chỉ thấy bóng dáng nhỏ bé kia đang cố gắng chen vào trong, vừa chen vừa hô: “Tân hôn vui vẻ… tân hôn vui vẻ ..

“Là công tử nhà ai thành thân vậy?” Lý Bình An kéo tiểu nhị lại hỏi.

“Ngoài nhà họ Chu của phủ Đại Thuận ra thì còn nhà ai mới phô trương thế nữa!”

Phủ Đại Thuận, nhà họ Chu….Chu Hữu Tài.

Lý Bình An nhớ lại tên nhóc béo béo tròn tròn kia.

Khi ấy mình, lão Ngưu, Trường Thanh mới vừa đến Thương Hải, đang không biết vượt biển kiểu gì, bất ngờ làm quen với một người yêu thám hiểm, hơn nữa lại còn là công tử con nhà giàu.

Sau đó cùng nhau ngồi thuyền vượt qua Thương Hải….

“Hôm nay là ngày vui của tiểu đệ, hoan nghênh mọi người đến chung vui!”

Lý Bình An trả tiền mì, chuẩn bị tới đó xem vui.

Lão Ngưu thì chen vào đám người, muốn kéo cô bé muốn nhặt tiền đang bị vùi giữa đám người ra.

“Trâu trâu mau thả tiên tử ra!”

Cô bé giãy dụa định đứng lên.

Một người một trâu một mèo đi cùng đội đón dâu, đi một mạch tới phủ Đại Thuận.

Phủ Đại Thuận, nhà họ Chu.

Khách đến đông như kiến, ra vào tấp nập, ngồi kín hết cả mâm trong lẫn mâm ngoài. Nhà họ Chu sớm đã không còn là nhà họ Chu khi xưa rồi.

Ký ức của Lý Bình An hẵng còn dừng lại ở thời Chu phủ là nhà giàu nhất phủ Đại Thuận. Chỉ là, sau đó Chu lão gia qua đời, sau khi công tử nhà họ lăn lộn Nam Bắc nửa đời người lên nắm giữ vị trí gia chủ, nhà họ Chu liền xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Nội bộ vì tranh đoạt gia sản mà đấu đá lẫn nhau.

Ai cũng biết Chu Hữu Tài bất cần đời, chỉ là một tên công tử bột.

Vốn tưởng nhà họ Chu sẽ cứ thể mà tan, ai ngờ vị Chu Hữu Tài này chỉ là giả heo ăn thịt hổ, không chỉ bình ổn phân tranh trong nội bộ, mà còn đưa nhà họ Chu bước lên con đường phát triển ngày càng hưng thịnh hơn.

Bây giờ Chu Hữu Tài đã là mấy trăm tuổi rồi.

Tuy nói thủa nhỏ hắn có tuệ căn, nhưng đã bị người đánh gãy.

Sau này, trong một lần đang đi trên đường vô tình được cao nhân chữa trị nối lại căn cơ.

Tu vi tăng vọt, chỉ là tuổi tác càng lớn, hắn càng phải vất vả vì chuyện làm ăn của gia tộc nhiều hon.

Khó lòng chăm chú tu hành, nên không đạt được thành tích gì trên phương diện này.

Chu Hữu Tài giờ tóc đã phủ bạc, hắn mặc chiếc áo choàng bằng gấp, ngồi lười trên ghế, mặt cười

tươi thấy toàn là nếp nhăn.

Nhìn gương mặt trẻ tuổi của cháu trai mình, Chu Hữu Tài không khỏi cảm khái, thời gian trôi qua nhanh quá!

Chớp mắt mình đã đến cái tuổi này rồi.

“Thỉnh an lão tổ tông ạ!”

“Thỉnh an lão tổng tông ạ?

Tân nương quỳ theo tân lang.

Chu Hữu Tài gật đầu cười, sai người đưa tiền mừng.

“Cảm ơn lão tổ tông ạ….

“Hát mừng đi nào!”

Quản gia hô to một tiếng, gánh hát đã chuẩn bị xong từ trước bắt đầu gõ trống khua chiêng bắt đầu biểu diễn.

Trong ngoài đều là quang cảnh náo nhiệt.

Chu Hữu Tài nhìn gương mặt tươi như hoa trên sân khấu, vui vẻ ra mặt.

Tiết mục là một khúc phu thê ân ái.

Chu Hữu Tài cảm thấy hơi nhạt nhẽo, hắn không thích khúc này cho lắm. Từ xưa đến nay hắn yêu thích là phi kiếm khoái mã, ân oán tình thù. Khúc hát: Trú chân nơi khách sạn rách nát, theo tiếng xe ngựa lưu lạc. Đêm quá nồng rượu quá nhạt, tuyết trắng phủ đầy hai mái tóc đen. Người ấy nhẹ gảy đàn, tấu lên một điệu hát dân gian.

Đi vạn dặm sơn hà khúc khuỷu, đạp lên núi non…....

Trên thực tế, tuổi trẻ của hắn đúng là như vậy.

Lần đầu tiên đi xa đã băng qua Thương Hải.

Mặc dù đã qua trăm năm, nhưng mỗi lần nhớ lại trải nghiệm ngày ấy lại khiến hắn thổn thức không thôi.

Tuy rằng sau này mình đã trải qua rất nhiều chuyện kinh tâm động phách hơn thế, cùng với hàng trăm lần chênh vênh giữa sinh tử.

Nhưng mà trải nghiệm lần đầu tiên vĩnh viễn luôn khiến người ta khó quên.

Đồng hành cùng bạn bè, nửa đường bị người ta ám toán, xảy ra xô xát…. Từng chuyện từng chuyện tưởng như không nhớ rõ, hắn lại nhớ rất kỹ càng. Chu Hữu Tài cố gắng đứng dậy, thấy thế liền có người chạy ra dìu hắn. “Ra ngoài xem thử.

Chu Hữu Tài nói.

“Lão gia, bên ngoài gió lớn”

“Không sao?”

Chu Hữu Tài được người dìu, chậm rãi đi ra ngoài.

Nhìn thấy hắn, người ta thi nhau đứng dậy hành lễ.

Chu Hữu Tài bèn gật đầu cười đáp lại.

Đi ra ngoài cửa phủ, nhìn cảnh tượng náo nhiệt bên ngoài.

“Nhiều người thật nhỉ”

“Vâng ạ, còn có cả ăn mày, người nghèo người đói đều chờ đợi hôm nay, lão gia đây là làm được việc

thiện ạ”

Bọn thuộc hạ tranh thủ nịnh hót.

Chu Hữu Tài cười haha, đi qua hỏi thăm mấy người kia.

Những người đến ăn chực, sau khi nghe đây là Chu lão gia vội vàng đứng dậy chào.

“Cứ ăn đi, không đủ thì gọi thêm, một lát nữa còn có tiền cầm về”

“Đa tạ Chu lão gia, Chu lão gia vạn phúc!”

Chu Hữu Tài nhìn mấy đứa nhỏ đáng yêu, ánh mặc bỗng rơi xuống một cô bé đáng yêu nọ.

Cô bé kết tóc hai bên, đang cầm trên tay một cái đùi gà, làn da cô bé trắng như mũi dê, sống mũi

cao,

bờ môi mỏng hơi cong lên.

Đôi con ngươi màu hổ phách càng nổi bật hơn.

Nhìn không giống như là một đứa trẻ nhà nghèo.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right